Miền không bay

Miền không bay

 

Ta là cái kiếp thiên di

Nương theo lực hút mà đi theo đàn

Thuận theo thời tiết mùa màng

Một chiều trở chứng rẽ ngang thình lình!

 

Xứ xa đứng hót một mình

Thấy hoàng hôn giống bình minh lạ lùng.

 

Quay về lực hút đàn chung

Phận non thì phải bay cùng thế thôi

Lâu lâu làm chuyện ngược đời

Tách đàn ra đứng khơi khơi…

                                                  lại vào!

Lạc đàn ta chẳng muốn đâu

Mà sao thỉnh thoảng cứ nhào ra riêng.

 

Gió lùa theo hướng chữ DUYÊN

Ta bay chung để đến miền không bay.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *