Deprecated: Function session_register() is deprecated in /home/admin/domains/thunguyetvn.com/public_html/functions.php on line 91 Thu Nguyet Personal Site - Nhật ký tác giả
 
T
R
A
N
G
C
H
Thơ Thu Nguyệt
Văn Thu Nguyệt
Nhật ký tác giả
Viết về tác phẩm TN
Phim về Thu Nguyệt
Tác phẩm Đặng Ca Việt
 
 
Giới thiệu
Ai ơi về
ĐỒNG THÁP MƯỜI...
ĐỊA CHỈ
QUÁN CƠM CHAY
QUÁN ĂN CHAY

Quảng Cáo
Khu nghỉ dưỡng & điều trịỊ
THIỀN TÂM
Nhật ký tác giả - Xem nội dung nhật ký
lá thư hằng ngày 11- NHỚ NƯỚC

 

 

Lá thư hằng ngày 11 (13-9-2006)

 

         Nhớ nước

Chiều. Mưa. Ngồi trên xe buýt, qua màn mưa, nhìn con sông Sài Gòn, cũng lục bình, cũng nước…  bỗng nhớ quê mình đứt ruột! Tự dưng nước mắt tuôn thiệt dễ!!!

Mùa này là mùa nước nổi ở quê ta. Nhìn đâu cũng thấy nước, thò chân xuống khỏi giường là đã nước, đồng ruộng, đường xá… tất cả đều mênh mang nước. Tuổi thơ ta xưa mỗi năm ba tháng lắc lư trên xuồng.

Ôi, nhớ nước!

Nghẹn ngào gọi nước yêu ơi

Vắng mình sông cũ lở bồi ai thương…

…….

Có mình nước chẳng đục hơn

Không ta liệu nước có còn xanh trong (1)

Ôi, nhớ nước!

Ta nhìn vào mặt nước thấy ta

Sau lớp sóng thiệt thà như nước vậy

Lòng nặng phù sa đi qua cồn bãi

Còn lại trong veo buồn vui, ròng lớn thật bình thường.(2)

        Mình đã viết những câu thơ như vậy, nhưng đã sống được như vậy chưa? “Lòng nặng phù sa đi qua cồn bãi/ Còn lại trong veo buồn vui, ròng lớn… thật bình thường” Mình đã hào phóng góp vào, bồi đắp cho cồn bãi những hạt phù sa để chỉ còn lại trong veo buồn, vui, ròng, lớn? Hình như con sông mà mình mang mễnh vẫn còn đục lắm. Phải rồi, có tạm ngừng thì phù sa mới lắng, có phút giây nào ta tạm ngừng đâu? Ta quay bốn mùa không nhìn kịp gió. Ta tất tả, ta hối hả, ta bươn bả… Để làm gì? Thật buồn cười! Ta đổ thừa cho tất cả, ta làm như mình bị bắt buộc giữ lại những hạt màu mỡ của đất đai, chớ không phải chính mình đã cần cù tích cóp. Bản thể nước vốn trong veo, khi bốc hơi rồi thì phù sa cũng trả về cho đất, vậy mà cớ sao ta vẫn vớt vát nặng mang? Ta bẻm mép thanh minh rằng ta cần phải lưu giữ một ít phù sa cho những bè lục bình trổ hoa tím mát…

     Thật ra, chẳng qua là bởi ta chẳng chịu, chẳng thể, chẳng muốn buông thôi.

     Chợt nhớ chuyện ngài Phạm Chí, trên đường đi đến gặp Phật cầu giải thoát, thấy hai cây hoa đẹp, liền nhổ lấy, bưng đến cúng dường. Phật bảo: “Hãy buông đi!” Ngài buông một cây hoa. Phật bảo “Buông đi” lần nữa, Ngài buông nốt cây hoa còn lại. Phật vẫn bảo “Buông đi”, Ngài liền thưa: “Con đã buông hết rồi.” Phật nói: “Ta nào có bảo ông buông mấy cây hoa, cái cần buông là sáu căn, sáu trần, sáu thức (3). Buông nó, ngay đó ông giải thoát, chẳng phải cầu ta”.

     Làm sao buông? Tiếc lắm! Ở đời, có những cái ta biết rõ ràng là xấu, ta muốn buông mà còn chưa buông được, huống là những cái “ta cho là tốt” thì dễ gì buông.

    Buông là  từ nay thôi không còn nhớ sông nhớ nước? Buông là sẽ trở thành chai sạn tâm hồn?

   Đâu phải thế.

     Buông cho tâm hồn cao rộng, chan hòa hơn để có thể nhìn  thấy sông Sài Gòn cũng mang giòng nước của sông Tiền sông Hậu, bởi hơi nước bốc lên từ đất đai sông biển, gộp lại thành mây đâu có phân biệt địa phương. Những đám mây vân du trên bầu trời đâu cần visa, hộ chiếu, bất cứ lúc nào cảm thấy mát mẻ là ùa xuống đất chơi, rồi nước phải chảy thôi, đâu cần phân biệt đây là Nhiêu Lộc Thị Nghè chật chội thì nước nghỉ chơi, bò ngược lên để tung tăng về với rộng rãi Tháp Mười, Mỹ Thuận...

     Tuy vậy, ta vẫn chưa thể nào không có tâm phân biệt. Vẫn thấy cách trôi nổi của lục bình trên sông Sài Gòn khác với dáng lững lờ của lục bình trên sóng nước Cửu Long. Vẫn thấy giọt nước Mê Kông gần gũi quanh đời dẫu biết chúng đến từ xa xôi Tây Tạng.

    Nhớ nước! Ừ thì nhớ. Mai mốt này ta tranh thủ chạy cái rẹt về quê. Ngắm nước đã đời rồi leo lên xe đò lò dò về thành phố. Về thành phố rồi ta lại vật vờ ngồi xe buýt nhớ quê…

    Thôi thì cứ Nhớ nước tha hồ để rồi dẫn đến Cư trần lạc đạo:

    Cư trần lạc đạo thả tùy duyên

    Cơ tắc xan hề khốn tắc miên

    Gia trung hữu bảo hưu tầm mịch

    Đối cảnh vô tâm mạc vấn thiền.

                                 Trần Nhân Tông

(Ở đời vui đạo hãy tùy duyên

Đói cứ ăn đi, mệt ngủ liền

Trong nhà có báu thôi tìm kiếm

Đối cảnh vô  tâm chớ hỏi thiền.)

Nếu cần thì hãy cứ quay, quay để hình thành tâm bão.

___________ 

 

(1)Trích Nhớ nước trong tập thơ Cõi Lạ

(2)Trích Nước trong tập thơ Hoa cỏ bên đường

(3)6 căn: Mắt, tai, mũi, lưỡi, thân, ý.

     6 trần: Sắc, thanh, hương, vị, xúc, pháp

      6 thức: Nhãn thức, nhĩ thức, tĩ thức, thiệt thức, thân thức, ý thức.

 

 


Các bài nhật ký khác:
Bài viết cho các em học sinh (8/2018) 18.09.2018 02:17
Ghi chép tháng 9 (2018) 11.09.2018 02:19
Ghi chép tháng 8 (2018) 02.08.2018 07:32
Ghi chép tháng 7 (2018) 04.07.2018 07:07
Ghi chép tháng 6 (2018) 13.06.2018 04:27
Ghi chép tháng 5 (2018) 02.05.2018 08:20
Ghi chép tháng 4 (2018) 17.04.2018 07:25
Ghi chép tháng 3/2018 (2) - NS Như Thủy 22.03.2018 04:58
Ghi chép tháng 3/2018 (đêm thơ nguyên tiêu nhà 254) 08.03.2018 08:32
Ghi chép tháng 2/2018 (chữ ký, tết 2018) 02.03.2018 07:52
Ghi chép tháng 1/2018 (thư gởi mai anh đào, ni sư TV Huệ Chiếu, lang hoa Sa dec) 04.01.2018 05:00
Ghi chép tháng 12/2017 (2) Rừng LGXM 28.12.2017 08:36
Ghi chép tháng 12/2017 (mập, Đại hội VHNT ĐT, cây cỏ đất quê, 15.12.2017 07:19
Ghi chép tháng 11/2017 (Đếm đá, cây trên tháp cổ, bè bạn lu bu, giang hồ rừng núi, phim Co co, yêu nhân loại...) 06.11.2017 08:04
Ghi chép tháng 10/2017 02.10.2017 07:18
Trang 1/4[ 1 ] [ 2 ] [ 3 ] [ 4 ] »

 
 
Thông tin sáng tác
Thư viện văn
Thư viện thơ
Tìm hiểu Phật giáo
Ý kiến bạn đọc
Thông tin từ thiện
L
I
Ê
N
H

T
G
 
Links đọc web
Tuổi trẻ
Hội nhà văn VN
Hội nhà văn TP.HCM
Vnexpress
VTV
HTV
Tuổi trẻ Cười
Đồng Tháp
Dưỡng sinh
Web tìm kiếm Google
THƯ VIỆN HOA SEN
ĐẠO PHẬT NGÀY NAY
THIỀN TÔNG VIỆTNAM
THIỀN SƯ NHẤT HẠNH
BÁO GIÁC NGỘ
QUẢNG ĐỨC
BUDDHA SASANA
LOTUSMEDIA
PG NGUYÊN THỦY
DIỆU PHÁP ÂM
RỪNG THIỀN ĐẠT MA
PHÁP TẠNG
PHẬT GIÁO VIỆT NAM
NI GIOI NGAY NAY
PHÁP VÂN
SUỐI TỪ
TRUNG TÂM HỘ TÔNG
 
© by Thu Nguyet - All rights reserved.
Designed and developed by Nicestyle Co., Ltd.