Deprecated: Function session_register() is deprecated in /home/admin/domains/thunguyetvn.com/public_html/functions.php on line 91 Thu Nguyet Personal Site - Nhật ký tác giả
 
T
R
A
N
G
C
H
Thơ Thu Nguyệt
Văn Thu Nguyệt
Nhật ký tác giả
Viết về tác phẩm TN
Phim về Thu Nguyệt
Tác phẩm Đặng Ca Việt
 
 
Giới thiệu
Ai ơi về
ĐỒNG THÁP MƯỜI...
ĐỊA CHỈ
QUÁN CƠM CHAY
QUÁN ĂN CHAY

Quảng Cáo
Khu nghỉ dưỡng & điều trịỊ
THIỀN TÂM
Nhật ký tác giả - Xem nội dung nhật ký
Nhật ký mấy ngày tết 2007 (ngày 28 tết)

 

            Nhật ký mấy ngày tết 2007
           
Nhật ký ngày 28 tết…

          Về nhà – ngôi nhà thời niên thiếu của mình. Ba mất rồi, ngôi nhà liền thay đổi. Lòng bùi ngùi nhìn những góc khác trong nhà. Chỗ ba mắc võng, cái chõng ba nằm, cái bếp ba nấu nước pha trà… tất cả đều đã khác. May mà bên nhà vẫn còn có chị Hai – người chị hiền lành mà ta thương quí nhất. Năm nay chị cũng đã qua tuổi sáu mươi. Chị hiền như Bồ Tát. Lúc nào trên gương mặt cũng có nụ cười. Chị luôn cười và cũng vô cùng dễ khóc. Mấy đứa cháu xúm lại kể:

     - Năm biết hông, bữa hổm Năm lên ti vi đọc thơ, hay ác vậy mà bả hổng lo nghe, toàn ngồi khóc!

- Sao lại khóc?

- Ai biết bả! Thấy mắc cười! Ngồi bẹp dưới đất ngó ti vi, nước mắt chảy ròng ròng, kéo tay áo hỉ mũi rồn rột, dòm xấu mắc chết!

         “Kệ tao mày!” – Chị ngượng ngịu quay qua nạt mấy đứa nhỏ “thèo lẻo”, rồi lại bảng lảng cười. Nhói lòng nghĩ đến nụ cười ấy mai đây rồi cũng vùi sâu vào lòng đất, cũng như nụ cười Ba.

Ba tui đó...

Chị tui nè!
(Chị hai và cháu ngoại. Bé gọi Thu Nguyệt bằng "bà năm Trà" đó
)

          Về lại quê nhà, được nghe hàng xóm gọi mình bằng cái tên quen thuộc: “Con Trà” cảm thấy ngọt ngào quá đỗi. Có những lúc ngán đời xuôi ngược, ta quẳng hết mọi thứ, bất tử ngang xương hộc tốc chạy về nhà, chỉ để mắt nhìn thấy mấy con gà ngủ vùi trong bụi, mấy con chim chao chác ngọn cây;  thấy bờ lúa, đường mương, bến sông, bờ đất… và được nghe người thân gọi “Trà ơi!”… Thương đời chới với!

           Mộ ba nằm giữa ruộng, mảnh ruộng thân quen suốt thời niên thiếu con cùng ba cày bừa, kéo trục, đốt rơm, cấy lúa… Mùa nước nổi, cha con hụp lặn cắt lúa giữa cá giữa cua, con vuốt mặt giữa nắng giữa mưa không cần mũ nón. Bây giờ, con ngó nắng ngại ngần, sợ mưa ướt lạnh; cảm thấy mình quá tệ làm sao! Chợt nhớ một kỷ niệm: Mảnh ruộng này duy nhất có một lần trồng mía. Năm đó, đường cao giá, mấy bác hàng xóm rủ ba trồng mía. Mình sợ nhất cái việc gọi là “đánh lá mía”. Đám mía bịt bùng, nực gió, lá mía như răng cưa, cắt da rát rạt, mồ hôi đổ ra như xát muối trên da. Mình còn nhỏ, muốn tuốt những lá mía trên cao phải vói ngước lên, dùng lưỡi hái móc giựt xuống. Đang ngước lên giựt tàu lá mía thì nguyên một ổ rít (rết) trú trong tàu mía tuôn xuống, vừa nước mưa đọng, vừa rít con chi chít nguyên bầy đổ thẳng vào đầu, chảy tuôn xuống cổ, vô số rít con lúc nhúc chui vào áo, vào người. Cởi áo giũ rít và ngồi khóc vì sợ hãi. Ba bước tới gỡ rít đeo bám trên đầu tóc cho con;  nhìn con khóc, ba nói: “Năm tới ba hổng trồng mía nữa”. Từ đó, ruộng nhà mình dứt khoát không có mía.

          Giờ ba nằm đó yên nghỉ giữa ruộng nhà mình, tưởng như bất cứ lúc nào đưa tay ra là ba có thể be bờ, nhổ cỏ. Ra thăm mộ, đi trên bờ đất, ngỡ chân mình vẫn đang bước trên dấu chân ba:

Đồng ruộng quê mình làm bằng dấu chân ba

Từ đấy cần cù mọc lên ngọn lúa

Con lớn lên trên cánh đồng ngậm sữa

Đứng nơi nào cũng trên dấu chân ba…(Dấu chân ba – tập thơ Điều Thật)

    Giờ ba đã về nơi chân không có dấu, con xuôi ngược đường đời nhẫm dấu người đi, cố gắng một đời vẫn thấy chân mềm đá cứng. Mà thôi kệ, đá rồi mòn, chân phải mỏi. Kiếp luân hồi mấy nỗi cũng dần qua…

            Thắp cây nhang trên bàn thờ ba, nghẹn trào nước mắt! Ba ra đi vào ngày ba mươi tết, con không thể về giỗ ba được đúng ngày, bởi chiều ba mươi con không thể để bàn thờ chồng con lạnh lùng hương khói. Con phải quay về nơi phố thị thắp hương – dẫu nơi ấy khói hương đơn lẻ lắm:

             Ta ra thành phố xa đồng

            Đốt nhang nhìn khói bay vòng mà thương (Nhớ nước– tập thơ Cõi lạ)

           Thôi, ba ở lại với đồng ruộng quê mình, với cháu con, hàng xóm. Phận gái con về với ngôi nhà có con cái của con. Mưa muôn đời giọt xuống hàng hiên, nước mắt chảy xuôi, lối đời không quay ngược. Ba ơi, điều ấy hẳn là ba biết trước, chắc không nỡ nào buồn trách con xa…

        Lạy má ba, lạy ông bà tổ phụ. Mong làng xóm quê nhà năm mới an vui. Anh, chị, em, cháu tiễn chào “dân thành phố” đông chật dưới tàng me, mặt mũi ngó như niềm vui vừa hụt hẫng…

(Còn tiếp).....

 

 


Các bài nhật ký khác:
Ghi chép tháng 12 02.12.2018 13:10
Ghi chép tháng 11 07.11.2018 04:58
Ghi chép tháng 10 07.11.2018 03:52
Bài viết cho các em học sinh (8/2018) 18.09.2018 02:17
Ghi chép tháng 9 (2018) 11.09.2018 02:19
Ghi chép tháng 8 (2018) 02.08.2018 07:32
Ghi chép tháng 7 (2018) 04.07.2018 07:07
Ghi chép tháng 6 (2018) 13.06.2018 04:27
Ghi chép tháng 5 (2018) 02.05.2018 08:20
Ghi chép tháng 4 (2018) 17.04.2018 07:25
Ghi chép tháng 3/2018 (2) - NS Như Thủy 22.03.2018 04:58
Ghi chép tháng 3/2018 (đêm thơ nguyên tiêu nhà 254) 08.03.2018 08:32
Ghi chép tháng 2/2018 (chữ ký, tết 2018) 02.03.2018 07:52
Ghi chép tháng 1/2018 (thư gởi mai anh đào, ni sư TV Huệ Chiếu, lang hoa Sa dec) 04.01.2018 05:00
Ghi chép tháng 12/2017 (2) Rừng LGXM 28.12.2017 08:36
Trang 1/4[ 1 ] [ 2 ] [ 3 ] [ 4 ] »

 
 
Thông tin sáng tác
Thư viện văn
Thư viện thơ
Tìm hiểu Phật giáo
Ý kiến bạn đọc
Thông tin từ thiện
L
I
Ê
N
H

T
G
 
Links đọc web
Tuổi trẻ
Hội nhà văn VN
Hội nhà văn TP.HCM
Vnexpress
VTV
HTV
Tuổi trẻ Cười
Đồng Tháp
Dưỡng sinh
Web tìm kiếm Google
THƯ VIỆN HOA SEN
ĐẠO PHẬT NGÀY NAY
THIỀN TÔNG VIỆTNAM
THIỀN SƯ NHẤT HẠNH
BÁO GIÁC NGỘ
QUẢNG ĐỨC
BUDDHA SASANA
LOTUSMEDIA
PG NGUYÊN THỦY
DIỆU PHÁP ÂM
RỪNG THIỀN ĐẠT MA
PHÁP TẠNG
PHẬT GIÁO VIỆT NAM
NI GIOI NGAY NAY
PHÁP VÂN
SUỐI TỪ
TRUNG TÂM HỘ TÔNG
 
© by Thu Nguyet - All rights reserved.
Designed and developed by Nicestyle Co., Ltd.