Deprecated: Function session_register() is deprecated in /home/admin/domains/thunguyetvn.com/public_html/functions.php on line 91 Thu Nguyet Personal Site - Nhật ký tác giả
 
T
R
A
N
G
C
H
Thơ Thu Nguyệt
Văn Thu Nguyệt
Nhật ký tác giả
Viết về tác phẩm TN
Phim về Thu Nguyệt
Tác phẩm Đặng Ca Việt
 
 
Giới thiệu
Ai ơi về
ĐỒNG THÁP MƯỜI...
ĐỊA CHỈ
QUÁN CƠM CHAY
QUÁN ĂN CHAY

Quảng Cáo
Khu nghỉ dưỡng & điều trịỊ
THIỀN TÂM
Nhật ký tác giả - Xem nội dung nhật ký
Nhật ký ngày 27-3-2007: Một phần chữ Nhẫn

 

 

Nhật ký ngày 27-3-2007

Một phần chữ Nhẫn

Đi làm về, đã thấy Thư buồn bực ngồi chờ sẵn. Biết là con ấm ức, có việc muốn “giải trình”, nhưng phải tập cho con tính điềm tĩnh, không hấp tấp, mẹ liền phán:

- Mẹ biết việc của con không gấp, đi tắm rửa, ăn uống xong xuôi, đợi chị Quỳnh về cái đã.

Tính vốn làm biếng, con lại đông, nên trong nhà việc lớn việc nhỏ gì ta cũng có thói quen tập hợp các con lại rồi nói một lần cho tiện. Việc dạy đứa này nhưng đồng thời cũng sẽ là kinh nghiệm cho đứa kia, đứa nhỏ chưa biết gì nhưng cũng tập nghe cho biết, chẳng uổng đi đâu, những điều ấy sẽ ghi lại tất cả trong tàng thức, mai mốt có dịp là chúng mang ra sử dụng thôi. Vả lại Thư đang ấm ức, như nước đang sôi, tuổi mười lăm bồng bột, phải để nó nguội nguội một chút thì mới tiếp thu được những lời dạy, lý lẽ thô vụng của mẹ là nhà thơ!

Tối đến, mẹ con đề huề ngồi vào ghế, bé Tú tám tuổi cũng phải tham gia nhưng được ưu tiên cho cầm quyển truyện tranh, thích, tò mò thì lắng nghe, không thì cứ chúi đầu đọc sách (nhưng đa phần thì bé luôn tò mò lắng nghe, thỉnh thoảng còn xen vào ý kiến!). Thư bắt đầu nói:

- Bác Tài xế ngày càng quá đáng, con chịu hết xiết! Sáng nay bác dừng xe giữa đường, đứng chống nạnh chửi tụi con quá trời quá đất! Bác chửi lâu đến mức tụi con sợ trễ học luôn! Con muốn xin mẹ từ ngày mai cho con tự đi xe đạp, con không đi xe bác ấy nữa. Bác ấy không tôn trọng quyền trẻ em…

Mẹ bật cười:

- Con biết Quyền trẻ em là gì không mà đòi tôn trọng?

- Dạ biết chớ mẹ, là người lớn không được mắng nhiếc trẻ em.

Ta cười ngất:

- Con tìm cho mẹ một người lớn nào ngày thường quanh con mà không vi phạm quyền trẻ em theo tiêu chuẩn của con xem? Trước nhất là mẹ đây, mẹ có la mắng con không?

Thư chống chế:

- Nhưng khi con hư thì mẹ mới mắng. Mẹ cũng không la lối giữa đường, nói lời vô văn hóa như ổng.

- Hổng lẽ các con không hư, chẳng có lỗi gì mà bác mắng các con để giải trí chơi? Nếu có văn hóa kiểu như mẹ thì bác đã làm nhà thơ chớ đâu có làm nhà xe!

Thư đuối lý trước bà mẹ chơi ăn gian, nhưng “khẩu phục tâm bất phục” bèn kể lể những câu chuyện nhằm “tố cáo” tội trạng của bác tài xế.

Bác tài xế nhận đưa rước tận nhà một nhóm học sinh khoảng hơn mười đứa. Dù đã hẹn giờ nhưng chẳng khi nào lũ trẻ đúng giờ, khi thì đứa này thức trễ đứa kia dậy muộn, một đứa dậy muộn có khi kéo theo việc trễ nãi cả xe. Chuyện bực mình này diễn ra hằng ngày và không hề hứa hẹn chấm dứt. Sáng nay Thư và một bạn nữa dậy trễ. Bác tài xế cũng có quá đáng vài việc, nếu xét nghiêm ra thì cũng có thể tẩy chay. Nhưng ta xét thấy nhân dịp này dạy cho con biết đối diện với những điều bất như ý trên đời. Biết chấp nhận những sự bực mình mà rồi sau này đời con sẽ gặp nhiều lắm lắm. Phải rèn cho con chữ Nhẫn. Vậy là giảng:

- Thứ nhất: Bác tài xế là người lao động căng thẳng, rất dễ nổi nóng, các con cũng có lỗi là cứ lặp đi lặp lại cái chuyện đáng lẽ ra có thể khắc phục. Bác là người lớn, có mắng nhiếc các con vài câu thì con cứ coi như cha chú mình la mắng. Đừng bắt chước những đứa lên mặt làm cô chủ cậu chủ. Thứ hai: Các bạn con chịu đựng được thì con cũng vậy. Con phải ý thức rằng con cũng như mọi người, chẳng vì con may mắn sinh ra trong gia đình trí thức thì con có sĩ diện hơn các bạn có ba mẹ chạy chợ, làm mướn làm thuê. Trường cho các con mặc đồng phục là để con ý thức được tất cả các con đều bình đẳng. Bạn con vẫn có thể đi xe bác được thì không cớ gì con chẳng thể đi. Thứ ba: Điều này mới quan trọng nè: Các con ơi, đời có rất nhiều việc làm ta bất như ý, đâu phải việc gì ta muốn là được. Phải biết tập chấp nhận những điều trái với ý mình. Phải rèn chữ Nhẫn. Mẹ ra đời nếu việc gì không hài lòng cũng bỏ thì lấy gì mà nuôi sống các con? Phải chịu đựng con ơi!… (Nói tới đây là nước mắt ta ròng ròng tuôn chảy. Bao ẩn ức trào về… Cả ba đứa liền ôm lấy mẹ. Thư làm thinh và nước mắt cũng lưng tròng! Đúng là một nhà nhi nữ!!!)

Sau hồi xúc động, ta tìm cách trêu đùa cho không khí bớt bùi ngùi. Rồi kết luận, hỏi Thư:

- Giờ con thấy sao? Con sẽ đi xe tiếp tục chớ?

Thư ngần ngại:

-Thì con sẽ đi. Nhưng… con lỡ “tuyên bố” với mấy bạn  là con sẽ không thèm đi xe ấy nữa.

Mẹ lại có dịp lên lớp:

- Mẹ biết trước rồi mà. Hồi sáng con nhắn tin, mẹ đã biết trong cơn tức giận thế nào con cũng “tuyên bố” như thế, nên mẹ đã bảo con việc gì cũng từ từ, con không được quyết định vội vã, tối về mẹ tính, vậy mà con vẫn không chú tâm vào lời mẹ. Đời không có việc gì chắc ăn như mình tính, chớ nói trước điều gì để không khó xử về sau.

Thư cúi đầu làm thinh, ra vẻ thấu hiểu. Ta an ủi:

- Cũng không có gì trầm trọng, Bạn nào chọc quê, con cứ bảo là tại mẹ tui không cho, tui phải nghe lời mẹ. Sợ vợ thì thiên hạ cười, chớ sợ mẹ thì không ai cười cả, mà còn khen! Qua ngày mai, ngày mốt là bạn quên rồi, không chọc nữa.

Vậy là mẹ con cùng tếu táo vui vẻ. Việc giải quyết xong. May mà các con đều ngoan hiền dễ bảo.

Sáng. Nhìn con chuẩn bị ra xe đi học mà lòng quặn thương con đứt ruột! Lén núp cánh cửa ngóng ra đường nghe xem bạn bè sẽ trêu chọc nó thế nào. Tiếng những “thứ ba học trò” vọng vào làm mình rát dạ:

-Ủa? Mày đi xe nữa sao? Nói hổng thèm đi nữa mà?

Tiếng Thư lí nhí: “Mẹ tui hổng cho…”  Thương và tội nghiệp con quá đỗi! Nhưng biết sao bây giờ con ơi! Phải tập chịu đựng cho quen, đời còn nhiều đắng cay phải trải, mẹ làm sao gánh hết cho con…

Gốc rễ của cây Nhẫn phải là lòng từ bi, sự chịu đựng chỉ là cành lá. Đợi chiều con đi học về lại hỏi:

- Hôm nay thế nào? Thái độ bác ra sao?

Thư dịu giọng:

- Hình như bác có hối hận, cũng tỏ ra tử tế…

- Con có thấy thông cảm với bác được chút nào chưa?

- Dạ, có chút chút…

Từ những sự thông cảm "chút chút" sẽ gộp lại nên lòng từ bi. Đại dương bắt đầu từ giọt nước. Tên con là Thư – quyển sách. Quyển sách bắt đầu từ những chữ cái… Hãy nhớ chữ cái tối thiết cho đời mình như nhớ tên của mẹ: Chữ N.

 TN biên tập lại để in báo:

Một phần chữ Nhẫn

 

Đi làm về, thấy bé Thư buồn bực ngồi chờ sẵn. Biết là con ấm ức, có việc muốn “giải trình”, nhưng phải tập cho con tính điềm tĩnh, không hấp tấp, mẹ liền phán:

- Mẹ biết việc của con không gấp, đi tắm rửa, ăn uống xong xuôi, đợi chị và em con về cái đã.

Con đông, để không phải lặp lại nhiều lần những điều cần chỉ dạy, khi có việc, mẹ thường tập hợp các con lại rồi nói một lần cho tiện. Việc dạy đứa này nhưng đồng thời cũng sẽ là kinh nghiệm cho đứa kia, đứa nhỏ chưa biết gì nhưng cũng tập nghe cho biết, chẳng uổng đi đâu, những điều ấy sẽ ghi lại tất cả trong tàng thức, mai mốt có dịp là chúng mang ra sử dụng thôi. Vả lại con đang ấm ức, như nước đang sôi, tuổi mười lăm bồng bột, phải để nó nguội nguội một chút thì mới sáng suốt tiếp thu được sự việc một cách công tâm. Đang cơn nóng nãy thì việc nở như bánh phồng, lúc buồn giận qua rồi ta sẽ thấy vấn đề nhẹ mỏng như bánh tráng.

Tối đến, mẹ con đề huề ngồi vào ghế, bé út tám tuổi cũng phải tham gia nhưng được ưu tiên cho cầm quyển truyện tranh; thích, tò mò thì lắng nghe, không thì cứ chúi đầu đọc sách; nhưng đa phần thì bé luôn tò mò lắng nghe, thỉnh thoảng còn xen vào ý kiến. Đừng tưởng trẻ nít thì chẳng hiểu gì, thực ra, những điều chưa hiểu được bằng trí, trẻ đều có thể cảm được bằng tâm. Hiểu được điều này, cha mẹ không chỉ dạy con bằng lời lẽ lý thuyết mà bằng chính thực tế cuộc sống hằng ngày, mọi việc chung quanh.

Thư bắt đầu nói:

- Bác Tài xế ngày càng quá đáng, con chịu hết xiết! Sáng nay bác dừng xe giữa đường, đứng chống nạnh chửi tụi con quá trời quá đất! Bác chửi lâu đến mức tụi con sợ trễ học luôn! Con muốn xin mẹ từ ngày mai cho con tự đi xe đạp, con không đi xe bác ấy nữa. Bác ấy không tôn trọng quyền trẻ em…

Mẹ bật cười:

- Con biết Quyền trẻ em là gì không mà đòi tôn trọng?

- Dạ biết chớ mẹ, là người lớn không được mắng nhiếc trẻ em.

Mẹ cười ngất:

- Con tìm cho mẹ một người lớn nào ngày thường quanh con mà không vi phạm quyền trẻ em theo tiêu chuẩn của con xem? Trước nhất là mẹ đây, mẹ có la mắng con không?

Thư chống chế:

- Nhưng khi con hư thì mẹ mới mắng. Mẹ cũng không la lối giữa đường, nói lời lẽ nặng nề như bác ấy.

- Hổng lẽ các con không hư, chẳng có lỗi gì mà bác mắng các con để giải trí? Bác lái xe ngoài đường, lúc giận các con, bác không la giữa đường thì la ở đâu? Không phải ai cũng có thể nói lời nhẹ nhàng khi tức giận với kẻ chẳng là người thân, là con cái ruột thịt của mình.

Thư đuối lý nhưng “khẩu phục tâm bất phục” bèn kể lể những câu chuyện nhằm “tố cáo” tội trạng của bác tài xế.

Bác tài xế nhận đưa rước tận nhà một nhóm học sinh khoảng hơn mười đứa. Dù đã hẹn giờ nhưng chẳng khi nào lũ trẻ đúng giờ, khi thì đứa này thức trễ đứa kia dậy muộn, một đứa dậy muộn có khi kéo theo việc trễ nãi cả xe. Chuyện bực mình này diễn ra hằng ngày và không hề hứa hẹn chấm dứt. Sáng nay con và một bạn nữa dậy trễ. Bác tài xế cũng có quá đáng vài việc, nếu xét nghiêm ra thì cũng có thể tẩy chay. Nhưng mẹ xét thấy nhân dịp này dạy cho con biết đối diện với những điều bất như ý trên đời. Biết chấp nhận những sự bực mình mà rồi sau này đời con sẽ gặp nhiều lắm lắm. Phải rèn cho con chữ Nhẫn. Vậy là mẹ giảng:

- Thứ nhất: Bác tài xế là người lao động căng thẳng, rất dễ nổi nóng, các con cũng có lỗi là cứ lặp đi lặp lại cái chuyện lẽ ra có thể khắc phục. Bác là người lớn, có mắng nhiếc các con vài câu thì cứ coi như cha chú mình la mắng. Đừng bắt chước những đứa lên mặt làm cô chủ cậu chủ. Thứ hai: Các bạn con chịu đựng được thì con cũng vậy. Con phải ý thức rằng con cũng như mọi người, chẳng vì con may mắn sinh ra trong gia đình trí thức thì con có sĩ diện hơn các bạn có ba mẹ chạy chợ, làm mướn làm thuê. Trường cho các con mặc đồng phục là để các con hiểu được tất cả các con đều bình đẳng. Bạn con có thể đi xe bác được thì không cớ gì con chẳng thể đi. Thứ ba: Điều này mới quan trọng nè: Các con ơi, đời có rất nhiều việc làm ta bất như ý, đâu phải việc gì ta muốn là được. Chưa kể những điều ta muốn không đúng, ngay cả những mong muốn đúng đắn tốt đẹp nhất như “muốn hòa bình, chấm dứt chiến tranh” chẳng hạn, cả nhân loại này đều muốn như thế nhưng có được thế đâu. Cho nên, phải biết chấp nhận những điều không như mong muốn của mình. Chuyện đi xe của con hôm nay chỉ là một chuyện hết sức nhỏ trong muôn ngàn chuyện khác trong đời mà rồi đây lớn lên con sẽ phải đối diện. Vượt qua được những chuyện nhỏ, con sẽ có bản lĩnh để sau này vượt qua những việc lớn hơn.

Ngừng một lúc cho con suy nghĩ. Thấy con đã có vẻ thông thông, mẹ hỏi:

- Vậy giờ con có thể đi xe của bác tiếp tục không?

Thư ngần ngại:

- Thì con sẽ đi. Nhưng… con lỡ “tuyên bố” với mấy bạn  là con sẽ không thèm đi xe ấy nữa.

- Cũng không có gì trầm trọng, Bạn nào chọc quê, con cứ bảo là tại mẹ tui không cho, tui phải nghe lời mẹ. Qua ngày mai, ngày mốt là bạn quên rồi, không chọc nữa. Sợ vợ thì có người cười, chớ sợ mẹ thì không ai cười cả, mà còn khen! Bây giờ có mẹ để con “đổ thừa”, đem ra làm bia đỡ cho sĩ diện, sau này không còn mẹ nữa không còn bia, con phải khó nhọc lắm để ém cái sĩ diện, cái tự ái của mình xuống nữa kia.

Vậy là mẹ con cùng tếu táo vui vẻ. Việc giải quyết xong. May mà các con đều ngoan hiền dễ bảo.

Sáng. Nhìn con chuẩn bị ra xe đi học mà xót lòng thương con đứt ruột! Lén núp cánh cửa ngóng ra đường nghe xem bạn bè sẽ trêu chọc nó thế nào. Tiếng những “thứ ba học trò” vọng vào làm mình rát dạ:

-Ủa? Mày đi xe nữa sao? Nói hổng thèm đi nữa mà?

Tiếng con lí nhí: “Mẹ tui hổng cho…”  Thương và tội nghiệp con quá đỗi! Nhưng biết sao bây giờ con ơi! Phải tập chịu đựng cho quen, đời còn nhiều đắng cay phải trải, mẹ làm sao gánh hết cho con…

Gốc rễ của cây Nhẫn phải là lòng từ bi, sự chịu đựng chỉ là cành lá. Đợi chiều con đi học về lại hỏi:

- Hôm nay thế nào? Thái độ bác ra sao?

Thư dịu giọng:

- Hình như bác có hối hận, cũng tỏ ra tử tế…

- Con có thấy thông cảm với bác được chút nào chưa?

- Dạ, có chút chút…

Từ những sự thông cảm "chút chút" sẽ gộp lại nên lòng từ bi. Đại dương bắt đầu từ giọt nước. Tên con là Thư – quyển sách. Quyển sách bắt đầu từ những chữ cái… Hãy nhớ chữ cái rất cần thiết cho đời mình như nhớ tên của mẹ: Chữ N.

 


Các bài nhật ký khác:
Ghi chép tháng 8 (2018) 02.08.2018 07:32
Ghi chép tháng 7 (2018) 04.07.2018 07:07
Ghi chép tháng 6 (2018) 13.06.2018 04:27
Ghi chép tháng 5 (2018) 02.05.2018 08:20
Ghi chép tháng 4 (2018) 17.04.2018 07:25
Ghi chép tháng 3/2018 (2) - NS Như Thủy 22.03.2018 04:58
Ghi chép tháng 3/2018 (đêm thơ nguyên tiêu nhà 254) 08.03.2018 08:32
Ghi chép tháng 2/2018 (chữ ký, tết 2018) 02.03.2018 07:52
Ghi chép tháng 1/2018 (thư gởi mai anh đào, ni sư TV Huệ Chiếu, lang hoa Sa dec) 04.01.2018 05:00
Ghi chép tháng 12/2017 (2) Rừng LGXM 28.12.2017 08:36
Ghi chép tháng 12/2017 (mập, Đại hội VHNT ĐT, cây cỏ đất quê, 15.12.2017 07:19
Ghi chép tháng 11/2017 (Đếm đá, cây trên tháp cổ, bè bạn lu bu, giang hồ rừng núi, phim Co co, yêu nhân loại...) 06.11.2017 08:04
Ghi chép tháng 10/2017 02.10.2017 07:18
Ghi chép tháng 9/2017 07.09.2017 07:44
Ghi chép tháng 8/2017 (2) 23.08.2017 04:03
Trang 1/4[ 1 ] [ 2 ] [ 3 ] [ 4 ] »

 
 
Thông tin sáng tác
Thư viện văn
Thư viện thơ
Tìm hiểu Phật giáo
Ý kiến bạn đọc
Thông tin từ thiện
L
I
Ê
N
H

T
G
 
Links đọc web
Tuổi trẻ
Hội nhà văn VN
Hội nhà văn TP.HCM
Vnexpress
VTV
HTV
Tuổi trẻ Cười
Đồng Tháp
Dưỡng sinh
Web tìm kiếm Google
THƯ VIỆN HOA SEN
ĐẠO PHẬT NGÀY NAY
THIỀN TÔNG VIỆTNAM
THIỀN SƯ NHẤT HẠNH
BÁO GIÁC NGỘ
QUẢNG ĐỨC
BUDDHA SASANA
LOTUSMEDIA
PG NGUYÊN THỦY
DIỆU PHÁP ÂM
RỪNG THIỀN ĐẠT MA
PHÁP TẠNG
PHẬT GIÁO VIỆT NAM
NI GIOI NGAY NAY
PHÁP VÂN
SUỐI TỪ
TRUNG TÂM HỘ TÔNG
 
© by Thu Nguyet - All rights reserved.
Designed and developed by Nicestyle Co., Ltd.