Deprecated: Function session_register() is deprecated in /home/admin/domains/thunguyetvn.com/public_html/functions.php on line 91 Thu Nguyet Personal Site - Nhật ký tác giả
 
T
R
A
N
G
C
H
Thơ Thu Nguyệt
Văn Thu Nguyệt
Nhật ký tác giả
Viết về tác phẩm TN
Phim về Thu Nguyệt
Tác phẩm Đặng Ca Việt
 
 
Giới thiệu
Ai ơi về
ĐỒNG THÁP MƯỜI...
ĐỊA CHỈ
QUÁN CƠM CHAY
QUÁN ĂN CHAY

Quảng Cáo
Khu nghỉ dưỡng & điều trịỊ
THIỀN TÂM
Nhật ký tác giả - Xem nội dung nhật ký
Nhật ký ngày 27-8-2007: Đôi điều toan tính

 

Đôi điều toan tính... 

 

1.Con gái làm cái blog tự mày mò thiết kế, viết bài đưa lên. Mẹ “nhà văn” không hề ra tay phụ giúp tu sửa dù là một cái dấu phết. Ngẫm lại thấy mình hơi ác mẫu, tối ngày lo chuyện thiên hạ bao đồng, con cái thì bỏ bê lê lết, tự sinh tự… quậy tùm lum!

Dẫu “khuyết điểm” đầy mình, nhưng ta là mẹ, thế thượng phong đầu gió, dễ gì để nó mở mồm trách cứ được ta. Vậy là ta ra quân thủ thế trước:

- Ê, oắt! Mi có biết sở dĩ mi viết văn đọc cũng trơn tru một chút như vậy là nhờ ai hông?

Đố nó dám trả lời quẹo đường khác được! Phải vầy thôi:

- Dạ, thì con biết rồi. Nhờ gien của mẹ!

Ta phỉnh mũi. Nhưng nghĩ cho thấu đáo thì cái “nhờ” này thực chất công trạng đâu đã hẳn do ta. Cái này do “tự nhiên” mà ta lùa qua nó, nó cũng “buộc lòng, buộc rún” thừa kế vậy thôi. Coi chừng nó lại “trở đòn” bảo rằng còn biết bao nhược điểm khác mà ta cũng tiện thể trút luôn lên đời nó, ví dụ như… (thôi, ngu gì khai ra đây nhỉ?) Cho nên, ta phải bằng mọi cách, kiếm cớ  bảo vệ “thành tích” của mình:

- Còn nữa, hằng ngày ta viết ra cái gì đều đưa cho mi đọc trước, ta biên tập sửa tới sửa lui thế nào mi biết hết trơn, coi như gián tiếp dạy mi cách viết lách rồi. Có bài học nào xanh tươi roi rói, nóng hổi vừa thổi vừa học hơn thế nữa hông? Phải nói ta là một người thầy vĩ…vĩ…vĩ và vĩ đại!!! (ê-cô hết cỡ luôn)

- Dạ. Con biết rồi……

Nó chắp tay vái mẹ, chào thua, nhưng ta biết trong bụng nó đang “ê ẩm” với bà mẹ huênh hoang quá đỗi. Kệ nó chớ, cả xã hội đang có phong trào “bệnh thành tích”, ta đâu để lỗi thời. Cái gì “khoe” được là khoe, cái xấu còn khoe huống là cái… xấu hơn thế nữa.

Mỗi khi viết được bài nào ta đều đưa cho con gái lớn đọc cho cả nhà nghe. “Âm mưu” tính toán truyền nghề cho con cũng có một phần, nhưng phần lớn là để tự kiềm mình chớ có viết cái chi tầm bậy tầm bạ, phải tôn trọng quí yêu đối với độc giả như… với con mình (Á… nói câu hỗn hào này là biết trước Thiên Lôi hườm sẵn cái búa trên mỏ ác, nhưng thiệt tình là vậy, nếu ở một góc nào đó, nhà văn thật lòng yêu quí, coi trọng, nâng niu, hết lòng, trách nhiệm, cẩn thận… với độc giả như với con mình thì ắt không thể hạ bút viết những điều thiếu cân nhắc được) Để được lòng độc giả, tôi có thể nói câu nịnh nọt hơn rằng: “Coi độc giả như cha mẹ, bạn bè… mình” như bao nhà văn, nghệ sĩ… khác. Nhưng thiệt ra, bạn nghĩ kỹ mà coi, sẽ thấy tấm lòng tôi chân thật. Hãy nhìn vào cái góc trân trọng ấy, chớ có bẻ ngoặc xiên xẹo tùm lum mà tội nghiệp cho lời nói vốn không diễn tả hết được lòng. Ý tại ngôn ngoại.

 

2.Có bạn đọc viết thư góp ý rằng: TN viết văn rất tốt, tại sao không chủ ý viết cho “nghiêm chỉnh” trước nhất là để đăng báo kiếm tiền…

Bạn góp ý chỗ này là đụng ngay chóc vào nỗi ấm ức của tui rồi. Bạn biết không, mỗi lần tui đọc con Tư (Nguyễn Ngọc Tư) là thiếu điều tui quì lạy khơi xuống Cà Mau đất Mũi! Tui phục nhỏ Tư quá xá. Ba má nó sanh nó sao mà khéo thiệt, hễ nó ịn cây viết xuống là thành tản văn, thò mũi cây viết ra là thành truyện ngắn. Còn tui, trồng chuối ngược suốt đêm trên trang giấy, cắm mũi cắm đầu mà văn chỉ có văng! Tui xét mình đâu có thua gì con nhỏ Bé Tư, nếu không nói là hơn nó nhóc hết trơn: Già đầu hơn nó, bự người hơn nó, đẻ con nhiều hơn nó… Tóm lại là hơn nó nhiều thứ lắm chỉ thua mỗi cái… viết văn! Nó viết cái gì cũng đâu ra đó, báo in hết sạch, đếm tiền mỏi tay, giải thưởng kĩu cà kĩu kịt! Còn tui, tối ngày viết loanh quanh lẩn quẩn toàn chuyện góc nhà xó bếp, con cái nhóc nheo, chẳng có tính xã hội khái quát gì cả, báo nào mà đăng. Nhiều khi tức lắm, muốn mần cho “chính thống” mà sao mần hổng được. Tay nghề yếu, khả năng xử lý tình tiết vụng, hễ viết ra là lẻ mẻ bố cục chủ đề lộn lạo teng beng!!! Đâu phải tui không ý thức. Hồi nhỏ tui từng mơ ước lớn lên làm nhà văn có tác phẩm được đưa vào sách giáo khoa cho con cháu học, cho nó phục bà cố bà cồ bà sơ bà sở nó là tui chơi. Cho nên, hễ cầm cây bút lên là tui tính: Mình viết bài này phải “tầm cỡ”… giáo khoa. Vậy mà… hu hu… cái mơ ước ấy coi bộ xa còn hơn đỉnh đầu chú Cuội, tui nhón hoài hổng tới, ghét, bỏ luôn! Vậy là nghĩ cái gì viết thí ra cái đó, chẳng toan tính nữa. Kệ!

Ở đời, “tính” là khó lắm! Tính nát nước chẻ đất mà cũng ba lần được bảy lần không. Thôi thì nhắm khả năng mình tới đâu quào tới đó, đừng có vói quá tay, hụt đầu chúi nhủi tía má nhìn hổng ra.

Nói thiệt lòng thì đâu có cái gì mà mình hổng tính. Tính kỹ lắm chớ, nhưng… tính thế nào cũng hổng qua cái Duyên cái Nghiệp. Biết vậy nên phải luôn biết tính đường quẹo qua cái khoảng tri túc thường lạc (biết đủ luôn vui) cho mình mỗi khi tính mà làm hổng được. Và để lúc nào đứng trước mọi điều cũng tự tại, bình tâm vừa cười vừa tính...

---------------------

(*) Mời đọc thêm:

Nhật ký ghi chép: Ngày 27-8-2007 

Hôm nay lễ Vu Lan, cha mẹ mình đều sạch bách nên đêm qua hổng léo hánh lên chùa, ghét trả lời mấy đứa nhỏ cài bông hồng, nó sẽ hỏi mình câu: "Dạ, thưa cô cha mẹ có còn đầy đủ?" Có năm mình nói xạo: "Còn đủ" để nó cài cho cái bông hồng đỏ chót coi chơi. Cũng có năm đàng hoàng tử tế nói thiệt, thế là nó ịn cho cái bông trắng lét, dòm thấy phát rầu! Đi chùa rằm tháng bảy, hổng lẽ con cháu nó hỏi mình lại đổ quạu trả lời: "Kệ tía tao à!". Thôi, ở nhà. 

Đời mất này được kia. Hổng còn má ba để chúc mừng thì được con cái chúc mừng mình vậy. Sáng nay con gái tặng cho món quà Vu Lan bất ngờ: Cái blog của nó. Nó mới làm cái blog, đưa lên mới có vài bài, đọc thấy cũng ngon. Có 2 chi tiết mình phải lên tiếng: Thứ nhất là trong bài phỏng vấn, nó trả lời người làm nó ganh tỵ nhất là mẹ. Cái này mình khoái! Vậy tức là nó có "nể" mình, mình ngon hơn nó - ít ra là lúc này, nó chưa kịp lớn! Ha ha...!!! Chi tiết thứ hai là nó rêu rao cái vụ đi ăn hủ tiếu về mình bắt hai chị em nó làm kiệu khiêng mình, mình thì chễm chệ trong khi hai đứa nó thở hổn hà hổn hển. Thế nào bạn bè nó cũng rủa mình là bà mẹ ác nhơn... Thôi kệ, ác vậy chớ ác hơn nữa thì tụi nó cũng phải kêu mình bằng...mẹ hiền! há...há..há...

Blog của nó nè: http://360.yahoo.com/serenade2610


Các bài nhật ký khác:
Ghi chép tháng 8 (2018) 02.08.2018 07:32
Ghi chép tháng 7 (2018) 04.07.2018 07:07
Ghi chép tháng 6 (2018) 13.06.2018 04:27
Ghi chép tháng 5 (2018) 02.05.2018 08:20
Ghi chép tháng 4 (2018) 17.04.2018 07:25
Ghi chép tháng 3/2018 (2) - NS Như Thủy 22.03.2018 04:58
Ghi chép tháng 3/2018 (đêm thơ nguyên tiêu nhà 254) 08.03.2018 08:32
Ghi chép tháng 2/2018 (chữ ký, tết 2018) 02.03.2018 07:52
Ghi chép tháng 1/2018 (thư gởi mai anh đào, ni sư TV Huệ Chiếu, lang hoa Sa dec) 04.01.2018 05:00
Ghi chép tháng 12/2017 (2) Rừng LGXM 28.12.2017 08:36
Ghi chép tháng 12/2017 (mập, Đại hội VHNT ĐT, cây cỏ đất quê, 15.12.2017 07:19
Ghi chép tháng 11/2017 (Đếm đá, cây trên tháp cổ, bè bạn lu bu, giang hồ rừng núi, phim Co co, yêu nhân loại...) 06.11.2017 08:04
Ghi chép tháng 10/2017 02.10.2017 07:18
Ghi chép tháng 9/2017 07.09.2017 07:44
Ghi chép tháng 8/2017 (2) 23.08.2017 04:03
Trang 1/4[ 1 ] [ 2 ] [ 3 ] [ 4 ] »

 
 
Thông tin sáng tác
Thư viện văn
Thư viện thơ
Tìm hiểu Phật giáo
Ý kiến bạn đọc
Thông tin từ thiện
L
I
Ê
N
H

T
G
 
Links đọc web
Tuổi trẻ
Hội nhà văn VN
Hội nhà văn TP.HCM
Vnexpress
VTV
HTV
Tuổi trẻ Cười
Đồng Tháp
Dưỡng sinh
Web tìm kiếm Google
THƯ VIỆN HOA SEN
ĐẠO PHẬT NGÀY NAY
THIỀN TÔNG VIỆTNAM
THIỀN SƯ NHẤT HẠNH
BÁO GIÁC NGỘ
QUẢNG ĐỨC
BUDDHA SASANA
LOTUSMEDIA
PG NGUYÊN THỦY
DIỆU PHÁP ÂM
RỪNG THIỀN ĐẠT MA
PHÁP TẠNG
PHẬT GIÁO VIỆT NAM
NI GIOI NGAY NAY
PHÁP VÂN
SUỐI TỪ
TRUNG TÂM HỘ TÔNG
 
© by Thu Nguyet - All rights reserved.
Designed and developed by Nicestyle Co., Ltd.