Ngộ II

Ngộ II

 

Ta đi nghễu nghến giữa đời

Bỗng dưng một tiếng chuông rơi…

                                                    giật mình.

 

Cổng chùa ta đứng lặng thinh

Nghe hoàng hôn với bình minh nhập nhằng.

 

Nếu ta đến được Niết bàn

Rồi thì sao nữa? Bần thần ngửa tay:

Một, hai, ba, bốn, năm này

Sáu, bảy, tám, chín, mười… ai cũng mười.

 

Ta đi nghễu ngến giữa đời

Bỗng nghe một tiếng chuông rơi…

                                                      bực mình.!

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *