Miền tình

Miền tình

 

Quê mình mùa lũ đi qua

Nước như nước tự ngàn xa ngập về

 

Nỗi buồn đắp một con đê

Chông chênh nghiêng giữa bốn bề tính toan

 

Những người xa bỗng gần hơn

Khi cùng những ánh mắt buồn xác xơ…

 

Ngỡ ngàng như một giấc mơ

Chút mong manh có, bất ngờ thành không.

 

Ta như sen súng giữa đồng

Ngắn dài theo nước mà bông vẫn đầy

 

Thương miền Trung

                           nhớ miền Tây

Chút rong ấy

                  chút bèo này

                                      mãi xanh…

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *