Mỏi mòn

Mỏi mòn

 

Núi đâu có biết ta buồn

Rừng đâu có biết ta luôn một mình

Cây luôn xanh ngắt vô tình

Suối luôn bạc nước trắng tinh lạnh lùng.

 

Ta ngồi đo đếm mênh mông

Không đèn, trăng… để cũng không bóng mình.

 

Ta buồn điếng giữa u minh

Mới hay tưởng dứt mà hình như chưa

Núi rừng cứ đẹp trơ trơ

Làm cho ta bỗng nghi ngờ chính ta…

 

Núi rừng xa mỏi mòn xa

Con người ta vẫn người ta mỏi mòn!

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *