Deprecated: Function session_register() is deprecated in /home/admin/domains/thunguyetvn.com/public_html/functions.php on line 91 Thu Nguyet Personal Site - Viết về tác phẩm TN
 
T
R
A
N
G
C
H
Thơ Thu Nguyệt
Văn Thu Nguyệt
Nhật ký tác giả
Viết về tác phẩm TN
Phim về Thu Nguyệt
Tác phẩm Đặng Ca Việt
 
 
Giới thiệu
Ai ơi về
ĐỒNG THÁP MƯỜI...
ĐỊA CHỈ
QUÁN CƠM CHAY
QUÁN ĂN CHAY

Quảng Cáo
Khu nghỉ dưỡng & điều trịỊ
THIỀN TÂM
Viết về tác phẩm TN - Xem nội dung bài viết
LINH THOẠI - Nhận diện những ưu phiền
.


Đọc Theo Mùa của Thu Nguyệt:

Nhận diện những ưu phiền

Con quỳ lạy Phật bao la/ Cúi đầu lại thấy chữ Ta cúi đầu (An). Người đọc bắt gặp “Chữ Ta cúi đầu” rất khiêm cung ấy trong suốt tập Theo Mùa - tập thơ mới nhất của nhà thơ nữ Thu Nguyệt. Cúi đầu, nhìn lại lòng mình, nhìn thấu suốt  những buồn vui cuộc đời bằng cái nhìn đượm ưu phiền mà nhẹ hẫng, an nhiên.

Vì an nhiên, nên biết mọi thứ là giả, nhà thơ lại “cám ơn những thứ hình như/
để ta nhớ lại điều từ bản nguyên
” (Đi cùng đồ giả). Vì an nhiên, mà hồn nhiên với những có- không của cuộc đời: Bàn tay nắm lại xòe ra/ Nắm là thấy có buông là thấy không/ Buồn vui như một cái vòng/ Điểm đầu tiên, điểm cuối cùng gặp nhau (Hồn nhiên)

Đọc 48 bài thơ mới của Thu Nguyệt, da diết một sự đồng cảm về sự trôi lăn và những tìm kiếm của kiếp người, giữa phiền não và vô ưu, giữa u minh và giác ngộ. Thu Nguyệt mượn thơ để giải thoát những niềm riêng của chị mà cũng là nhắc nhở mình tỉnh giác: Một đời làm cái sự trôi/ Đôi khi buồn, khóc cho rơi mất mình (Ru mây); Lạ gì đông tới xuân qua/ Thế gian nhóc chuyện người ta một mình!/ Mà thôi, đời hữu vô tình/ Một mình thí cứ một mình, sá chi! (Dỗ mình). Khóc, cười trong thơ Thu Nguyệt lúc nào cũng nhi nhiên như thế, vừa hoang mang đó, lại tỉnh táo ngay đó, nên không làm người đọc nặng lòng.

Nỗi niềm cô quạnh và những ưu phiền thấp thoáng trong từng ý thơ Thu Nguyệt, nhưng ngôn ngữ của chị giản dị và đượm chút thiền vị rất dễ sẻ chia: Tréo chân ngồi tĩnh nói mê/ Bản lai diện mục…chưa về đã đi! (Thiền giả); Sống giữa đời ngật ngưỡng/ Ta quen thói gật gù/ Một hôm ngồi khóc vặt/ Hiểu ra mình rất ngu (Ngoái); Núi ngồi nghe sóng vỗ/ Lòng đá chẳng xôn xao (Bờ), Rõ rồi cát bụi hư không/ Biết rồi mà lối đi vòng vẫn đi (Quen); Mới hay lòng đã hư không/ Ta bà quanh quẩn cuối cùng cũng HƯ. (Chỉ một chữ Hư)…

Lâu lâu diện chút ưu phiền/ Văn chương trang điểm niềm riêng cỗi cằn (Treo sương). Thu Nguyệt nói vậy, cũng là nhìn những ưu phiền như một thứ phấn son ảo ảnh. Nhận diện như vậy, văn chương của chị không phải là để “trang điểm” niềm riêng như chị tự giễu mình, mà đã là chiếc gương soi giúp chính mình chuyển hóa phiền não vậy.

Đọc Theo mùa, cũng chợt nhắc mình biết nhận diện những ưu phiền của chính mình với cái nhìn tỉnh thức, vô ưu.

Linh Thoại


Các bài khác:
 
 
Thông tin sáng tác
Thư viện văn
Thư viện thơ
Tìm hiểu Phật giáo
Ý kiến bạn đọc
Thông tin từ thiện
L
I
Ê
N
H

T
G
 
Links đọc web
Tuổi trẻ
Hội nhà văn VN
Hội nhà văn TP.HCM
Vnexpress
VTV
HTV
Tuổi trẻ Cười
Đồng Tháp
Dưỡng sinh
Web tìm kiếm Google
THƯ VIỆN HOA SEN
ĐẠO PHẬT NGÀY NAY
THIỀN TÔNG VIỆTNAM
THIỀN SƯ NHẤT HẠNH
BÁO GIÁC NGỘ
QUẢNG ĐỨC
BUDDHA SASANA
LOTUSMEDIA
PG NGUYÊN THỦY
DIỆU PHÁP ÂM
RỪNG THIỀN ĐẠT MA
PHÁP TẠNG
PHẬT GIÁO VIỆT NAM
NI GIOI NGAY NAY
PHÁP VÂN
SUỐI TỪ
TRUNG TÂM HỘ TÔNG
 
© by Thu Nguyet - All rights reserved.
Designed and developed by Nicestyle Co., Ltd.