Ta nghe nhọc lòng

ta nghe nhọc lòng

 

Cám ơn hai chữ “sắt son”

Dư giả, phung phí lại còn quá sang!

 

Tui quê mùa, dốt, nghèo nàn

Chén đâu mà đựng cỗ bàn đế vương.

Trời cho  còn chút khiêm nhường

Gia tài tiên tổ, người thương xin chừa.

 

Tui là con kiến lơ ngơ

Niềm tin gãy mất, tui bò đi đâu?!

 

“Sắt son” chữ trả cho câu

 Câu trả cho giấy…  lắc đầu không nghe.

 

Có con dế khóc bên hè

Khóc mà như hát! Ta nghe nhọc lòng.

 

————

đọc thêm:

Tui vừa có sắt vừa có son

Son để tô tim, sắt giữ  hồn

Hồn khờ đem sắt rèn tim sắt

Tim dại trui hoài non vẫn non!

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *