Nhạn gió

Nhạn gió

 

Anh chỉ cho em

         giữa đồng cánh nhạn

Lẻ loi bay như chiếc lá rời cành

Em lặng lẽ soi bóng mình mặt nước

Chỉ bóng mình, dù bên cạnh có anh.

 

Cánh nhạn chiều bay quẩn bay quanh

Em quanh quẩn lục tìm kỷ niệm

Nhạn bay lẩn vào hoàng hôn tím

Em một mình tựa vào gió lang thang.

 

Nước dưới chân chảy chẳng vội vàng

Anh bên cạnh mơ màng hư thực

Gió vẫn thổi như ngàn thuở trước

Chiều qua rồi, nhạn khuất…

                                               lẻ loi em…

 

Em lặng thầm soi bóng gương đêm

Nghe mỏng mảnh hơi thở mình nhẹ lắm

Nghe tiếng nhịp trái tim từ sâu thẳm

Vọng lẫn vào tiếng nhạn

                                         chập chờn bay.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *