Deprecated: Function session_register() is deprecated in /home/admin/domains/thunguyetvn.com/public_html/functions.php on line 91 Thu Nguyet Personal Site - Viết về tác phẩm TN
 
T
R
A
N
G
C
H
Thơ Thu Nguyệt
Văn Thu Nguyệt
Nhật ký tác giả
Viết về tác phẩm TN
Phim về Thu Nguyệt
Tác phẩm Đặng Ca Việt
 
 
Giới thiệu
QUỸ KHUYẾN HỌC
TÂM MINH

Ai ơi về
ĐỒNG THÁP MƯỜI...
ĐỊA CHỈ
QUÁN CƠM CHAY
QUÁN ĂN CHAY

Quảng Cáo
Khu nghỉ dưỡng & điều trịỊ
THIỀN TÂM
Viết về tác phẩm TN - Xem nội dung bài viết
BÙI HUYỀN TƯƠNG - Khuyên mình
Đến với bài thơ hay: KHUYÊN MÌNH


Bùi Huyền Tương          

 Đến với bài thơ hay: 

         
KHUYÊN MÌNH

 



Ta già như thể trăng sao
Thì thôi còn quấy quả nhau làm gì!

 

Suốt thời tuổi trẻ qua đi
Mà bao gian khó vẫn lì trên vai
Em không để nổi tóc dài
Anh không ca nổi một bài hát xưa
Hết còn hờn nắng giận mưa
Bão giông như thể gió lùa lạnh lưng…!

 

Thôi thì vui nghĩa muối gừng
Gừng cay muối mặn người dưng ấm lòng.

  

Lời bình:

Cách đây khá lâu, tôi có dịp đọc bài thơ Gởi anh của tác giả nữ Thu Nguyệt - người đã đạt nhiều giải thưởng thi ca. Bài thơ giải bày nỗi nhớ mong, chờ đợi của tình yêu thủy chung. Như nàng Tô Thị trong thơ đương đại.
      
Thời gian lặng lẽ trôi đi. Như một “duyên tao ngộ”. Tôi lại gặp bài thơ Khuyên mình của chị, bài thơ tỏ bày lòng mình trong cuộc sống hôn nhân.

Mới nhìn qua nhan đề bài thơ, tôi đã thấy lòng mình nhẹ nhõm, như được gần gũi sẻ chia, vì vậy càng lôi cuốn tôi đọc để nghe chị “ khuyên mình” điều gì. Và tin rằng những điều ấy sẽ đem lại cho mình cảm giác nhẹ nhàng và lời động viên chân thành cho cuộc sống vốn đầy bề bộn lo toan.

Bài thơ thật ngắn. Chỉ tròn trịa năm cặp lục bát, lại chia thành ba khổ hẳn hoi. Với ngôn ngữ mộc mạc, giản dị mang âm hưởng của ca dao dân ca truyền thống.

Chạm vào cặp lục bát đầu tiên, ta thấy ngay sự nhún mình của nhân vật trữ tình trong bài thơ để xây dựng hạnh phúc hôn nhân:


Ta già như thể trăng sao
Thì thôi còn quấy quả nhau làm gì!
 

          Lời thơ như lời tâm tình thật hòa đồng, nhẹ nhàng mà réo rắt. Thì ra, “anh” và “em” đâu còn trẻ nữa. Đã cùng sống với nhau, hiểu nhau từ chân tơ kẽ tóc. Từng chia ngọt sẻ bùi. Thầm đếm tuổi mà tiếc thời xuân qua. Cách ví von “già như thể trăng sao” thật êm dịu, tha thiết. Như lời nhắc nhở, động viên thấu tình. Thiết nghĩ, tại sao tác giả không ví ta già như cái gì khác, lại “già như thể trăng sao” .Trăng non rồi lại trăng già là quy luật muôn thuở của tự nhiên. “Anh” và “em” vẫn theo quy luật ấy cơ mà!Phải chăng, trăng sao là biểu tượng của vẻ đẹp bình dị vĩnh hằng và quá khứ nghĩa tình. Dẫu ta không còn trẻ nữa nhưng thi vị của cuộc đời vẫn còn đọng lại trong cuộc sống thường nhật để nhận ra chân- thiện- mỹ vì : “Trăng bao nhiêu tuổi trăng già/ Người bao nhiêu tuổi gọi là hết yêu”. Ấy vậy cho nên “Thì thôi còn quấy quả nhau làm gì!” Câu thơ như chùng lại với dấu chấm than (!) và âm điệu nhỏ nhẹ hơn như xua đi bao nỗi giận hờn đang có. “thì thôi” không có nghĩa là chấp nhận, buông xuôi với những gì đã xảy ra. Mà sự chấp nhận của trái tim biết yêu thương, biết san sẻ, biết vị tha để vun đắp hạnh phúc gia đình. Bởi vì, trên thế gian nầy, thường trong cuộc sống hôn nhân chẳng bao giờ tròn trịa như lý tưởng ta mong. Thì sự nhún mình là vị thuốc gắn kết nghĩa tình phu thê. Đã có không ít cặp vợ chồng chỉ vì không chịu nhún mình mà phải đến cảnh ly tan, chỉ vì quên đi lời dạy của tiền nhân: “ Chồng giận thì vợ bớt lời/ Cơm sôi nhỏ lửa chẳng đời nào khê”. Chưa hết, ta hãy lắng nghe tác giả giải bày vì sao phải vậy:

Suốt thơi tuổi trẻ qua đi
Mà bao gian khó vẫn lì trên vai.

Sức gợi của hai từ “vẫn lì” thật “đắt” .Cả quá khứ và hiện tại “anh’ và “em” vẫn phải lặn ngụp trong bời bời gian khó. Nó như tiếng gõ nhẹ vào chuông lòng người đọc để rồi ngân lên trong miền sâu thẳm của tâm hồn người đọc. Nhất là người đã từng nằm trong hoàn cảnh khó khăn thời tuổi trẻ, rồi bước vào cuộc sống hôn hân. Câu thơ phản phất chút ngùi ngùi xa xót. Nếu không muốn nói một tiếng thở dài trước bao gian khó, vất vả cứ đeo bám đến mức “vẫn lì trên vai”. Và để rồi:

 

Em không để nổi tóc dài
Anh không ca nổi một bài hát xưa.

Vất vả là vậy,gian khó là vậy. Nợ áo cơm cứ đè lên cuộc sống thường nhật. Để “em’ có phần quên đi sự chăm chút trang điểm. Để “anh” không phút thảnh thơi để “ca một bài hát xưa”. Tiếng thơ còn là tiếng lòng nuối tiếc tuổi xuân. Nuối tiếc một thời mơ mộng ngày xưa. Nói vậy không phải để “ta” chùn bước vì bao điều tốt đẹp đang chờ “ta” phía trước. Gian khó, nhọc nhằn có thể là giai đoạn.Tất cả sẽ qua đi. Điều quan trọng ở đây là để nhắc nhở nhau, động viên nhau vượt qua thư thách mà vươn lên. Nếu đọc xong bốn câu thơ trên rồi trở lại hai câu thơ vào bài, ta chợt nhận ra có gì rưng rưng trong tấm lòng rất thật đến dễ thương của nhân vật trữ tình.

Xưa nay, “hờn nắng giận mưa” là thuộc tính của tình yêu.Nó như gia vị để tăng thêm vị ngọt của tình yêu. Trong hôn nhân liệu còn không nhỉ! Tác giả thật khéo dùng hai từ “hết còn”. Phải chăng “hờn nắng giận mưa” thuở yêu đương say đắm, giờ chỉ còn trong ký ức ngọt ngào. Và vẫn còn đây trong hôn nhân, trong hạnh phúc gia đình. Nó không những là gia vị của tình yêu hôn nhân mà còn là động lực để vươn tới bao điều tốt đẹp. Vẫn biết cái gì thái quá sẽ chẳng hay. Gia vị ấy nếu vượt quá giới hạn cho phép sẽ trở thành liều thuốc giết chết tình yêu hôn nhân. Nói khác đi, sẽ biến thành “bão giông” mà hệ lụy sẽ là “ gió lùa lạnh lưng”. Lời thơ rất đỗi mộc mạc, rất đỗi chân thành làm cho người đọc như được hòa cùng cảm xúc của tác giả:

 

Hết còn hờn nắng giận mưa
Bão giông như thể gió lùa lạnh lưng…

Và chính ở đây ta cảm nhận được vị thuốc nhiệm màu để vun đắp cuộc sống hôn nhân là sự nhún mình, sự cảm thông, chia sẻ và lòng bao dung để ta gần nhau hơn sau những va vấp đời thường:

 

Thôi thì vui nghĩa muối gừng
Gừng cay muối mặn người dưng ấm lòng

Ở đầu bài thơ tác giả sử dụng hai từ “thì thôi” cuối bài tác giả lại dùng
“thôi thì” một nghệ thuật đảo từ tuyệt vời để sau đó câu thơ như mở ra niềm hân hoan đầy triết lý bền vững thủy chung bằng cách sử dụng thật khéo câu ca dao: “Gừng cay muối mặn xin đừng quên nhau”.

Bài thơ mang âm hưởng của ca dao dân ca, đã tạo cho người đọc những cảm giác ngọt ngào. Trong đó, sự nhún mình, cảm thông và san sẻ để vượt lên bao khó khăn va vấp của cuộc sống hướng tới sự đầm ấm gia đình là thông điệp mà Thu Nguyệt muốn gởi tới bạn đọc .Cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn  đã viết “Sống trên đời cần có một tấm lòng” thì nhân vật trữ tình trong bài thơ Khuyên mình lại là tấm lòng đáng trân trọng . Tôi thầm mong cuộc đời có nhiều tấm lòng như vậy trong cuộc sống hôn nhân.


                                                Quê nhà, Tháng 11-2010

Các bài khác:
 
 
Thông tin sáng tác
Thư viện văn
Thư viện thơ
Tìm hiểu Phật giáo
Ý kiến bạn đọc
Thông tin từ thiện
L
I
Ê
N
H

T
G
 
Links đọc web
Tuổi trẻ
Thanh Niên
VietNamNet
Hội nhà văn VN
Hội nhà văn TP.HCM
Văn nghệ SCL
SG Giai Phong
Người Lao Động
Lao Động
Vnexpress
TTXVN
Hà Nội Mới
Tiền Phong
Nhân Dân
CA Tp HCM
CA Nhân Dân
Quân Đội ND
VTV
HTV
VNN Televison
HTV Hà Nội
TV Trực tuyến
Đài Tiếng Nói VN
Đài Tiếng Nói TPHCM
Dân Trí
24 Giờ
Tạp chí Lao Động
Tạp chí Gia Đình
VN Media
Tin tức Online
Đọc báo trực tuyến
Thời Báo SG
SG Tiếp Thị
Doanh Nhân SG
Diễn Đàn DN
Kinh Tế Đô Thị
Thời báo kinh tế SG
Thời báo KT Việt Nam
Báo
Báo Mua & Bán
Cẩm nang mua sắm
Sài Gòn News
Tạp chí VHNT ăn uống
Tạp chí Sành Điệu
Tuổi trẻ Cười
Báo Ảnh VN
Tạp Chí Đẹp
TC Kiến Trúc Nhà Đẹp
Tạp chí Tia Sáng
Thế hệ 8x
Báo Mực Tím
Sinh Viên VN
Thiếu nhi Tp
E Chíp
PC World
Ca dao
Thời văn
Tiền vệ
Bách hoa cung
Thơ trẻ
VN thư quán
báo Cần Thơ
Huế (cố đô)
Tạp chí Sông Hương
Giáo dục&thời đại
Đồng Tháp
VN Đồng Tháp
Báo Đồng Nai
Báo Khánh Hòa
Báo Bình Định
Báo mới
Ngôi sao
Dưỡng sinh
Vieshare
Tin tức - BBC
Tìm nhanh
Web tìm kiếm Google
THƯ VIỆN HOA SEN
ĐẠO PHẬT NGÀY NAY
THIỀN TÔNG VIỆTNAM
THIỀN SƯ NHẤT HẠNH
CHUYỂN PHÁP LUÂN
BÁO GIÁC NGỘ
PHẬT TỬ VIỆT NAM
VĂN HÓA PHẬT GIÁO
QUẢNG ĐỨC
BUDDHA SASANA
LOTUSMEDIA
PG NGUYÊN THỦY
DIỆU PHÁP ÂM
RỪNG THIỀN ĐẠT MA
PHÁP TẠNG
PHẬT GIÁO VIỆT NAM
NI GIOI NGAY NAY
PHÁP VÂN
SUỐI TỪ
TTPG-CHÙA VIỆT NAM
TRUNG TÂM HỘ TÔNG
Y hoc cổ truyền
 
© by Thu Nguyet - All rights reserved.
Designed and developed by Nicestyle Co., Ltd.