Deprecated: Function session_register() is deprecated in /home/admin/domains/thunguyetvn.com/public_html/functions.php on line 91 Thu Nguyet Personal Site - Nhật ký tác giả
 
T
R
A
N
G
C
H
Thơ Thu Nguyệt
Văn Thu Nguyệt
Nhật ký tác giả
Viết về tác phẩm TN
Phim về Thu Nguyệt
Tác phẩm Đặng Ca Việt
 
 
Giới thiệu
Ai ơi về
ĐỒNG THÁP MƯỜI...
ĐỊA CHỈ
QUÁN CƠM CHAY
QUÁN ĂN CHAY

Quảng Cáo
Khu nghỉ dưỡng & điều trịỊ
THIỀN TÂM
Nhật ký tác giả - Xem nội dung nhật ký
GHI CHEP THÁNG 6-2013 (báo Cười. Tắc kè. Bài kiểm tra cũ)
 
            21-6:
 
 
        Các chiến hữu phóng viên giờ giấc rất đảo điên, giờ mọi người làm việc mẫn cán thì chúng ngủ, lúc cán bộ ngủ thì chúng lục tục vác đến, điện thoại ì xèo, máy ảnh, láp-top va nhau rổn rẻng, ảnh nóng ảnh lạnh bay rớt lung tung... Mình từng viết bài “thơ” này dán lên bàn một “thằng” phóng viên báo Cười năm xưa nay đã giang hồ phiêu bạt. Bữa nay nhân ngày báo chí, chợt nhớ  mở ra đọc chơi, hổng nhằm mục miếc gì.
  

Thư gửi bọn ngủ trưa tặc

  

Buổi trưa là lúc nghỉ ngơi

Không ngủ, đi chỗ khác chơi, đừng vào

Đã vào không được ồn ào

Nếu không đừng trách ta quào mặt mi!

Ta sẽ quào rất nhu mì

Trước sau trên dưới phẳng lì rụng rơi…!

(Có thể  chừa một chỗ thôi

Đó là khu vực giống nòi cậy trông...

Tuy nhiên đừng có mà hòng

Nổi điên, ta cũng sẽ không chừa gì!)

  

Nói đùa thôi chớ ngủ đi

Đời bao nhiêu buổi, tiếc gì buổi trưa

Một  giờ sung sướng như vua

Thảnh thơi không mất tiền mua, ngủ nào!

  

(Thơ này đọc xong dán cao

Chỗ ngay trước mặt trưa nào cũng coi

Thực hiện cho đúng như lời

Thảnh thơi sở hữu cuộc đời hơn tiên!)

  


(Ảnh này tiện tay lụm trên mạng, dòm cho vui. Cám ơn tác giả và các liên quan)

  

  

20-6:

 

Sếp L.V.N là nhà văn mà cứ hay lổng nhổng trèo qua khu vực... ngâm thơ:

           “Trời hỡi bao giờ ta chết đây?...”

Mình lén lén rỉ tai mấy đứa trong phòng, tiếp theo câu ngâm của sếp:

           “...Thì chừng nào chết chừng đó hay!...”

Mình âm miu viết bài “điếu văn” thống thắm thiết cho sếp đọc tạm ứng trước, bày tỏ tấm lòng, nghĩa tình sếp-lính lâu nay, nhưng cứ lần lữa lu bu hoài chưa viết được (phần vì nghĩ bệnh của sếp tuy thuộc môn phái trầm trọng, nhưng võ công bệnh ấy chắc cũng “thường thường bậc trung”; với nội công ngoại tài khá thượng thừa của sếp, bệnh kia chắc cũng phải “hạ thủ lưu tình”...).

Sếp không chơi fai-bút, mình rình rình nói lén phát, chắc bằng hữu giang hồ không ai lẻo mép mét lại sếp! Hi dọng hi dọng...

Chỉ e thằng Thuần xấu hoắc, hay ganh ghét nhan sắc  với mình, nó lại đang cai thuốc lă, tâm thần la liệt điên tiết mét càn thì mình.... chấm hết (./.) chớ hổng có cơm (.com)  đâu mà chấm!!!

(Chợt nhớ bài thơ tếu táo này mình làm hồi năm nẳm, đọc chơi cho vui...)

  

VẮNG SẾP

(Nhại theo thơ Tố Hữu...)

  

Sếp đã đi rồi sao sếp ơi

Bàn sếp giờ đây đếch đứa ngồi!

Nền gạch nhớ giày hôi của sếp

Vách tường nhớ dáng sếp lôi thôi…

 

Sếp đã đi rồi sao sếp ơí

Bốn mùa mong mỏi sếp đi chơi

Bởi vì rảnh sếp sung sướng quá

Cả phòng toàn một lũ loi choi!

 

Sếp đã đi rồi sao sếp ơi

Vắng sếp là ta quậy mát trời

Dọc ngang lêu lỏng cho tơi tả

Sếp về, ta lại lính ngoan thôi!

 

Sếp đã đi rồi sao sếp ơi

Chơi chán rồi ai cũng bồi hồi

Sếp như dây nhợ đời lính vậy

Không sếp, thân diều lính sẽ toi!

 

Sếp đi vài bữa sếp về thôi

Lẽ đời lúc xuống… lúc lên voi

Sá gì xuống xuống lên lên nhỉ

Vắng sếp là ta cứ… đã đời!

(Ngũ đại ác nhơn tòa soạn báo Cười: Triều, Bình, Thuần, Láp, Nguyệt - hôm sinh nhật của Triều mà mình láo toét, giựt chỗ ngồi chễm chệ như là “chính chủ” cái bánh kia ... Ha...ha... ha...)

  

  

19-6:

Mình là người thờ ơ bạc bẽo! Điện thoại hiện lên số lạ: lười bắt; tin nhắn người không thân: lười repply; cuộc gọi nhỡ từ số lạ: không bao giờ quan tâm; cuộc gọi nhỡ từ số quen cũng hay lơ đễnh rồi quên tuốt luốt. Blog, web, facebook mình tậu lủ khủ, bạn bè rủng rỉnh nhiều nơi cũng ưu ái ghé chơi. Mỗi lần nhìn thấy mọi người (hiện lên trong trang web, blog, facebook) là lòng mình vừa vui vừa áy náy bởi bạn ghé thăm ta mà ta thì chẳng mấy khi đảo sang nhà bạn coi bạn vui buồn thế nào, tâm sự ra sao, nỗi niềm tròn khuyết...  Lâu lâu, thỉnh thoảng chợt nghe tin bạn này hoàn cảnh thế này, bạn kia có sự cố kia..v.v... ta ngồi thừ ra ray rức ân hận, tự sỉ vả trách móc mình một hồi rồi... tiếp tục bạc bẽo thờ ơ!

Tệ!

Đời, có những kẻ thờ ơ tệ bạc như mình để tôn vinh những người nhiệt tình thân ái. Kể sao xiết và xuể những người như vậy quanh ta. Bữa coi phim Tiếu ngạo giang hồ trên tivi, đến đoạn có cảnh Lệnh Hồ Xung cô đơn một mình đi giữa đồi hoa cải vàng mút mắt, một đàn anh bạn văn ở tuốt đồng bằng bỗng nhắn tin: “Ở đó hoa có vàng không?” Mình mê xem phim, đọc lướt tin rồi không nhớ nữa. Mấy ngày sau, dọn dẹp tin nhắn điện thoại mới đọc lại tin nhắn đó và... ngồi bần thần. Lúc nhắn tin ấy chắc “đại huynh” đang bâng khuâng tâm trạng, muốn chia sẻ, vậy mà mình thờ ơ. Mai ngày, biết lúc nào huynh chết, biết đâu đó là tin nhắn cuối cùng... Ôi trời ơi là tệ! Nguyệt ơi, mày quá tệ!!!

Đời này kiếp này, bằng hữu hỡi, cho Thu Nguyệt gởi vô vàn lời cám ơn và tạ lỗi... Nếu có kiếp sau, gặp lại, hy vọng mình mang thân người nam, “tứ hải giai huynh đệ”, mình sẽ khác, không thờ ơ tệ bạc như bây giờ.

Hứa!

 

 

 

17-6:

Mình bất ngờ trước cái hôn rất nhiệt thành của chị lên má mình: “Chị thương em quá!...”. Đời mình, chưa từng nhận một cái hôn nhiệt thành như vậy từ người lạ – người mà  lần đầu tiên mình mới biết và gặp mặt. Chị là vợ của anh Thu Bồn.

Mình ngơ ngác chẳng biết nói gì, người cứ ngơ ngơ như mấy tập thơ trong nhà sách!

Sáng nay dự buổi kỷ niệm 10 năm ngày mất của nhà thơ Thu Bồn. Gặp nhiều người quen cũ, giờ lạ nhiều. Chỉ có anh Nguyễn Duy và chị Ngô Thị Kim Cúc là 30 năm rồi nhìn vẫn vậy, hai con người ấy làm như được ướp phọoc môn! Anh Duy vẫn nụ cười xưa dù “nay ở trong tim hai miếng thép”, nghề ngà tán gẫu đọc thơ: “Thứ nhất là bệnh si-đa/ thứ hai là bệnh đái ra đầy đường...”. Anh vẫn nhớ “ngày giỗ chung” của “băng lật xe” năm xưa (trong chuyến đi thực tế năm 1984) mà anh thường miêu tả: Thu Nguyệt và Hoàng Anh bay tung từ cửa xe, người rơi xuống trước, dép rớt xuống sau...” Chuyến đi ấy, mình vẫn nhớ và buồn cười nhất là lúc anh Trần Mạnh Hảo lên đọc thơ báo cáo. Anh Hảo đọc bài gì mình không nhớ, nhưng câu đầu tiên của bài thơ là: “Tôi cất tiếng chào đời như súng nổ” Nguyễn Duy ngồi vê vê ống thuốc lào (anh tự chế bằng cọng tàu chuối) nói lẩm bẩm: “Ừm...ừm... Tớ tưởng cậu là Trạch văn Đoành!” Câu lẩm bẩm vừa đủ Trần Mạnh Hảo nghe được, anh Hảo nhảy dựng: “Này, ông có im cho tôi đọc không?” Duy gật gù u ơ: “Ừ, thì ông cứ đọc, tớ nói thế thế...”. Mình ngồi cười mãi, chẳng biết anh Hảo đọc gì, dù giọng anh Hảo đọc thơ rất hay, rất hào sảng.

Anh Ngô Thảo là người mau nước mắt. Mình nhiều lần chứng kiến anh khóc trong các buổi nhậu khi nhắc chuyện bạn bè gì đó... Anh là người nhân hậu, nghĩa tình. Sáng nay, lại hai lần thấy anh xúc động rơm rớm nước mắt.

Bạn văn ơi! Lời không nói hết...!!!  Mai này chúng ta mỗi người nằm xuống một nơi để chết, biết còn có kiếp nào lại ngồi văn vẽ cùng nhau...

 

  

13-6:

Mấy hôm nay có em tắc kè ở đâu bỗng về kêu rất giòn bên cửa sổ nhà mình. Tiếng kêu lãnh lót vang vọng rất to. Mỗi lần nghe ẻm kêu là mình cứ suỵt thầm trong bụng, lo mấy tay bợm nhậu trong xóm nghe được, liên tưởng đến rượu ngâm tắc kè thì đời ẻm... tắt kè ngay! Vậy rồi chiều nay, có lẽ đọc được nỗi lo của mình nên em chuyển chỗ, trú vô hốc cửa chính nhà mình, ngay cạnh giàn hoa sử quân tử rực rỡ thơm bát ngát. Mình lấy máy chụp hình em, em mắc cỡ quay mặt tránh, nhưng mình vẫn chộp được dung nhan em lộng lẫy! Mấy mẹ con xôn xao ngắm nghía. Bé Tú vừa được cô Thùy tặng cho cái máy chụp ảnh, lập tức trổ tài, bon chen với mẹ, nhoe nhóe làm nhiếp ảnh gia.

Em là một cô nàng tắc kè hoa, đẹp lộng lẫy trong ánh đèn pin lấp lóa. Da em óng ánh lân tinh. Hồi chiều mấy mẹ con ngồi ăn trái vải, nhắc chuyện Dương Quí Phi ngày xưa chắc cũng sướng cỡ vầy thôi. Rồi bàn tán chuyện Dương Quí Phi hồn nhiên thích múa ca, ăn uống, ăn trái vải nhiều nên có làn da đẹp đến nỗi khi bị kết án xử trảm, không có tên đao phủ nào nỡ xuống tay trước cái cổ và làn da ngọc ngà của mỹ nhân. Giờ nhìn em tắc kè hoa khép nép trong cánh cửa, mình không hiểu vì sao người ta không phải là đao phủ mà lại có thể  xuống tay  đập chết một em tắc kè da đẹp như thế rồi bỏ cả thi thể vào rượu ngâm mà nốc cho đành!

Mình phải đặt tên em để ghi vào bảng, dán lên cửa nhắc nhở mọi người cẩn thận kẻo làm kinh động nơi trú ngụ của em (nếu không, rất có thể xảy ra việc còn tệ hại hơn là: thay vì chết nguyên con trong hũ rượu, em lại phải tan xác nát đời trong kẹt cửa! Sự đời bể dâu nghịch đảo biết đâu lần!) Suy nghĩ chọn tên cho em, ban đầu mình định gọi em là “Tiểu Quí Phi”  nhưng sợ bị người gọi chệch một xíu là thành “Tửu Quí Phi”  thì vận vào đời em khó bước qua cái huông chết đuối! Em là tắc kè hoa, ta gọi em là Hoa Quí Phi để nhắc nhớ ra nguồn cội vậy.

Hoa Quí Phi trên đường viễn du không biết ghé lại nhà ta ngân nga được bao nhiêu bữa. Điệp khúc “tắc kè… tắc kè…” mấy hôm rồi nghe cũng đã thân quen. Vạn vật vô thường, được mất, có không, đến đi… là bình thường qui luật. Hoa Quí Phi mai này sẽ về đâu, biến mất...  nhưng hình ảnh, màu sắc rực rỡ và  âm thanh tiếng tắc kè sẽ còn trong ký ức nhà mình khi nhớ lại những ngày này.  Và một điều quan trọng mà Hoa Qui Phi để lại cho mấy mẹ con, đó là: Hãy chánh niệm, tỉnh giác, cẩn thận mỗi khi mở và khép cửa. Mỗi hành động dù nhỏ của ta cũng có thể gây ảnh hưởng không nhỏ đến những đối tượng ngoài ta…

 

 

 


Nơi trú ngụ của nàng Hoa Quí Phi (thềm cửa chính nhà tui)

 

 

 

Ảnh em tắc kè mắt đỏ là do em Tú chụp.

 

 

 

  

11-6:

  

“Tàng kinh các” nhà mình thiệt là một kho vui! (Bữa nào phải viết một bài về “tàng kinh các” ly kỳ hấp dẫn...)

Hôm qua nhận tập thơ của thầy giáo dạy văn thời phổ thông của mình là Nguyễn Đường Thai (nhà thơ Hạc-Thành Hoa) gởi tặng. Đọc thơ thầy, nhớ thời cắp sách, muốn viết vài dòng về thuở học trò , bèn lục “tàng kinh các” định tìm mấy bài kiểm tra văn mà thầy chấm ngày xưa để minh họa chơi, nhưng “tàng kinh các” qua biết bao lần dời đổi di chuyển, giờ nó tùm lum quá, tìm chưa ra, nhưng trong lúc lục lọi lại thấy mấy cái này, dòm vui quá, bèn chụp lại cái hình chơi.

Trời ơi bài kiểm tra này mình làm đã 35 năm rồi! (năm 1978) Chữ viết tệ gì đâu là tệ! Bầy lâu la con mình mà dòm thấy cái này thì uy tín mình rớt như sao băng! Mắc cỡ thiệt, nhưng cũng mắc cười! (Kỷ niệm dẫu buồn vui đều có thể cho ta chiêm nghiệm ra nhiều điều hữu ích...)

 

 

 

 

5-6:

Sau nhiều ngày trăn trở tìm kiếm nguyên nhân dẫn đến cái chết của con cá Đại Ca, ta vẫn không tìm ra. Mỗi lần gọi cho cá ăn, lòng ta vẫn trào dâng nỗi nhớ tiếc khôn nguôi với Đại Ca yêu thương thắm thiết! Từ ngày Đại Ca chết, ta cảm thấy hồ cá dường như lúc nào cũng có sự bất an, đàn cá tản mác, nhút nhát, có vẻ gì đó như hốt hoảng. Sáng nay, bỗng phát hiện ra mấy con cá bị cắn đứt đuôi, một con đang trong tình trạng nguy ngập, cầm bằng chết chắc. Trời hỡi ơi, ta hiểu ra rồi! Đại Ca chết là do cái kiến thức... cá học quá hạn hẹp của ta! Trước lúc Đại ca chết đúng một ngày, ta đã hứng chí mua về hai con cá cỡ bằng như Đại Ca nhưng màu sắc rất sặc sỡ. Khi thả xuống hồ, ta quan sát thấy nó lội nhanh như tên bắn, tác phong ngoa ngắc, lanh lẹ chớ không ve vẩy đủng đỉnh điềm đạm như Đại Ca, tuy thế, ta vẫn không thắc mắc, ta cho qua, bởi nghĩ vận tốc hành tung hành tẩu giang hồ mỗi chiến hữu mỗi khác nhau, cuộc sống muôn màu, mọi loài muôn vẻ. Lúc đó, cái kiến thức phổ thông bập bỏm về động vật của ta không biết trốn đi đâu mà ta không thế nhớ ra rằng đa phần những con có màu sắc sặc sỡ rằn ri đặc biệt nổi bật thường là giống độc và dữ.

Thật ra lúc Đại Ca  bị chết, ta có thoáng chút nghi ngờ, nhưng quan sát kiểm tra kỹ xác cá, ta không thấy có tì vết, dấu tích gì chứng tỏ Đại Ca bị hành hung, nên ta không nghĩ là trong hồ có sát thủ. Giờ thì ta đã hiểu! Không phải chỉ có trực tiếp hành hung đâm chém, đấm đá, cắn đớp... mới dẫn đến cái chết, mà...

Ta kết luận: Đại Ca vì... không vui mà chết!

Mọi người hãy ngẫm nghĩ đi: Đại Ca là một... ngư tiên đang ẩn dật tu luyện trong tiểu hồ êm đềm an lạc. Bỗng dưng một ngày có hai tên sát thủ hung hăng ập đến, chúng săn đuổi tàn sát chúng sinh lớn nhỏ trong hồ. Cảnh giết chóc đẫm máu thê thảm quặn lòng diễn ra ngay trước mắt mà Đại Ca không biết làm sao ngăn được. Dẫu chúng không đụng đến Đại Ca nhưng Đại Ca cũng không thể chạm đến chúng! Đành xếp vi đứng mắt nhìn cảnh tàn sát sinh linh mà ngớp ngớp lặng lẽ một mình! Ôi, buồn nào hơn, thôi thì chết luôn cho xong kiếp cá! (Bé Tú bảo chắc Đại Ca tự vẩn, nín thở mà chết!)

Trời hỡi! Nếu là người thì trong hoàn cảnh đó ta cũng chịu chết thôi chớ biết làm sao? Đại Ca là cá, độc thân, không sự nghiệp, không tài sản nên xếp kỳ, khép mắt ra đi, nhẹ tênh nổi bồng bềnh trên mặt nước, chớ nếu gặp trường hợp là người, đủ thứ ràng buộc, níu kéo miên man thì e rằng chết cũng không dám chết!

Tối qua đi làm về, ta sai lâu la bắt hai con sát thủ lên, thiết lập lại nền dân chủ hòa bình an ninh cho hồ cá. Nhốt hai con sát thủ vào xô nước lớn, ta vẫn từ bi vớt theo cho chúng mớ bèo, rải mấy hạt thức ăn, nước thì múc cẩn thận lên từ hồ cá để chúng vẫn được sống trong môi trường thân quen, không bị sốc nước, đợi sáng ngày sẽ mang chúng đi thả xuống sông.

Đêm nằm suy tư trăn trở, nghĩ về THIỆN ÁC ĐÚNG SAI qua cái chết của Đại Ca, nghĩ mãi không ra vấn đề để có thể viết dòng kết thúc sao cho toàn hảo.

Vậy rồi sáng nay, ta giật mình nhìn hai con sát thủ chết queo, nằm phơi bụng giữa đám bèo xanh mướt... Ta ân hận vì đêm qua đã không chịu khó đi thả chúng xuống sông ngay. Ôi, cá hiền cá dữ ơi! Duyên nghiệp sinh ra chúng ta là phải sống đời như thế.

Cuộc sống thật muôn màu! Cuộc đời quá phong phú và vạn vật quả thiệt là hay! Qui luật đời sống thế giới tự nhiên vận hành mọi việc đâu vào đấy cả...

Ta may mắn được làm người, có bộ óc tư duy. Ta chỉ cần QUAN SÁT thực tại hiện tiền mà THẤY BIẾT...

(Bài này viết tiếp theo bài “Nhé... Đại Ca”, bạn có thể đọc lại để rõ hơn)

 

 

4-6:

Mình cầm tinh tuổi con mèo, bữa con gái rảnh rang bèn vẽ lên tay cho mẹ một con mèo ngồi ngắm sao trên vầng trăng khuyết, rất lãng mạn. Hai bữa đầu mình hay ngắm nghía, khoái chí... Rồi lu bu công việc, mấy ngày sau con mèo và vầng trăng khuyết phai, biến mất lúc nào không hay. Bữa nay giật mình dòm lại thấy bàn tay trơn trống. Tần ngần mất mấy giây. Chợt nhớ lời một vị thầy: “Tu không cần cố ý hạ thủ công phu mà tự dưng một thời gian nhận ra công phu hiệu quả khi những thói hư tật xấu của mình dần biến mất không hay...”. Choài oi, ước gì một ngày nào đó, dòm lại thói hư tật xấu của mình, ta cũng bỗng tần ngần khi thấy trơn trống, không còn bóng dáng của nó trong con người của ta nữa. Lúc đó, ta xin thề với bộ vi xử lý của mình rằng bộ nhớ của ta hoàn toàn không lưu khái niệm chuột.

 

 


Các bài nhật ký khác:
Ghi chép tháng 1/2018 04.01.2018 05:00
Ghi chép tháng 12/2017 (2) Rừng LGXM 28.12.2017 08:36
Ghi chép tháng 12/2017 (mập, Đại hội VHNT ĐT, cây cỏ đất quê, 15.12.2017 07:19
Ghi chép tháng 11/2017 (Đếm đá, cây trên tháp cổ, bè bạn lu bu, giang hồ rừng núi, phim Co co, yêu nhân loại...) 06.11.2017 08:04
Ghi chép tháng 10/2017 02.10.2017 07:18
Ghi chép tháng 9/2017 07.09.2017 07:44
Ghi chép tháng 8/2017 (2) 23.08.2017 04:03
Ghi chép tháng 8/2017 02.08.2017 08:11
Ghi chép tháng 7/2017 03.07.2017 04:47
"Thiếu quê hương ta về đâu..." 19.06.2017 02:43
Ghi chép tháng 6/2017 (Đi Mỹ 2) 12.06.2017 08:53
Ghi chép tháng 5/2017 (Đi Mỹ) 12.06.2017 08:41
Ghi chép tháng 5/2017 05.05.2017 09:10
Ghi chép tháng 4/2017 (2) 28.04.2017 07:05
Ghi chép tháng 4/2017 03.04.2017 08:58
Trang 1/4[ 1 ] [ 2 ] [ 3 ] [ 4 ] »

 
 
Thông tin sáng tác
Thư viện văn
Thư viện thơ
Tìm hiểu Phật giáo
Ý kiến bạn đọc
Thông tin từ thiện
L
I
Ê
N
H

T
G
 
Links đọc web
Tuổi trẻ
Thanh Niên
VietNamNet
Hội nhà văn VN
Hội nhà văn TP.HCM
Văn nghệ SCL
SG Giai Phong
Người Lao Động
Lao Động
Vnexpress
TTXVN
Hà Nội Mới
Tiền Phong
Nhân Dân
CA Tp HCM
CA Nhân Dân
Quân Đội ND
VTV
HTV
VNN Televison
HTV Hà Nội
TV Trực tuyến
Đài Tiếng Nói VN
Đài Tiếng Nói TPHCM
Dân Trí
24 Giờ
Tạp chí Lao Động
Tạp chí Gia Đình
VN Media
Tin tức Online
Đọc báo trực tuyến
Thời Báo SG
SG Tiếp Thị
Doanh Nhân SG
Diễn Đàn DN
Kinh Tế Đô Thị
Thời báo kinh tế SG
Thời báo KT Việt Nam
Báo
Báo Mua & Bán
Cẩm nang mua sắm
Sài Gòn News
Tạp chí VHNT ăn uống
Tạp chí Sành Điệu
Tuổi trẻ Cười
Báo Ảnh VN
Tạp Chí Đẹp
TC Kiến Trúc Nhà Đẹp
Tạp chí Tia Sáng
Thế hệ 8x
Báo Mực Tím
Sinh Viên VN
Thiếu nhi Tp
E Chíp
PC World
Ca dao
Thời văn
Tiền vệ
Bách hoa cung
Thơ trẻ
VN thư quán
báo Cần Thơ
Huế (cố đô)
Tạp chí Sông Hương
Giáo dục&thời đại
Đồng Tháp
Báo Đồng Nai
Báo Khánh Hòa
Báo Bình Định
Báo mới
Ngôi sao
Dưỡng sinh
Vieshare
Tin tức - BBC
Tìm nhanh
Web tìm kiếm Google
THƯ VIỆN HOA SEN
ĐẠO PHẬT NGÀY NAY
THIỀN TÔNG VIỆTNAM
THIỀN SƯ NHẤT HẠNH
CHUYỂN PHÁP LUÂN
BÁO GIÁC NGỘ
PHẬT TỬ VIỆT NAM
VĂN HÓA PHẬT GIÁO
QUẢNG ĐỨC
BUDDHA SASANA
LOTUSMEDIA
PG NGUYÊN THỦY
DIỆU PHÁP ÂM
RỪNG THIỀN ĐẠT MA
PHÁP TẠNG
PHẬT GIÁO VIỆT NAM
NI GIOI NGAY NAY
PHÁP VÂN
SUỐI TỪ
TTPG-CHÙA VIỆT NAM
TRUNG TÂM HỘ TÔNG
Y hoc cổ truyền
 
© by Thu Nguyet - All rights reserved.
Designed and developed by Nicestyle Co., Ltd.