Tự bạch

Tự bạch

 

 

Tôi khóc chào đời bên bờ sóng sông Tiền

Thời thơ ấu chân không, ước làm vĩ nhân lái thuyền vỏ trấu

Ước thành nhà thơ bên đám cà đám đậu

Chơi thả diều luôn để vuột dây.

 

Lớn lên vào đời xuôi ngược loay hoay

Không thể làm thầy, không kham làm thợ

Vụng về làm mẹ, ngu ngơ làm vợ

Gia tài: một ánh trăng trong.

 

Cởi giày ngồi phịch bến sông

Xòe ra mười ngón tay không mà cười.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *