Deprecated: Function session_register() is deprecated in /home/admin/domains/thunguyetvn.com/public_html/functions.php on line 91 Thu Nguyet Personal Site - Nhật ký tác giả
 
T
R
A
N
G
C
H
Thơ Thu Nguyệt
Văn Thu Nguyệt
Nhật ký tác giả
Viết về tác phẩm TN
Phim về Thu Nguyệt
Tác phẩm Đặng Ca Việt
 
 
Giới thiệu
Ai ơi về
ĐỒNG THÁP MƯỜI...
ĐỊA CHỈ
QUÁN CƠM CHAY
QUÁN ĂN CHAY

Quảng Cáo
Khu nghỉ dưỡng & điều trịỊ
THIỀN TÂM
Nhật ký tác giả - Xem nội dung nhật ký
Nhật ký ngày 4-9-2007: NGỒI Y...

 

                Ngồi y…

 

Rồi một mình anh trở lại đây
            
Cũng đến ngồi y một chỗ này
           
Buồn một nỗi buồn không thể vợi
           
Với một vầng trăng, một bóng cây…

Không đề 5 - di cảo thơ Bế Kiến Quốc(*)

Câu thơ ấy mình đã đọc cả ngàn lần mà lần nào cũng rơm rớm mắt! Không phải vì câu thơ ấy viết cho mình mà vì chính câu thơ quá ngập tràn xúc cảm. “Cũng đến ngồi y một chỗ này…” Nếu trong đời, bạn đã có lần trở về ngồi như thế với một nơi kỷ niệm thiêng liêng nào đó của mình thì sẽ thấm.

Đời người, có mấy nơi để ta có thể quay về, ngồi xuống và… lặng im hay khóc ngất?

Tôi nhớ nơi đầu tiên mà tôi quay về ngồi lặng là ngôi nhà của ngoại tôi. Ngôi nhà mà sau ngày mẹ mất, tôi phải về nói dối với bà ngoại rằng mẹ tôi chỉ chưa hết bệnh thôi. (Đời tôi phải hai lần nói dối rất tỉnh tuồng, đơ đắng… đó là dối ngoại khi mẹ mất và dối ba khi chồng tôi mất. Hai lần ấy, người nghe và người nói đều rõ thấu nhưng đều im điếng lặng thinh. Sự im lặng đến tê người!!!)

             Chỗ thứ hai tôi về là ngôi trường phổ thông trung học, nơi tôi đã có biết bao kỷ niệm tuổi học trò. Tôi đã về lại ngôi trường ấy vào một buổi sáng mùa đông ngày cận tết. Học trò nghỉ cả, thầy cô cũng chẳng ai, ngôi trường vắng vẻ, cửa khóa nghiêm trang. Tôi tìm lối đi vòng để lẻn vào, leo lên tầng lầu, đứng lặng im nhìn ra cái hồ sen hình chữ D vụng về sau lớp. Nơi hành lang ấy có một lần đứa bạn - giờ vĩnh viễn ra đi - đã từng nói với tôi: “Nữa mình xây cái nhà, thế nào cũng đào cái hồ y như vậy, hổng trồng gì hết, chỉ để nước cho trong mà ngắm trăng chơi”. Và tôi lúc ấy hồn nhiên, vô duyên phá bĩnh ước mơ đang rất thi vị của bạn: “Mình sẽ đem vịt tới thả vô nuôi ké!” Thế là bạn rượt đuổi tôi, bàn tay con trai cố tình kéo một lọn tóc dài quấn đủ vào năm ngón, rồi bảo: “Thả Nguyệt vô thì có!” Giờ bạn đã không còn nữa, hồn phách tinh anh cũng không biết về đâu. Tôi đã đứng thật lâu nơi đó, nước mắt rớt xuống lầu như lá phượng hè xưa.

Nơi thứ ba tôi về … khóc ngất… là bờ ruộng sau nhà. Nơi đó tôi ngồi nhìn lên mộ má, ba tôi. Hai ngôi mộ trắng với hàng bông trang thắm đỏ. Cỏ lúa quanh chỗ tôi ngồi vẫn mùi hương cũ rất quen. Đâu đó ri ra tiếng con côn trùng nào động cánh. Tôi như nghe rõ cả tiếng giọt nước mắt của mình nhễu xuống đất khô:

Đầm đầm giọt nước mắt tuôn
            Ta xòe tay hứng nỗi buồn vỡ tan
            Thẳng tay cho nước mắt tràn
            Giọt rơi xuống đất giọt lần qua da…

(Cám ơn nước mắt – tập thơ Hoa cỏ bên đường)

Giọt nước mắt “lần qua da” ấy là giọt nước mắt chảy ngược vào tim, tôi không muốn má ba tôi nhìn thấy. Giọt nước mắt khóc cho 3 thế hệ cùng thời. Khóc cho nỗi đau của kiếp người lặn lội; cho con gái của má ba tôi, cho con gái của tôi…

Nơi thứ tư tôi trở về là ngôi nhà của mình đang sống. Nơi ấy mỗi chiều sau một ngày mệt mỏi, tôi cởi giày quăng người xuống ghế, xung quanh là vật dụng thân quen, nhìn cái gì cũng như không nhìn bởi đã như in vào trí. Nơi ấy biết bao lần tôi tắt đèn ngồi một mình lặng lẽ trong đêm, thắp nén nhang lắng nghe mùi khói, lắng nghe mình cô độc đến trong veo. Những lúc ấy tôi không khóc, bởi nước mắt đã tan thấm hết qua người:

Thấm vào ta, nước mắt ta
            
Nhẹ như không, nặng như là… cũng không.

Ôi, những cái “chỗ này” trong ký ức, lâu lâu ta lại muốn trở về “ngồi y” xuống đó để mà nhớ mà thương. Nhớ thương để làm gì nhỉ? Để “buồn không thể vợi”. Buồn không vợi để làm gì? Ôi, vợi thì buồn lắm, vì cuộc đời luôn phải đầy lên, nên nếu vợi cái này thì phải lấp đầy bằng cái khác. Con dã tràng mỗi ngày se cát, cứ dốc lòng vào những viên cát mới, để rồi sóng cũng xô tan. Cái dại của dã tràng cũng là cái Nghiệp, ta hiểu rồi nên chỉ thích “ngồi y”. Có chỗ nào trên trái đất này là cũ nếu ta biết ngồi trên đó mà chớ giữ mãi một tầm nhìn.

--------------

(*) Thơ Bế Kiến Quốc. Bạn có thể bấm vào đây để đọc trong blog này.


Các bài nhật ký khác:
Ghi chép tháng 8 (2018) 02.08.2018 07:32
Ghi chép tháng 7 (2018) 04.07.2018 07:07
Ghi chép tháng 6 (2018) 13.06.2018 04:27
Ghi chép tháng 5 (2018) 02.05.2018 08:20
Ghi chép tháng 4 (2018) 17.04.2018 07:25
Ghi chép tháng 3/2018 (2) - NS Như Thủy 22.03.2018 04:58
Ghi chép tháng 3/2018 (đêm thơ nguyên tiêu nhà 254) 08.03.2018 08:32
Ghi chép tháng 2/2018 (chữ ký, tết 2018) 02.03.2018 07:52
Ghi chép tháng 1/2018 (thư gởi mai anh đào, ni sư TV Huệ Chiếu, lang hoa Sa dec) 04.01.2018 05:00
Ghi chép tháng 12/2017 (2) Rừng LGXM 28.12.2017 08:36
Ghi chép tháng 12/2017 (mập, Đại hội VHNT ĐT, cây cỏ đất quê, 15.12.2017 07:19
Ghi chép tháng 11/2017 (Đếm đá, cây trên tháp cổ, bè bạn lu bu, giang hồ rừng núi, phim Co co, yêu nhân loại...) 06.11.2017 08:04
Ghi chép tháng 10/2017 02.10.2017 07:18
Ghi chép tháng 9/2017 07.09.2017 07:44
Ghi chép tháng 8/2017 (2) 23.08.2017 04:03
Trang 1/4[ 1 ] [ 2 ] [ 3 ] [ 4 ] »

 
 
Thông tin sáng tác
Thư viện văn
Thư viện thơ
Tìm hiểu Phật giáo
Ý kiến bạn đọc
Thông tin từ thiện
L
I
Ê
N
H

T
G
 
Links đọc web
Tuổi trẻ
Hội nhà văn VN
Hội nhà văn TP.HCM
Vnexpress
VTV
HTV
Tuổi trẻ Cười
Đồng Tháp
Dưỡng sinh
Web tìm kiếm Google
THƯ VIỆN HOA SEN
ĐẠO PHẬT NGÀY NAY
THIỀN TÔNG VIỆTNAM
THIỀN SƯ NHẤT HẠNH
BÁO GIÁC NGỘ
QUẢNG ĐỨC
BUDDHA SASANA
LOTUSMEDIA
PG NGUYÊN THỦY
DIỆU PHÁP ÂM
RỪNG THIỀN ĐẠT MA
PHÁP TẠNG
PHẬT GIÁO VIỆT NAM
NI GIOI NGAY NAY
PHÁP VÂN
SUỐI TỪ
TRUNG TÂM HỘ TÔNG
 
© by Thu Nguyet - All rights reserved.
Designed and developed by Nicestyle Co., Ltd.