Deprecated: Function session_register() is deprecated in /home/thunguye/public_html/functions.php on line 91
Thu Nguyet Personal Site - Nhật ký tác giả
 
T
R
A
N
G
C
H
Thơ Thu Nguyệt
Văn Thu Nguyệt
Nhật ký tác giả
Viết về tác phẩm TN
Phim về Thu Nguyệt
Tác phẩm Đặng Ca Việt
 
 
Giới thiệu
Ai ơi về
ĐỒNG THÁP MƯỜI...
ĐỊA CHỈ
QUÁN CƠM CHAY
QUÁN ĂN CHAY

Quảng Cáo
Khu nghỉ dưỡng & điều trịỊ
THIỀN TÂM
Nhật ký tác giả - Xem nội dung nhật ký
Thầy Tuệ Sĩ và nhà thơ Nguyễn Đức Sơn

 

Thầy Tuệ Sĩ  và nhà thơ Nguyễn Đức Sơn

 

Một tâm hồn thong dong tự tại, một cái võng và những dấu chân không in lại trên đường (bởi con người ấy với một thân xác gầy veo nhẹ tênh…), thầy đang lướt trên phím đời giai điệu thanh thoát cho đoạn cuối bản nhạc mà đất trời đã kết tinh đọng lại thành một con người khắc tên TUỆ SĨ.

Đi bộ một mình ruỗi dong các nẻo, dẫu thầy “quên mình là thân phận thần tiên” nhưng cốt cách bóng dáng thần tiên của thầy vẫn toát lên, tỏa ra, chạm vào mọi cảm nhận dù là của con người hay cỏ cây hoa lá, đất đai, vạn vật…

          Thầy là bậc mà mình ngưỡng mộ, không chỉ vì thầy là “…một học giả uyên bác về Phật giáo, nhà văn, nhà thơ, dịch giả thông thạo tiếng Trung Hoa, tiếng Anh, tiếng Pháp, tiếng Pali, tiếng Phạn tiếng Nhật, tiếng Đức…”, là người cótâm hồn thi sĩ chơi vơi, sống trọn vẹn trong thế giới nghệ thuật và thi ca, thổi sáo, chơi dương cầm, vĩ cầm… làm thơ” mà mọi người đã biết và vinh danh, ca ngợi; mình ngưỡng mộ thầy từ những vần thơ đọc được thuở mình mới lơ ngơ xớ rớ vào đường Phật pháp: 

...Tự tâm tự cảnh tự thành chương

Tự đối bi hoan diệc tự thưởng ...

 

Và những câu thơ của thầy rải rác đó đây:

 

* Ta làm kẻ rong chơi từ hỗn độn
Treo gót hài trên mái tóc vào thu...

  

* Con đi xào xạc tiếng gà
Đêm đêm trông bóng Thiên hà buồn tênh...

  

*  Ôi nỗi buồn từ ngày ta lạc bước

Cố quên mình là thân phận thần tiên

* Một sớm nọ nghe chim buồn đổi giọng
Người thấy ta xô dạt bóng thiên thần
 *Ta không buồn còn ai buồn hơn nữa
Người không đi sông núi có buồn đi

Người có biết mặt trời kia sẽ tắt ?
Ta yêu người từ vết rạn thời gian

  

* Ve mùa hạ chợt về thành phố
Khóm cây già che nắng hoang lương
Đám bụi trắng cuốn lên đầu ngõ
Trên phím đàn lặng lẽ tan hương
Tiếng ve dội lăn tăn nốt nhỏ
Khóc mùa hè mà khô cả đại dương...


 

Thật là vui sướng hạnh phúc làm sao khi có một ngày bất ngờ con được gặp thầy lần đầu tiên giữa đất trời Phương Bối. Thầy ngồi trên một chiếc võng treo dưới gốc thông như một ông tiên bình dị. Những bụi trần trong suốt 70 năm qua của cuộc đời dường như đã không còn bám vào thầy nữa,  trước mắt mình là một vị thầy tu với màu áo lam gần gũi, nụ cười tỏa sáng từ bi, ánh mắt tinh anh mà mình cảm thấy như mọi vật có thể rõ ràng chân thực hiện ra trước ánh mắt ấy.

Thầy thong dong đi dạo đó đây, ngừng thì treo võng vào gốc cây nằm ngó đất trời mây gió.... An nhiên tự tại giữa đời, người...

Một ngày, thầy ghé lại đồi thông Phương Bối, nơi có lão thi sĩ Nguyễn Đức Sơn ẩn cư hơn ba chục năm qua. Và… nói theo ngôn ngữ dân dã thế gian thì là: hai ông bạn già “cùng mắc võng trên rừng nằ