Thôi

Thôi

 

Lắc đầu cho lá xưa rơi

Đừng vương tóc nữa cho đời rối thêm.

 

Cây xưa dù dáng vẫn mềm

Cành cong em sợ tên thêm một lần

Bắn vào phía cuối gian truân

Xin cay nghiệt chớ hai lần đả thương.

 

Biển xin sống với trùng dương

Em xin sống với bình thường suối sông.

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *