Deprecated: Function session_register() is deprecated in /home/admin/domains/thunguyetvn.com/public_html/functions.php on line 91 Thu Nguyet Personal Site - Nhật ký tác giả
 
T
R
A
N
G
C
H
Thơ Thu Nguyệt
Văn Thu Nguyệt
Nhật ký tác giả
Viết về tác phẩm TN
Phim về Thu Nguyệt
Tác phẩm Đặng Ca Việt
 
 
Giới thiệu
QUỸ KHUYẾN HỌC
TÂM MINH

Ai ơi về
ĐỒNG THÁP MƯỜI...
ĐỊA CHỈ
QUÁN CƠM CHAY
QUÁN ĂN CHAY

Quảng Cáo
Khu nghỉ dưỡng & điều trịỊ
THIỀN TÂM
Nhật ký tác giả - Xem nội dung nhật ký
Ghi chép tháng 4/2017 (2)

28/4:

BẾN LỞ
 
Quê mình không bể không dâu
Sông sâu nước chảy thành câu lở bồi.
 
Nước trôi mang đất đi rồi
Phù sa vun bón đắp bồi nơi đâu.
Để lại đây tiếng ví dầu
Ầu ơ sào ngắn sông sâu khó dò.
 
Xa thêm hai bến con đò
Không còn lối cũ in mờ dấu chân
Đến thiêng như miếu thổ thần
Khói hương cũng đã hòa thân giữa dòng!
Rộng bao nhiêu vẫn là sông
Biển khơi chớ có đèo bòng hóa thân
Thị thành dù giáp dấu chân
Nằm mơ vẫn mớ lời dân miệt đồng.
 
Ta về nơi cũ sang sông
Đò xưa bến mới phập phồng sóng xô
Người xưa vắng tự bao giờ
Lối xưa giờ lục bình hờ hững trôi.
 
Bến xưa lỡ mất đi rồi…

 

-------------------------

Bài thơ mình viết đã hơn hai mươi năm. Đương nhiên không chỉ nói về việc lở đất ở những bến sông ven bờ sông Cửu Long quê mình, nhưng hổm rày nghe xem các tin lở đất miền Tây, lại nhớ nghĩ về bài thơ cũ.

Những lần về thăm quê, thỉnh thoảng mình xách xe chạy long rong trên những con đường ven bờ sông lớn, gần quê ngoại. Bởi có thể sau vài năm, mình về thì sẽ thấy lục bình trôi lơ thơ trên những “con đường xưa… tui đi” ấy!

Có lần, mình ngừng xe trước một đám trẻ tụ tập bên đống lá chuối và lá lục bình mới hái, chuẩn bị lợp cái nhà chòi vừa cắm được mấy nhánh cây gì đó làm sườn, dưới bóng gừa gần mép nước. Một đứa con trai tóc hoe hoét trả lời ngang trổng: “Cất nhà chòi!” khi mình hỏi “Làm gì đó mấy đứa?”. Mình cười bảo: “Sao nói trống không vậy chú?”. Cả đám ngước nhìn mình, cười bảng lảng. Một đứa khác lớn hơn, nói vô, giọng nửa giỡn nửa thiệt: “Thằng, mày! Trả lời người lớn đàng quàng coi!”. Mình xuống xe, bước lại săm soi mấy món “vật liệu xây dựng” của lũ trẻ, bồi hồi nhớ tuổi thơ mình…

Thấy người lạ, trong phía xóm nhà, một ông ở trần, quần tà lỏn bước ra hỏi: “Có gì đó bay?”. Hổng hiểu sao lúc đó mình “ác nhơn” quay qua nói với ổng: “Chú để mấy đứa nhỏ cất nhà chòi chỗ này nguy hiểm chú, kế bên mép lở…”. Thế là ông chú sực nhớ ra, quát lên: “Tụi mày dẹp hông, chơi ngu!”. Đám trẻ líu quíu nhổ cây, vùa lá… Tự dưng mình thấy như tội phạm! Bèn nói nhanh với chúng: “Tui con đừng liệng bỏ, gom vô cất trong vườn kìa…”. “Trỏng bít hù, hổng gió mát bằng ở đây cô” – một đứa nói.

Không thể đứng nhìn lũ trẻ gom liệng đống cây lá xuống sông, mình chạy xe đi mà trong lòng thấy kỳ cục, bức rức vô cùng! Sau này, mỗi lần về chạy xe ngang xóm đó, con đường vẫn còn, chỗ lũ trẻ định cất nhà chòi năm xưa vẫn chưa lở. Mình để ý dòm coi có gặp lại đứa nào trong đám ấy không, chúng còn ở đó hay đã bôn ba đi làm ăn xứ nào xa khác…?

Biết bao dòng sông trên trái đất này vẫn ngày đêm đổi thay bên lở bên bồi, thế nhưng không một hạt phù sa nào văng ra khỏi trái đất hết. Vậy mà có những tình cảm, tâm hồn con người, lắm lúc đổi thay và biến mất thật luôn giữa cõi đời bồi lở!
 
 
27/4:

          “Gia tài của mẹ”

Nó đứng cổng trường đợi mẹ và mua cái gì đó ăn nhóp nhép, vừa thoáng thấy, mình đã la: "Con lại mua cái gì tào lao ngoài đường ăn nữa vậy Tú?". Nó cười lấp liếm rồi tót lên sau xe mẹ. Chợt nghĩ món ăn không bằng tâm trạng khi ăn. Ngồi sau lưng mẹ chở và được ăn vặt cái gì đó là một niềm vui thời niên thiếu. Thôi kệ cái vệ sinh an toàn thực phẩm đi, món ăn dù tệ nhưng ăn trong tâm trạng thích thú thì cũng được hóa giải phần nào. Mình quay lại nói: "Con để lát vô đường gần nhà mình, bớt bụi rồi ăn tiếp". Nó cười hi hí.

Đời mình chưa từng được ngồi sau xe ba má chở đi đâu lần nào cả. Lớn lên đi học bằng xe đạp, nhiều lần đi chung với bạn, mình luôn được ngồi sau - dù có đứa lùn ốm hơn mình nhưng chẳng đứa nào để mình chở (chắc dòm mặt mình hổng tin tưởng để phó thác! Haha..) Mình ngồi sau, thường hay ăn vặt cái gì đó. Có lần ăn khúc mía, mình cắn miếng đưa lên cho nhỏ bạn, nó cười chửi: "Cho tao ăn để gãy răng lần nữa hả?" Mình cười ha há (nó bị té gãy răng phải trồng một cái răng giả): "Vậy tao cắn giập ra cho mày hen?". Nó la: "Thấy ghê mày!" Vậy mà mình cắn miếng mía đưa lên, nó cũng bỏ miệng lủm nhai. Thời con nít thấy thương đứt ruột!
Chở con đến đoạn đường tắt gần nhà, xe vắng, mình quay lại nói: "Con có thấy được mẹ chở là hạnh phúc tuyệt vời hông?" Nó dạ lia lịa. Mình cao hứng mở khẩu trang, vừa chạy xe vừa hát nghêu ngao bài Bông hồng cài áo, đến đoạn: “Mẹ, mẹ là dòng suối diệu hiền/ Mẹ, mẹ là bài hát thần tiên/ Là bóng mát trên cao..." Nó liền bè theo sửa lời: Mẹ, mẹ là tay lái lụa là/ Mẹ, mẹ là tài xế tài hoa/ Là bóng mát kiêu sa..." Hahaha... thiệt là nịnh giỏi!!!

Chở nó về tới nhà rồi mình trở xe ra, quành lại con đường chụp cái hình để lưu lại buổi chiều giản dị.

Gia tài mẹ để lại cho con không phải là những con số trong ngân hàng, mà chỉ là những quảng đời vui vẻ như vầy. Con lấy đó làm mảnh đất nền tảng cho tâm hồn, sau này tự biết cách trồng trọt, bón chăm, vun bồi hạnh phúc.

------------------------

* Mình hát Bông hồng cài áo hay nhức nách luôn.. (hahaha.) nhưng chỉ dở hơn các siêu ca sĩ này thôi. Bồ tèo nào muốn nghe thì ghé vào đường dẫn này:
  

26/4:

Đi làm về, chưa hết mệt mắt với các tin tức về "cái quần đùi" ở tòa soạn, nên đi thẳng ra chuồng chim (haha...) thăm chú vẹt Lá nhà mình. Chú nghe tiếng chân mình từ xa là đã trèo leo ra vách chuồng hóng sẵn. Bươn bã đứng trên tay, chú nghiêng đầu nhìn chủ. Mình nói: "Lá ơi, Lá ở nhà hông có ai chơi với, buồn lắm phải không? Lá đừng buồn, Lá bay nhảy ngoài trời như mấy con chim kia thì cũng sống hết kiếp làm chim, Lá ở với người, gần con người, tiếp xúc với người, Lá sẽ nâng cao trí thông minh, vượt xa trí thông minh loài vật, tạo nhân duyên với loài người, kiếp sau Lá sẽ đầu thai được làm người..."

Và... thật quá bất ngờ, làm mình sửng sốt luôn, Lá chồm vươn hết thân mình nó ra (lần đầu tiên mình thấy thân mình nó dài được như vậy) lấy mỏ mài mài hun lên má mình liền mấy cái! Bình thường thì mình phải đưa má gần nó, bảo nó hun, khi vui thì nó hun theo lệnh; khi nó buồn giận thì dù kê sát má, năn nỉ mấy nó cũng ngoảnh đi, tránh, không hun. Vậy mà lần đầu tiên nó tự động hun không cần bảo, mà còn cố kéo hết thân mình nó ra để chồm tới hun (vì lúc nói chuyện với nó, mình đang để nó ở khoảng cách xa).

Loài vật thường gây bất ngờ vì trí thông minh, còn loài người cũng thường gây bất ngờ vì sự vô minh!

(Clip Lá hun chủ theo lệnh. Cảnh này được quay sau khi Lá tự nguyện hun chủ không cần có lệnh. Hihi...)

  

23/4:

Cô em bị té trầy đầu gối và sưng tay, về nhà còn bị mẹ la mắng, buồn tủi trốn vô phòng khóc. Cô chị xót em, rón rén lên đòi sự cảm thông:

- Mẹ ơi! Tú đã bị té đau như vậy mà còn bị mẹ rầy...

Lập tức một cuộc họp gia đình được triệu tập dù đã hơn 10 giờ đêm. Ghi sơ lược ra đây để các cậu ấm cô chiêu nào đó nếu từng chịu cảnh "đã bị té đau còn bị mẹ mắng" thì đọc để suy ngẫm.

1. Hãy đặt TRÁCH NHIỆM lên trên NHU CẦU của mình khi mình là người gây ra sự cố: Con bị té (dù là do lỗi của con hay của người khác gây ra cho con) thì thực tế là con đã làm tổn thương con và gây ra sự lo lắng, buồn phiền cho người thân. Con phải biết lỗi của mình về điều đó trước khi đòi hỏi mọi người phải thông cảm, an ủi, vỗ về, chia sẻ với con. Mọi người đang yên đang lành, tự dưng lại phải lo lắng mệt khổ vì con gặp tai nạn. Có phải con đã làm phiền mọi người không? Cho nên việc đầu tiên và chủ yếu nhất là con phải nói lời xin lỗi mọi người, vì sự cố của con mà mọi người phải bận lòng, không vui. Còn con có nhu cầu được mọi người an ủi, chia sẻ... đó là nhu cầu "khuyến mãi", có thì tốt, không có cũng là bình thường. Người biết điều, bản lĩnh là người thậm chí còn áy náy khi mình gây ra phiền hà mà không bị ai cằn nhằn la mắng.

2. Trước khi đòi hỏi người khác thông cảm mình, hãy biết thông cảm cho người khác: Con đã tạo ra sự lo lắng bất an cho người khác mà không cho họ có quyền bực bội, lại còn bắt họ phải kềm chế, ngọt ngào với con là sao? Ai đó làm con phiền, phản ứng tức thời của con là con có bực người đó không? Con có nói được lời ngọt ngào với người đó không? Con muốn mẹ thông cảm, chia sẻ vấn đề của con mà sao con không biết thông cảm vấn đề của mẹ? Mẹ đâu có làm con té, còn con thì đang làm mẹ đau (khi nhìn con bị đau) đây mà.

3. A là A còn B là B: Một đứa học trò nghèo, vì quá vất vả làm lụng mà bỏ bê việc học, thương nó quá, cho nó khỏi học, khỏi thi mà đậu luôn? Một ông có công kháng chiến, giờ tham nhũng, miễn tội luôn? Hồi nãy tui đi ngoài đường bị mưa ướt, giờ tui vẩy nước lên người mọi người, mọi người đừng có la tui chớ! Việc con bị mưa ướt và việc mọi người bị con làm ướt lây là khác nhau. Đâu phải vì con đã bị té đau rồi thì không thể bị la mắng nữa.

Những đứa bé, khi chạy chơi té ngã, mẹ thường chạy đến ôm đỡ vỗ về, rồi đánh xuống nền nhà và bảo: "Chết mày nghen viên gạch, làm bé cưng té nè!" Lớn lên, mỗi khi vấp ngã, nó chờ đợi sự thông cảm vỗ về, và tìm cách đổ lỗi cho hoàn cảnh.

Con lớn rồi. Mỗi khi té ngã, điều thiết yếu, cần cho con không phải là sự chia sẻ cảm thông an ủi động viên của mọi người, mà là sức tự chịu đựng, tự đứng dậy.
... ... ...

Và sáng nay, con vui vẻ mỉm cười bảo: "Con đã thấy những giọt nước mắt khóc đau buồn tủi thân hôm qua của con thật là hết sức uổng phí!"
Hahaha... Ừ, vậy chứ! Để dành những giọt nước mắt mai sau khóc khi không còn có mẹ để được la mắng nữa!

- Hãy hạn chế nhu cầu được an ủi vỗ về, không trông chờ sự sẻ chia nâng đỡ... của người khác, con mới làm chủ cuộc đời con một cách nhẹ nhàng, vững vàng được.

- Biết dũng cảm chấp nhận, chịu đựng trước tai nạn mà mình gặp phải, trước sai lầm hoặc lỗi mà mình gây ra, con mới đủ khả năng vượt qua mọi hoàn cảnh khó khăn được.

- Hãy tập trung nhìn vào, chăm sóc vết thương của mình hơn là lo để tâm quan sát thái độ người khác đối với nó, con mới chữa lành vết thương và mau chóng hồi phục được.

- v.v ... và v.v... tạm ghi nhiêu đó, giờ mẹ mìn, Tào thị còn phải lo nhắc và giúp con rửa vết thương rồi lúi húi pha bột nghệ cho nó uống đây. Hihi...

 

20/4:

Hoa sen đầu mùa nở.

Trắng như chưa thấy bao giờ
Đẹp như duy nhất, bất ngờ, đầu tiên...
Kiêu sa một góc thật hiền

Bình dân, giản dị một miền thanh cao.
 

Các bài nhật ký khác:
Ghi chép tháng 8/2017 02.08.2017 08:11
Ghi chép tháng 7/2017 03.07.2017 04:47
"Thiếu quê hương ta về đâu..." 19.06.2017 02:43
Ghi chép tháng 6/2017 (Đi Mỹ 2) 12.06.2017 08:53
Ghi chép tháng 5/2017 (Đi Mỹ) 12.06.2017 08:41
Ghi chép tháng 5/2017 05.05.2017 09:10
Ghi chép tháng 4/2017 (2) 28.04.2017 07:05
Ghi chép tháng 4/2017 03.04.2017 08:58
Ghi chép tháng 3/2017 (Coi chừng Lap. Đời heo. tập thơ Minh Hoàng) 31.03.2017 08:30
Ghi chép tháng 3/2017 (dưa lê, khơi nguồn TT, bần cùng sanh đạo tặc. Từ 1) 02.03.2017 04:47
"Ruộng ai thì nấy đắp bờ" 13.02.2017 05:40
Bài thơ của Lê Ngọc Minh Hoàng và bài bình của Hồ Văn 07.02.2017 07:27
Ghi chép tháng 2/2017 07.02.2017 06:48
Ghi chép tháng 1/2017 (3) 23.01.2017 03:50
Ghi chép tháng 1/2017 (2) 17.01.2017 05:16
Trang 1/4[ 1 ] [ 2 ] [ 3 ] [ 4 ] »

 
 
Thông tin sáng tác
Thư viện văn
Thư viện thơ
Tìm hiểu Phật giáo
Ý kiến bạn đọc
Thông tin từ thiện
L
I
Ê
N
H

T
G
 
Links đọc web
Tuổi trẻ
Thanh Niên
VietNamNet
Hội nhà văn VN
Hội nhà văn TP.HCM
Văn nghệ SCL
SG Giai Phong
Người Lao Động
Lao Động
Vnexpress
TTXVN
Hà Nội Mới
Tiền Phong
Nhân Dân
CA Tp HCM
CA Nhân Dân
Quân Đội ND
VTV
HTV
VNN Televison
HTV Hà Nội
TV Trực tuyến
Đài Tiếng Nói VN
Đài Tiếng Nói TPHCM
Dân Trí
24 Giờ
Tạp chí Lao Động
Tạp chí Gia Đình
VN Media
Tin tức Online
Đọc báo trực tuyến
Thời Báo SG
SG Tiếp Thị
Doanh Nhân SG
Diễn Đàn DN
Kinh Tế Đô Thị
Thời báo kinh tế SG
Thời báo KT Việt Nam
Báo
Báo Mua & Bán
Cẩm nang mua sắm
Sài Gòn News
Tạp chí VHNT ăn uống
Tạp chí Sành Điệu
Tuổi trẻ Cười
Báo Ảnh VN
Tạp Chí Đẹp
TC Kiến Trúc Nhà Đẹp
Tạp chí Tia Sáng
Thế hệ 8x
Báo Mực Tím
Sinh Viên VN
Thiếu nhi Tp
E Chíp
PC World
Ca dao
Thời văn
Tiền vệ
Bách hoa cung
Thơ trẻ
VN thư quán
báo Cần Thơ
Huế (cố đô)
Tạp chí Sông Hương
Giáo dục&thời đại
Đồng Tháp
VN Đồng Tháp
Báo Đồng Nai
Báo Khánh Hòa
Báo Bình Định
Báo mới
Ngôi sao
Dưỡng sinh
Vieshare
Tin tức - BBC
Tìm nhanh
Web tìm kiếm Google
THƯ VIỆN HOA SEN
ĐẠO PHẬT NGÀY NAY
THIỀN TÔNG VIỆTNAM
THIỀN SƯ NHẤT HẠNH
CHUYỂN PHÁP LUÂN
BÁO GIÁC NGỘ
PHẬT TỬ VIỆT NAM
VĂN HÓA PHẬT GIÁO
QUẢNG ĐỨC
BUDDHA SASANA
LOTUSMEDIA
PG NGUYÊN THỦY
DIỆU PHÁP ÂM
RỪNG THIỀN ĐẠT MA
PHÁP TẠNG
PHẬT GIÁO VIỆT NAM
NI GIOI NGAY NAY
PHÁP VÂN
SUỐI TỪ
TTPG-CHÙA VIỆT NAM
TRUNG TÂM HỘ TÔNG
Y hoc cổ truyền
 
© by Thu Nguyet - All rights reserved.
Designed and developed by Nicestyle Co., Ltd.