Deprecated: Function session_register() is deprecated in /home/admin/domains/thunguyetvn.com/public_html/functions.php on line 91 Thu Nguyet Personal Site - Nhật ký tác giả
 
T
R
A
N
G
C
H
Thơ Thu Nguyệt
Văn Thu Nguyệt
Nhật ký tác giả
Viết về tác phẩm TN
Phim về Thu Nguyệt
Tác phẩm Đặng Ca Việt
 
 
Giới thiệu
Ai ơi về
ĐỒNG THÁP MƯỜI...
ĐỊA CHỈ
QUÁN CƠM CHAY
QUÁN ĂN CHAY

Quảng Cáo
Khu nghỉ dưỡng & điều trịỊ
THIỀN TÂM
Nhật ký tác giả - Xem nội dung nhật ký
Nửa vòng trăng trên đất Hàn (phần 1)

  Bài viết này tôi biết là sẽ chẳng có nhiều người đọc, mà có đọc cũng chẳng mấy người chia sẻ, quan tâm. Không quan tâm vì nhiều lẽ, trong đó có một lẽ là do tôi. Tôi chỉ là một nhà thơ rất quèn, chẳng nổi tiếng, không địa vị; những cảm xúc, suy nghĩ, hiểu biết của tôi cũng chưa chắc đúng, do đó tôi không dám mơ bài viết này có thể góp được một tiếng nói trong hàng triệu triệu tiếng nói cho công cuộc thống nhất đất nước Triều Tiên, tôi chỉ mong bài viết này có được đôi câu còn đọng lại vài giây trong trái tim người đọc - dù chỉ lướt qua nó. Đó là tất cả tấm lòng của tôi, và tôi tin, dẫu không người cảm nhận, tấm lòng ấy vốn đã có mặt rồi trong trời đất, mà trong vũ trụ này, không có cái gì là trơ trọi, độc lập, chẳng liên quan tới nhau…

Nửa vòng trăng trên đất Hàn (phần 1)

Nhìn ngó và ngẫm nghĩ…

“Quí khách cài dây an toàn khi máy bay lăn” đó là câu ghi sau lưng ghế trên máy bay mà tôi đọc được khi bắt đầu chuyến đi. Hơi mắc cười khi nghĩ trong bụng: "Ủa, máy bay làm sao lăn được ta?” Mà thôi kệ, coi như khi mình nói “con bò chạy” hay “con cá nhảy” vậy đi, có gì đâu. Máy bay muốn “lăn” kiểu gì cũng được, miễn là nó nuốt ta vô và nhả ta ra an toàn trên mặt đất là… “thanh kìu” rồi. Hãy thấy thương mấy cái tiếng Việt ấy cho thiệt là thắm thiết vô, vài giờ nữa muốn kiếm tiếng mẹ đẻ - dù bị viết hơi tối nghĩa thế này - để đọc cũng không có đâu.

Ấn tượng đầu tiên khi đặt chân xuống đất Hàn là sân bay Incheon với thiết kế quá nhiều những thanh nhôm sắt hình khối vuông dài ngắn lô xô. Đứng trong sân bay mà tưởng như đứng trong một cái vựa củi ở quê mình. Ban đầu thấy lạ, nhưng mấy ngày sau, khi đi viếng hoàng cung ở Seoul , nhìn thiết kế trong những mái cung điện, chợt hiểu, và hiểu hơn khi nhớ đến hình ảnh mấy cái gạch dài ngắn trên lá cờ Hàn quốc. Lạ vậy, con người ta có những “cái hiểu” không lý giải được. Nó thuộc về cảm tính, tâm linh gì gì đó rất mơ hồ nhưng sâu thẳm và rất chính xác, rõ ràng hơn tất cả mọi sự hiểu biết từ những kiến thức được học hỏi một cách bài bản. Cũng như khi ngồi lên xe, thấy cách tài xế lái xe là tôi cảm nhận được ngay tính cách người Hàn. Nếu tài xế người Việt Nam phần đông là nhấn ga từ từ, quan sát từ xa để giảm ga thì tài xế người Hàn nhấn mạnh ga, lao nhanh và thắng gấp. Hễ ngồi lên xe là có ngay cảm giác như mình bị lôi giật đi và chúi nhủi cù bơ cù bất. Người Hàn đa phần tính cách mạnh mẽ, quyết đoán…, cái này đã từng nghe các thế hệ cha chú nói rồi, nhưng giờ mới cảm nhận được một cách thực tế.

Thủ đô Seoul đường phố sạch sẽ, người đi bộ đông. Luật giao thông được tôn trọng khá tốt, người lái ô tô luôn nhường đường cẩn thận cho người đi bộ. Tuy nhiên, người đi bộ thì đi rất lộn xộn. Người Hàn chú trọng hàng đầu đến “tiện ích” của mình. Họ chọn đường ngắn nhất để đi, đi sao cho nhanh, không cần quan tâm đến bên phải hay bên trái. Cũng như khi ăn cơm, họ không mời chào nhiều, không quá quan tâm đến tôn ti trật tự thứ hạng khuôn phép như người Việt, không “ân cần” gắp thức ăn chăm sóc cho nhau; không nhất thiết chờ người lớn tuổi, khách mời hay chủ nhà phải ăn trước, hễ thức ăn để trước mặt ai là người đó “tự tiện dùng bữa” một cách thoải mái tự nhiên. Phong cách ăn của người Hàn hiện nay pha trộn giữa hai nền văn hóa Á-Âu. Họ không gắp thức ăn mời nhau, mỗi người sử dụng một bộ đũa muỗng riêng biệt có vẻ rất “lạnh”, nhưng lại “thân thương” dùng muỗng riêng của mình cùng múc vào một tô canh hoặc món ăn chung nào đó rất “ấm”. Các món kim chi của họ nhìn tưởng rất cay vì màu ớt đỏ chót, nhưng coi vậy mà không cay như món Huế nước mình. Kết thúc một bữa ăn họ cũng đứng lên rời bàn tiệc rất nhanh như khi ngồi xuống không chần chừ vậy.

Đến thăm nhà lưu niệm của nhà thơ Shin Dong Yop (vị trí trên văn đàn tương tự như nhà thơ Tố Hữu của ta) vào đúng dịp lễ kỷ niệm ngày sinh của ông, được xem hai màn trình diễn âm nhạc: cổ điển và hiện đại. Màn trình diễn múa nhạc cổ điển thể hiện rất rõ phong cách Hàn. Người Hàn cũng có cây đàn gayageum giống như đàn tranh của ta nhưng âm thanh rất mạnh mẽ, ầm ào, chớ không dịu ngọt réo rắt như đàn tranh. Xem màn trình diễn ca nhạc hiện đại thì thấy thế giới ngày nay “gần nhau” thiệt. Cũng hip-hop, pop-rock như nhau cả thôi. Chợt băn khoăn ngẫm nghĩ: Con người, khởi thủy là riêng, rồi dần dần chung. Cái cổ điển thì mỗi nước đều có một đặc điểm khác nhau, nhưng cái hiện đại thì hình như đã có một khuôn đúc sẵn, người ta cứ bắt chước nhau là xong. Vấn đề sáng tạo có vẻ đã chuyển sang lai tạo. Sự phát triển vượt bậc của công nghệ thông tin khiến con người trên toàn cầu cứ vừa dòm nhau vừa bước đi. Người ta đi sao thì mình đi vậy. Mọi dân tộc đều kêu gọi ý thức giữ gìn cái riêng, cái gọi là bản sắc văn hóa dân tộc. Giữ gìn thôi chớ không mấy quan tâm phát triển nó, bởi mọi sự “phát triển” đã trút vào, dành hết cho sự phát triển cái “giống như thiên hạ” rồi. Phải hối hả để không bị lạc hậu, để theo kịp các xu thế thời đại. Sẽ ra sao nếu các nền văn hóa khắp nơi phát triển giống như những bông hoa trong vườn ươm công nghiệp: xoè cánh y kiểu nhau, màu sắc cùng cấp độ nhau, kích cỡ bằng nhau để tiện bề sắp xếp, vận chuyển và phân phối. Kể cũng hay khi con người tiến đến một thế giới đại đồng về nhiều mặt. Nhưng oái oăm thay, cái cần giống nhau thì con người không tìm cách giống, cái không cần giống nhau thì con người lại cố gắng phấn đấu cho y chang! Đôi khi tôi thầm nghĩ: Hình như thế giới này phát triển theo hình xoắn, cái cần thế này thì nó thế kia, cái cần thế kia thì nó thế này. Và mọi người cứ vặn vẹo mà tiến lên nô nức. Có khi nào bạn đặt ra câu hỏi: “Có nên như vậy không ta?”?

Những dòng sông - những chiếc cầu…

Những dòng sông có mặt trên trái đất là vì những giọt nước muốn nương tựa vào nhau để làm cuộc hành trình dài ra biển. Chúng hoàn toàn không có ý muốn chia cắt một dải đất nào cả, nhưng chính sự “hợp lại” của chúng tự dưng hình thành sự “tách ra”. Và sự hợp lại càng nhiều thì sự tách ra càng rộng. Con sông càng lớn đôi bờ càng xa.

Rồi con người thông minh, biết giúp thiên nhiên điều chỉnh chút “vô tình gây hậu quả” ấy bằng cách bắc những cây cầu. Những nhịp cầu nối những bờ… vốn không buồn không vui ấy đã mang lại cho con người biết bao xúc cảm. Những nhịp cầu là thơ, là nhạc, là họa… Những nhịp cầu không chỉ bắc qua sông mà bắc qua biết bao trái tim người.

Rồi cũng con người, chính con người lại cố tình – chớ không vô tình như thiên nhiên – lợi dụng những con sông làm cái việc chia cắt. Những cây cầu trước đó họ bắc qua, chẳng những đã trở nên vô dụng mà còn là một hình ảnh quay ngược mũi dao!

Là người dân của một đất nước đã từng có một dòng sông và một cây cầu như vậy, khi đứng trước cây cầu Tự Do và con sông Im Jin (con sông dịch nghĩa là Bến Thuyền khiến tôi liên tưởng đến con sông Bến Hải của nước mình) tôi nghẹn ngào xúc động. Một sự xúc động mà tôi thấy mình hơi bị “lý thuyết”, do đó tôi đã dùng lý trí của mình để đè nén cơn xúc động mà tôi e rằng bị mang hơi hớm “hình thức, giáo điều” ấy đi. Nhưng những cái gai ốc cứ liên tiếp nổi trên cánh tay tôi. Tôi không hiểu vì sao như thế. Có một điều gì đó không giải thích được. Tôi đã tìm cách lấy lại sự bình tâm, tôi lăng xăng cùng mọi người chụp ảnh để lướt qua những cảm xúc mà tôi nghĩ rằng có thể làm tôi trào nước mắt ngay một cách rất… lạc lõng giữa chốn đông người!

Trong chiếc loa phóng thanh trên cầu, một bài hát ngọt ngào phát ra, âm thanh không da diết kiểu như bài “Câu hò bên bờ Hiền Lương”(*) của ta, nhưng chắc chắn là theo tâm thế của người Hàn, bài hát ấy hẳn da diết lắm! Bài hát đã làm ý chí tôi từng bước chịu thua cảm xúc, cho đến khi đứng trước rất nhiều những mảnh vải người ta viết chi chít lên những dòng chữ gì đó, vắt lên hàng rào kẻm gai nơi cuối chiếc cầu, thì tôi chịu thua hẳn. Tôi không đọc được chữ, nhưng cái hồn chữ, cái mà tấm lòng người viết ra nó muốn gởi gắm thì tôi cảm rõ! Đó là những dòng chữ người ta nói lên nguyện vọng thống nhất đất nước của mình. Những dòng chữ bị nắng mưa sương gió làm nhòe đi, nhưng hình như tấm lòng người ký thác lên đó vẫn còn phơ phất trong trời đất. Tôi biết, trong vô số những dòng chữ đó, cũng có những người chỉ tiện tay ghi lại như một khách tham quan muốn lưu dấu tích của mình, nhưng chắc cũng có người đã viết những dòng kia bằng cả giọt máu mắt! Và tôi tin, sự thiết tha, khắc khoải ấy vẫn tồn tại, âm vọng mãi đâu đó trong không gian. Thật thẳm sâu trong đáy lòng mình, tôi rất muốn viết và đặt lên cạnh đó những dòng chữ Việt Nam – chữ của một đất nước cũng đã từng bị chia cắt - với tất cả tấm lòng cảm thương tha thiết, mong được chia sẻ, góp lòng mình vào công việc tâm linh ấy, nguyện cầu cho những người dân của hai miền đất nước này nối lại tình thâm. Nhưng thật thảm cho tôi, một con người yếu hèn, rụt rè, nhút nhát! Nhìn quanh, tôi thấy cảm xúc của mình có vẻ lạc loài, có lẽ tôi là nhà thơ nên đa cảm quá chăng? Rất có thể trong dòng người đông đúc ấy, biết đâu có ai đó cũng đang trong tâm trạng xúc động như tôi, nhưng họ cũng lặng lẽ im lặng, lặng lẽ giấu đi. Lạ thật, tại sao người ta lại phải che giấu những cảm xúc đẹp? Tại sao khi cần tỏ ra cái thật của lòng mình thì người ta lại giấu đi, và người ta cứ phải “diễn” những điều “phải phép” mà không chân thật?

Tôi đã trốn vào góc khuất cho một phút được tự do tuôn trào những giọt nước mắt cảm thương và ấm ức.

Tôi thương cảm khi nhìn qua bên kia con sông mờ mịt trong màn mưa cuối thu âm u lạnh lẽo, tôi hình dung ra nhiều gương mặt nhòe nước mắt của những người thân khóc nhớ thương nhau. Và tôi đau xót như mình đang đứng chung với họ. Điều này thì tôi hiểu rõ mình. Những cảm xúc ấy tôi không thể chủ động tạo ra hay xóa nó đi, cũng như tôi không thể sờ tay vào ly nước sôi mà không thấy nóng. Là một người tin vào giáo lý Phật giáo, tôi hiểu vì sao mình có những cảm xúc như thế.

Tôi ấm ức bởi nhìn quanh mình, hầu hết là những người khách tham quan, hình như trong họ không hề có cảm xúc như tôi. Tôi cố nhìn sâu vào mắt nhiều người, mong tìm được một thoáng u hoài ẩn hiện. Nhưng không! Có lẽ ngày hôm nay tôi đã không đủ duyên để có thể tìm được một người đồng cảm.

Đứng bên một tháp chuông to - người ta đặt tên là  chuông Hòa Bình,  tôi nhìn về phía phải là dòng sông Im Jin bàng bạc khói sương cô độc trôi qua dưới chân cầu lạnh lẽo. Chiếc cầu chơ vơ hoang vắng vì nhiều năm qua đã không được nghe một tiếng chân người hay một vòng quay của bánh xe. Phía trước mặt là một bàn thờ vọng tổ tiên, người ta dành cho những người có thân nhân, ông bà, họ hàng ở bên kia biên giới đến đây khấn nguyện, tưởng niệm trong những ngày lễ, tết. Vậy rồi, cạnh bên những hình ảnh đau đáu ấy, là một khu vui chơi giải trí với những trò chơi cảm giác mạnh rất nhốn nháo ồn ào. Tôi không hiểu vì sao người ta lại nỡ vô tâm, vô tình xây một khu vui chơi ở ngay trên cái vạch chia cắt đất nước. Những người vừa đến đây tưởng niệm, khóc nhớ người thân lại có thể lao vào “vui chơi giải trí” ngay ư? Tôi cứ bức rức khi nhìn khu vui chơi giải trí, cứ thấy mọi người “giải trí vui chơi” ở chỗ này là chưa đúng lúc. Hãy vui chơi giải trí ở nơi đây khi thân thể đất nước đã được nối liền, vết sẹo lành da, những vết thương không còn nhức nhối. Tôi ước mơ một ngày nào đó trên con sông trước mặt kia, những chiếc thuyền du lịch sẽ được người ta thả trôi trên sóng, để mọi người có thể nhìn xuống dòng nước đã chảy từ những vùng khác nhau của tổ quốc, mà lắng lòng nhớ hai miền có chung một dòng sông. Hình như tôi đã lãng mạn quá! Bởi dòng sông hiện giờ đang là biên giới, là một dòng chảy ngăn cách lạnh lùng.

 

Tôi bùi ngùi đứng nhìn những đứa trẻ, những thanh thiếu niên hồn nhiên nhón chân ngắm qua ống nhòm, quan sát phía bên kia biên giới. Sự tò mò lạ lẫm choán đầy trong cái nhìn của các em. Có em nào trong số đó cảm thấy nao nao và ý thức rằng nơi đó vốn cũng là một vùng trên thân thể đất mẹ của mình? Không thể trách. Đã hơn sáu mươi năm chia cắt, những đôi mắt khóc nhớ người thân giờ hầu như đã khép lại, nằm sâu trong lòng đất hết rồi. Thế hệ mới lớn lên, nguyện vọng nối liền đất nước có lẽ chủ yếu chỉ là vì lý trí, vì lẽ phải. Tôi cảm thấy nếu như đất nước này không tiến nhanh đến sự thống nhất, thì mai đây, sự nối liền ắt chỉ có thể xóa đi ranh giới đất đai, còn ranh giới lòng người thì e đã thành vết sẹo – một vết sẹo rất lớn, liền “lý” thì dễ nhưng liền “tình” thì khó. Làm sao để vết sẹo kia có thể liền tình?

 (còn tiếp)

------------------------

 


           
Thiết kế bên trong mái hoàng cung


          
Nghệ sĩ Hàn quốc chơi nhạc dân tộc (cây đàn... giống đàn tranh của ta)


           
Những mảnh vải ghi dòng chữ ước vọng hòa bình thống nhất đất nước


           
Tháp chuông Hòa Bình


           
Dòng sông và chiếc cầu ranh giới

(*) Bài hát của nhạc sĩ Hoàng Hiệp (mời bạn bấm vào đây để nghe)

Câu hò bên bờ Hiền Lương

Nhạc: Hoàng Hiệp
Lời: Hoàng Hiệp - Đằng Giang

Bên ven bờ Hiền Lương chiều nay ra đứng trông về
Mắt đượm tình quê... đôi mắt đượm tình quê
Xa xa đoàn thuyền nan buồm căng theo gió xuôi dòng
Bỗng trong sương mờ không gian trầm lặng nghe câu hò.
Hò ơi, ơi thuyền ơi, thuyền ơi có nhớ bến chăng
Bến thì một dạ khăng khăng đợi thuyền
Nhắn ai xin giữ câu nguyền
Trong cơn bão tố vững bền lòng son.
Ơi, câu hò chiều nay sao nghe nặng tình ai
Hay là em bên ấy trong phút giây nhớ nhung trào sôi
Gửi niềm tin theo gió qua mấy câu thiết tha hò ơi!

Trông qua rặng Trường Sơn, miền quê xa khuất chân trời
Mây lặng lờ trôi, mây đen lặng lờ trôi
Xa xa một đàn chim, so mây dang cánh lưng trời
Hỡi chim hãy dừng cho ta gửi đến phương xa vời.
Hò ơ ... Ơ, dù cho, dù cho bến cách sông ngăn
Dễ gì chặn được duyên anh với nàng
Xẻ mây cho sáng trăng vàng
Khai sông nối bến cho nàng về anh.
Ơi câu hò chiều nay, tôi mang nặng tình ai
Nơi miền quê xa vắng, em có nghe, thấu chăng lòng anh?
Tình này ta xây đắp nên thủy chung không bao giờ phai.

 


Các bài nhật ký khác:
Ghi chép tháng 8 (2018) 02.08.2018 07:32
Ghi chép tháng 7 (2018) 04.07.2018 07:07
Ghi chép tháng 6 (2018) 13.06.2018 04:27
Ghi chép tháng 5 (2018) 02.05.2018 08:20
Ghi chép tháng 4 (2018) 17.04.2018 07:25
Ghi chép tháng 3/2018 (2) - NS Như Thủy 22.03.2018 04:58
Ghi chép tháng 3/2018 (đêm thơ nguyên tiêu nhà 254) 08.03.2018 08:32
Ghi chép tháng 2/2018 (chữ ký, tết 2018) 02.03.2018 07:52
Ghi chép tháng 1/2018 (thư gởi mai anh đào, ni sư TV Huệ Chiếu, lang hoa Sa dec) 04.01.2018 05:00
Ghi chép tháng 12/2017 (2) Rừng LGXM 28.12.2017 08:36
Ghi chép tháng 12/2017 (mập, Đại hội VHNT ĐT, cây cỏ đất quê, 15.12.2017 07:19
Ghi chép tháng 11/2017 (Đếm đá, cây trên tháp cổ, bè bạn lu bu, giang hồ rừng núi, phim Co co, yêu nhân loại...) 06.11.2017 08:04
Ghi chép tháng 10/2017 02.10.2017 07:18
Ghi chép tháng 9/2017 07.09.2017 07:44
Ghi chép tháng 8/2017 (2) 23.08.2017 04:03
Trang 1/4[ 1 ] [ 2 ] [ 3 ] [ 4 ] »

 
 
Thông tin sáng tác
Thư viện văn
Thư viện thơ
Tìm hiểu Phật giáo
Ý kiến bạn đọc
Thông tin từ thiện
L
I
Ê
N
H

T
G
 
Links đọc web
Tuổi trẻ
Hội nhà văn VN
Hội nhà văn TP.HCM
Vnexpress
VTV
HTV
Tuổi trẻ Cười
Đồng Tháp
Dưỡng sinh
Web tìm kiếm Google
THƯ VIỆN HOA SEN
ĐẠO PHẬT NGÀY NAY
THIỀN TÔNG VIỆTNAM
THIỀN SƯ NHẤT HẠNH
BÁO GIÁC NGỘ
QUẢNG ĐỨC
BUDDHA SASANA
LOTUSMEDIA
PG NGUYÊN THỦY
DIỆU PHÁP ÂM
RỪNG THIỀN ĐẠT MA
PHÁP TẠNG
PHẬT GIÁO VIỆT NAM
NI GIOI NGAY NAY
PHÁP VÂN
SUỐI TỪ
TRUNG TÂM HỘ TÔNG
 
© by Thu Nguyet - All rights reserved.
Designed and developed by Nicestyle Co., Ltd.