Deprecated: Function session_register() is deprecated in /home/admin/domains/thunguyetvn.com/public_html/functions.php on line 91 Thu Nguyet Personal Site - Nhật ký tác giả
 
T
R
A
N
G
C
H
Thơ Thu Nguyệt
Văn Thu Nguyệt
Nhật ký tác giả
Viết về tác phẩm TN
Phim về Thu Nguyệt
Tác phẩm Đặng Ca Việt
 
 
Giới thiệu
Ai ơi về
ĐỒNG THÁP MƯỜI...
ĐỊA CHỈ
QUÁN CƠM CHAY
QUÁN ĂN CHAY

Quảng Cáo
Khu nghỉ dưỡng & điều trịỊ
THIỀN TÂM
Nhật ký tác giả - Xem nội dung nhật ký
GHI CHEP THÁNG 1-2013
 

24/1:

 

 

Mời bạn coi chơi cái độc đáo này ở quê tui:

Mỗi ngày loài hoa này nở 5 màu, tỏa hương thơm ngào ngạt, đường kính của lá từ 2-4m, có thể nâng đỡ vật nặng đến 70kg mà không chìm... Đó là những đặc tính hiếm thấy về loài sen sống ở chùa Phước Kiển (còn gọi là chùa Lá Sen) thuộc xã Hòa Tân, huyện Châu Thành, tỉnh Đồng Tháp được bà con địa phương gọi là sen "vua".

Bấm vào link dưới đây:

http://tv.tuoitre.vn/tin/3756/chuyen-ve-mot-loai-sen-vua

 

16/1:

 

Tràng pháo tay đồng loạt ấm áp vang lên trong rạp khi bộ phim  Những người khốn khổ kết thúc làm mình xúc động ngẩn ngơ! Xem biểu diễn sân khấu nghe khán giả vỗ tay là việc bình thường, đằng này xem phim mà khán giả vỗ tay thì thật là hiếm có. Xưa nay mình chưa từng được chứng kiến cảnh này khi đi xem phim. Dẫu trước đó giữa chừng cũng có những cặp đôi nhăng nhít đứng dậy ra về khi bộ phim nhạc kịch dài với những lời thoại nhạc hàn lâm lãng mạn không phù hợp với những bộ óc và tâm hồn “chật vật”, nhưng những tràng pháo tay của những người dõi theo đến hình ảnh cuối cùng và lắng nghe đến nốt nhạc sau cùng của phim quả thật là tràng hoa đẹp nhất, tuyệt vời nhất dành cho những người làm nên tác phẩm điện ảnh này.

Nhớ ngày xưa (thời bao cấp, không có sách đọc) thầy dạy văn đã bỏ ra 2 tiết dạy để ngồi kể cho cả lớp nghe tác phẩm Những người khốn khổ. 29 đứa ngồi im thinh thít bỏ hẵn giờ ra chơi để lặng nghe! Sau này có sách đọc, mình nhớ và thuộc chương cuối có cái tựa là "cỏ che mưa xóa" và những dòng chữ cuối cùng là mấy câu thơ ghi trên mộ Giăng Vangiăng:

Người nơi đây yên nghỉ

Thân thế lắm đắng cay

Vẫn cam sống bấy chầy

Thiên thần một sớm bay

Người chết đơn giản lắm

Như đêm nối tiếp ngày...

Mình ngưỡng mộ Vichto Hugo như hàng tỉ người trên thế giới này ngưỡng mộ. Và có lần mình đã “lợi dụng” danh tiếng của ông trong hoàn cảnh “kẹt ngoại ngữ” rất mắc cỡ như vầy: (chép lại cho mọi người đọc vui, cười khi dễ mình cho mình bớt tội!!!)

 

           …Bữa nọ đi chơi bãi biển Ninh Chữ, gặp một bạn Tây. Bạn thấy ta cần mẫn loay hoay với cái máy chụp hình, bạn ngỡ chắc ta là nhà nhiếp ảnh cừ khôi, nên mon men đến nhờ chụp giùm tấm hình lưu niệm. Sau một hồi nhiệt tình bấm máy, chắc thấy cái mặt mình có vẻ cũng quê trớt bờ tre, bạn cởi mở làm quen. Bạn là người Pháp, ta có quá trình 9 năm học tiếng Pháp dở nhất hành tinh nên hổng chữ nào thèm ở lại trong đầu. Cô bạn đi cùng thì bập bẹ được vài từ tiếng Anh, nên cũng cơ bản là trao đổi được với nhau mấy câu giới thiệu níc-nem níc niếc. Nhưng đến phần hỏi thăm về nghề nghiệp thì mới… mỏi tay! Ta cũng láng máng nhớ rằng cái nghề của ta tiếng Tây kêu bằng Pô-ét (poête) gì gì đó. Ta nói mỏi mỏ “Pô-ét… Pô-ét” hoài mà bạn chẳng thể hiểu ra. (Chắc dòm cái mặt ta đần thối như con cù lần ghẻ nên bạn không thể liên tưởng ra được tên này có thể làm thơ!) Hoàn cảnh bắt buộc, cái khó ló cái…tinh ranh, ta bèn nghĩ đến việc phải tìm ra một nhân vật nào đó có nghề nghiệp như mình mà thật nổi tiếng để nói ra thì ai cũng biết. Biết bạn là người Pháp, ta bèn giơ ra một bàn tay, định vị và nói: “Vích-to Huy-gô”; tay còn lại ta tự chỉ vào mình, hai tay cân nhau diễn đạt sự ngang tầm, đồng vai phải lứa. Má ơi! Bạn “wa” lên một tiếng ngạc nhiên ngưỡng mộ, mắt bạn giãn tới chân mày, suýt nữa thì tròng văng luôn xuống cát! Ôi, thế là bạn đã hiểu ta là một nhà văn, mà nhà văn vô cùng tầm cỡ (vì ngang hàng với Vich-to huy-gô lận cơ mà!!!) Thế là Vích-to Huy-gô Việt Nam ta cười hể hả, vì đã truyền đạt được cho bạn hiểu về nghề nghiệp của mình.

         Cười hể hả xong rồi mới tới cười… nhục nhã! Tía ơi! Hồn vía Vích-to Huy-gô mà nghe được chắc ổng về bẻ cổ vặn họng mình.

               …………………………..

             Dân gian có câu: “Yếu thì đừng ra gió”. Ta cũng biết mình hổng mạnh, nhưng cuộc đời gió máy tứ tung, né làm sao được! Mỗi lần “ra gió” là chai sượng đầy mình. Mắc cỡ riết cũng lờn, thành ra mất phản xạ dần dần khái niệm mắc cỡ.

          Thôi, lỡ rồi, ngoại ngữ ơi xin hẹn lại kiếp sau, kiếp này xin loanh quanh vùng nội ngữ; làm nhà văn quèn của xóm, ấp, xã, phường… miễn ý thức được rằng ta cũng đang làm cái nghề cao quí - mà cỡ Vích-to Huy-gô cũng được gọi giống vậy thôi: Nhà văn - để phải mần ăn sao cho tử tế với nghề.

Bạn có thể đọc và xem ảnh đầy đủ ở đây:http://thunguyetvn.com/tn_diary.php?tn=view&id=109

 

(Hi…hi… Hổng hỉu sao hễ cứ ra biển là mình bị “hở hang” cái dốt! Bởi vậy kế hoạch, chương trình hành động, dự án sau này là phải chọn trèo lên núi cao rừng sâu mà tu luyện mới le lói hy vọng… đắc đạo! Ha ha ha…)

 

Vichto Hugo trước khi chết đã di chúc lại: " …Tôi từ chối các lời cầu nguyện của tất cả các nhà thờ. Tôi tin tưởng nơi Thượng đế”. Đó là một nhà tri thức thi sĩ vĩ đại! Mọi người có thể đọc thêm những câu danh ngôn của Vichto Hugo (TN sưu tầm và chọn lại trên mạng) rất hay:

 

Tương lai có rất nhiều tên: Với kẻ yếu, nó là Điều không thể đạt được. Đối với người hay sợ hãi, nó là Điều chưa biết. Với ai dũng cảm, nó là Cơ hội

Cái người đời thường thiếu là ý chí chứ không phải là sức mạnh.

Âm nhạc thể hiện những điều không thể nói nhưng cũng không thể lặng câm. 

Hạnh phúc lớn nhất ở đời là có thể tin chắc rằng ta được yêu thương - yêu vì chính bản thân ta, hay đúng hơn, yêu bất kể bản thân ta. 

Thận trọng là đứa con trưởng của sự khôn ngoan.

Người chìm trong suy nghĩ không phải là người nhàn rỗi. Có sự lao động hữu hình, và có sự lao động vô hình.

Những lỗi lầm lớn thường kết cấu từ những lỗi lầm nhỏ. 

Địa ngục thông minh còn hơn thiên đường ngu dốt.

Hành động làm nên ta, hoặc làm hỏng ta, chúng ta là kết quả hành vi của bản thân.

Bốn mươi là tuổi già của lớp trẻ; năm mươi là tuổi trẻ của lớp già. 

Cuộc đời là đóa hoa mà tình yêu là mật ngọt.  

Thói quen là người vú nuôi của sai lầm. 

Cuộc đời đã ngắn ngủi như vậy mà chúng ta vẫn rút ngắn nó thêm khi bất cẩn lãng phí thời gian. 

Tư tưởng là sự lao động của trí tuệ, còn mơ màng là lạc thú.

Khi nào bạn anh bắt đầu khen anh trông thật trẻ, anh có thể tin chắc rằng họ nghĩ anh đã già rồi. 

Lời khen giống như một nụ hôn qua tấm mạng.

Triệu chứng mạnh mẽ nhất của tình yêu là sự dịu dàng đôi lúc tới mức không chịu nổi.

Yêu là hành động. 

Chết chẳng là gì. Không sống mới đáng sợ.

Linh hồn của con người vẫn cần lý tưởng hơn thực tế. Chúng ta tồn tại nhờ thực tế; nhưng chúng ta sống vì lý tưởng. 

Chính từ sách mà những người khôn ngoan tìm được sự an ủi khỏi những rắc rối của cuộc đời.

Đức hạnh khoác mành che mặt, sự xấu xa khoác mặt nạ. 

Sự hùng vĩ nối tiếp sự hùng vĩ hiếm khi tạo được tương phản, và chúng ta cần nghỉ ngơi đôi chút trước mọi thứ, thậm chí cả cái đẹp. 

Người có học biết mình ngu dốt.

Phản kháng - con thuyền đi ngược lại dòng chảy nhưng không ngăn cản dòng sông tiếp tục trôi. 

 

Thơ Vichto Hugo:

Fonction du poète (extrait)

 

Chức trách của nhà thơ (trích)

 

Dieu le veut, dans les temps contraires,
Chacun travaille et chacun sert.
Malheur à qui dit à ses frères:
Je retourne dans le désert!
Malheur à qui prend ses sandales
Quand les haines et les scandales
Tourmentent le peuple agité!
Honte au penseur qui se mutileDieu
Et s'en va, chanteur inutile,
Par la porte de la cité!

Le poète en des jours impies
Vient préparer des jours meilleurs.
ll est l'homme des utopies,
Les pieds ici, les yeux ailleurs.
C'est lui qui sur toutes les têtes,
En tout temps, pareil aux prophètes,
Dans sa main, où tout peut tenir,
Doit, qu'on l'insulte ou qu'on le loue,
Comme une torche qu'il secoue,
Faire flamboyer l'avenir!

Peuples! écoutez le poète!
Ecoutez le rêveur sacré!
Dans votre nuit, sans lui complète,
Lui seul a le front éclairé.
Des temps futurs perçant les ombres,
Lui seul distingue en leurs flancs sombres
Le germe qui n'est pas éclos.
Homme, il est doux comme une femme.
Dieu parle à voix basse à son âme
Comme aux forêts et comme aux flots.

Il rayonne! il jette sa flamme
Sur l'éternelle vérité!
Il la fait resplendir pour l'âme
D'une merveilleuse clarté.
Il inonde de sa lumière
Ville et désert, Louvre et chaumière,
Et les plaines et les hauteurs;
A tous d'en haut il la dévoile;
Car la poésie est l'étoile
Qui mène à Dieu rois et pasteurs!

 

 

Chúa muốn rằng trong những thời rối loạn
Mỗi chúng ta làm việc để giúp đời
Đáng nguyền rủa là kẻ bảo đồng loại:
Tôi trở về nơi hoang mạc của tôi!
Và kẻ kia sao vội vã tháo lui
Lúc sôi động những hận thù bê bối
Dày vò dân trong lửa bỏng nước sôi!
Hổ thẹn thay nhà tư tưởng hát ca
Vô tích sự, và tự mình huỷ hoại
Rồi bỏ đi như một kẻ lạc loài!

Thi sĩ tới, trong những ngày nghịch đạo
Chuẩn bị cho những ngày mới huy hoàng
Họ là người nuôi cao xa lý tưởng
Vững chân đây mà tầm mắt bốn phương
Họ như bậc tiên tri, tự bao đời
Mặc cho ai rủa nguyền hay ca ngợi
Trong bàn tay thâu tóm cả đất trời
Phải, như ngọn đuốc họ từng hăng hái
Vung mạnh lên, làm rực sáng tương lai!

Hỡi các dân tộc! Hãy lắng nghe thi sĩ!
Nghe con người nuôi mộng tưởng thiêng liêng
Trong tình cảnh tối tăm của các bạn
Mà thiếu họ, là mù mịt hoàn toàn
Chỉ riêng họ vẫn tinh tường tâm trí
Xuyên bóng đêm, mở lối cho tương lai
Riêng họ biết nhận ra trong u tối
Cái mầm non chưa nảy lộc đâm chồi
Giàu bản lĩnh mà rất mực dịu hiền
Tâm hồn họ nghe thì thầm tiếng Chúa
Như thì thầm với sóng cả rừng thiêng

Họ chiếu toả! họ rọi lửa nhiệt tình
Lên chân lý vĩnh hằng, và chân lý
Nhờ thi sĩ, sẽ sáng rực diệu kỳ
Trong tâm hồn còn chìm đắm u minh
Những thị thành và hoang mạc, lều tranh
Cung điện, bình nguyên, cao ngất non xanh
Ngập tràn trong ánh sáng của thi hào
Họ giúp đời khám phá ra chân lý
Vì thơ ca chính là một vì sao
Dẫn đường cho trở về với Chúa
Những mục sư và vương giả trần gian.
 

  

 

 

Pourquoi
grands hommes sont malheureux?

 

Vì sao các vĩ nhân đau khổ?

 

Une nuit, j'écoutais, seul, parmi des décombres;
Et j'entendis parler les Évènements sombres:

Nous sommes les forgeurs; et les grands hommes sont
Les enclumes que Dieu met dans l'antre profond,
Prêtes au dur travail de créer d'autres races.
Car les hommes sont vils, méchants, lâches, voraces,
Monstrueux, et-le temps est venu de changer.
C'est à force de coups qu'on parvient à forger.
Donc les hommes, sans frein, sans loi, sans coeur, sans flamme,
Sans joie, avaient besoin qu'on leur fit une autre âme,
Et que quelqu'un de grand sur eux étincelât.
Il fallait faire à l'Homme une âme ayant l'éclat,
Le rayon, la puissance et la douceur, une âme
Paternelle à l'enfant, fraternelle à la femme,
Une âme juste. -Un jour, Dieu nous dit: Forgez-leur
Cette âme, et nous donna pour marteau le malheur;
Les grands hommes pensifs étant là, nous conclûmes
Que nous pouvions frapper sur ces sombres enclumes.

 

Có đêm, một mình, tôi nghe trong đổ nát
Những Biến động lớn lao cất tiếng thì thầm:

- Chúng ta, những thợ rèn, còn các vĩ nhân
Là chiếc đe, Thượng đế người sắp đặt
Để sẵn sàng làm công việc gian nan
Tạo ra một giống loài khác ở thế gian
Bởi con người hiện nay đang sống
Độc ác, dối lừa, xấu xa, hèn kém
Cắn xé nhau vì chút lợi nhỏ nhen
Chẳng luật lệ và không hiểu biết
Chẳng kiềm chế và không biết đến niềm vui
Đã đến lúc rồi. Cần phải đổi thay
Hãy giáng mạnh vào đe
Cho loé lên những gì cao thượng
Mới luyện được con người có tâm hồn toả sáng
Giàu niềm tin và sức mạnh của trái tim
Mang tình cha con với các trẻ em
Và tình anh em với bao phụ nữ
Có ý thức và tràn đầy trí tuệ
Một tâm hồn đúng nghĩa CON NGƯỜI
Thượng đế bảo: Cần rèn ngay ra họ
Chiếc búa ta trao là nỗi đau nhân thế
Buộc các vĩ nhân phải ngẫm nghĩ suy tư
Chúng ta tin: có thể đập mạnh vào đe
Là những vĩ nhân đang ngồi kia trầm mặc

 

 

14/1:

 

         "Nô xì-trét, yét  thư giãn! "

  

Chủ nhật cà nhỏng đi chơi Long Hải với lớp yoga. Trong đoàn có cô giáo người Thái Lan. Thấy mình có thể nằm thiền nổi trên mặt nước, cô rất ngạc nhiên và thích thú, mình bèn “ra tay” giúp cô cách thiền nổi trên nước. Vốn liếng từ tiếng Anh của mình tích trữ nửa thế kỷ rồi cũng chưa đếm đủ trên mấy đầu ngón tay. Hổng biết cách chi truyền đạt để cô hiểu dù chỉ một câu cấp thiết cơ bản nhất là bảo cô đừng gồng cứng, hãy thư giãn toàn thân. Kẹt quá, mình buột ra một câu tiếng Anh rất… tuyệt cú: “No… no stress, yes thư giãn...” (!!!???) Tía má ơi!!! Há…há… há… Nói xong câu tiếng Anh mới “sáng tác”, mình cười sặc nước!!! Nhìn lại thì cô đã “yes thư giãn” rất ngon lành, nằm nổi bập bềnh trên mặt biển như một chiếc lá... Hiệu quả thật mỹ mãn, nhưng chắc chắn không phải nhờ câu tiếng Anh “thần chú” (rất “thần sầu”) của mình, mà là vì trình độ của cô đã sẵn ở mức thượng thừa.

Nhụt… nhụt…. nhụt! Nguyệt ơi là Nguyệt! Mẹ ơi là mẹ! Thiệt là mất uy tín phụ huynh với lũ trẻ nhà mình!!!

Thôi, coi chơi mấy cái hình, đem “nhan sắc điêu tàn” ra bổ sung “kiến thức tồi tàn” vậy! Ặc…ặc..ặc…

Hi hi... Dẫu mẹ có quê mùa dốt nát đến đâu thì con vẫn iu mẹ!


Mình tự làm cho mình một cái... "logo" ké bên bụi dây muống biển mọc lẻ loi trên bãi cát.   

 

   
 
Đi rình dã tràng...

 Kiểu này rất cổ điển, nhưng vì có sóng đẹp dưới chân, và mình muốn "giới thịu" lại với các bạn bài thơ này của mình:

 

Nói với biển

Biển lại gần ta nói biển nghe

Sóng dữ dội rồi cũng tan bờ cát

Sâu cạn đục trong vẫy vùng phiêu bạt

Biển rộng đến đâu cũng không thoát nổi bờ.

  

Biển lại gần ta đọc biển nghe thơ

Cũng dữ dội và dào dạt lắm

Cũng chồm lên rồi tan vào xa thẳm

Cũng loanh quanh không thoát khỏi phận mình

  

Biển lại gần ta tỏ với biển tình

Tha thiết lắm và đa đoan lắm

Rất đỗi thân quen, vô cùng lạ lẫm

Sấp ngửa bàn tay mở nắm không ngờ

  

Biển lại gần ta kể chuyện ngày xưa

Chuyện ngày sau, chuyện bây giờ ta biết

Chuyện bia đá và điều bia miệng

Trời vẫn nắng mưa hoa vẫn nở yên lành

  

Ta biết mà, biển dẫu trong xanh

Không giấu nổi dòng hải lưu nóng lạnh

Biển đầy thế làm sao không sóng sánh

Nhưng chớ lo, rồi nước cũng về nguồn.

  

Biển lại gần ta nói biển đừng buồn

Ta đá sỏi không tan vào biển được

Nhưng chắc chắn một điều ta biết trước

Phần khuyết mòn cũng về biển mà thôi

 

Biển lại gần đây để cùng ta vui

Cùng ta buồn, cùng ta suy gẫm

Ta nói nhỏ một điều thật lắm:

Ta có thể rời khỏi trái đất này...

                                                    còn biển thì không!   

 

 

 

 

 

 

 


Biển rộng đến đâu cũng không thoát nổi bờ.

 

 

 

 

 

  Ta có thể rời khỏi trái đất này... 
                                               Còn biển thì không!
 


 Ta có thể rời khỏi trái đất này... 
                                               Còn biển thì không!
 
 

 

 

9/1:

Tối qua đọc bài của Bút Bi trên Tuổi Trẻ hay và vui quá chừng. Lâu lâu đọc được cái vui, khoái chí đi tới đi lui như con đười ươi mặc áo ngủ. Bài đó như vầy:

 

Ai mua hành tinh không?

- Nè, có mua đất không, tui bán cho một.. hành tinh? Lấy rẻ thôi, kiếm chút đỉnh dắt bà xã đi sắm tết!

- Ê, lừa đảo là phạm tội hình sự nghe! Bộ tính giở lại chiêu lừa bán... chợ Bến Thành hả? Xưa rồi!

- Đâu có nói chơi, mà cũng không hề lừa đảo. Đây nè, ở Mỹ các nhà khoa học tuyên bố Ngân hà của chúng ta có 17 tỉ hành tinh cỡ Trái đất. Tính ra mỗi người dân được "thừa kế" hai hành tinh. Tui giữ lại một cho thuê giữ xe, còn một bán liền lấy tiền xài tết.

- Quên đi ông ơi! Thời buổi bất động sản... bất động hiện nay, đất vàng đất bạc còn đỏ mắt kiếm người mua, nói chi đến đất trên... trời. Giá như vài năm trước chắc cũng có người mua đầu cơ chờ thời.

- Tiếc thật, đang mong tiền sắm tết mà trong tay có đến hai hành tinh "chính chủ" vậy mà... Mà này, ông ráng mua giùm đi, coi như đầu cơ để dành cho... con cháu mai sau. Trái đất này với cái đà sinh đẻ vượt kế hoạch, ô nhiễm tăng tốc rồi cũng sẽ đến lúc phải di cư lên các hành tinh khác. Lúc đó giá cả chóng mặt, con cháu ông thành tỉ phú đôla, chúng sẽ nhớ ơn ông nhiều...

- Chuyện tào lao! Bây giờ hãy lo giữ gìn môi trường sống, đừng khai thác kiệt quệ tài nguyên rừng, biển, đừng phá rừng, phá núi vô tội vạ, hãy hết sức hết lòng giữ gìn tô điểm cho Trái đất này mãi xanh, mãi yên bình. Thế là con cháu ta biết ơn chúng ta nhiều rồi! Chúng chả cần các hành tinh tít mù xa!

  

Bài hay và vui, đọc rồi đi tới đi lui, liên tưởng, suy ngẫm tào lao chuyện trên trời dưới đất… và bỗng ngưng lại ở ý nghĩ: Ngạo mạn và tham lam có lẽ là bản chất cơ bản của con người. Con người luôn nghĩ mình là ngon nhất, tự cho mình cái quyền sở hữu và muốn sở hữu tất cả mọi thứ. (Mới ngó thấy loáng thoáng có mớ hành tinh hàng xóm thì đã lật đật phân phối tiêu chuẩn cho 8 tỉ nhân khẩu trên thế giới, mỗi em sơ sơ hai cục rùi! Ha..ha...)

Biết đâu, trên vô số các hành tinh (giống và không giống Trái đất) ấy, có những loài (giống và không giống loài người)đang thỉnh thoảng liếc mắt dòm về phía địa cầu, ngao ngán lắc đầu (nếu có đầu) chặc lưỡi (nếu có lưỡi) và thở dài (nếu có thở)… và rồi…      (tới đây thì thú thiệt mình hết suy tưởng ra được cái gì nữa, dẫu mình là… loài người “chính chủ”!

Tỉ tỉ hành tinh vẫn quay rào rào trong vũ trụ; trái đất - “giọt lệ giữa không trung”(*) - cũng lóng lánh không ngừng; loài người tồn tại nhờ vào suy nghĩ. Mà suy nghĩ là một "hành uẩn" lợi hại vô cùng! CÓ-KHÔNG, CÒN-MẤT…  tùy thuộc vào suy nghĩ cả. Liệu mà suy nghĩ nghen con… người!

 

---   ---   ---

(*)  “…Trái đất ba phần tư nước mắt/ Đi như giọt lệ giữa không trung…” - Xuân Diệu

 

  

8/1:

Báo tết túm gần hết thời gian của mình! Xà quần xà quần với ba cái bài ê hề mấy chữ Rắn rít Táo tít… Bởi vậy, năm nào dù hăm hở đăng ký mua cả đống báo Xuân, nhưng hầu như chỉ toàn chở lên cho lão Sơn Núi đo kính lúp (tai lão bận hơn tay nên lão toàn đọc chữ bằng kính lúp, đeo kính mắt lão sợ ảnh hưởng nhan sắc và quá tải bộ phận nghe ngóng) mình chẳng đọc được mấy, cái cảm giác dường như là… ngán chữ! (chẳng bù với hồi nhỏ ở quê, hổng có cái gì đọc, dòm thấy tờ giấy có in chữ là mừng như dòm thấy cái bánh tráng mè!)

Ngoài giờ làm việc lãnh lương, (chậc…chậc…)thiệt là tội nghiệp mình tất bật với mấy việc chơi bời cà nhỏng! Phim ảnh, kịch kiếc dạo này phong phú vô phương, coi mòn mắt cũng hổng xuể! Rồi nào là lớp tập yoga, chăm sóc vườn hoa, hồ cá... “tề gia trị quốc bình thiên hạ” việc chi cũng mắc có mình! Thiệt là ta nói… nó mệt đuối như trái chuối ngâm nước muối! Ha…ha… ha…ha… ha…

Bữa qua, mấy mẹ con có việc đảo qua phố xá Sài Gòn. Wòa… wóa… woa… đèn đóm sáng trưng lộng lẫy! Tiếng con 2: “Úi… màu xanh kìa!” (con này thích màu xanh) Tiếng con 1: “É… màu hồng!” (con ấy khoái màu hồng) Tiếng con 3: “A… màu tím!” (Chíp này màu gì cũng thích) Tiếng mẹ lấn áp cả ba lứa X: “Màu vàng đẹp tét bù chét, sáng giãn một góc trái đất luôn! Ha..ha..ha..”

Thành phố mình đẹp thiệt! Ôi… Cám ơn nhà nước, cám ơn nhơn dân… Ôi… ta “yêu hòa bình, ghét chiến tranh, yêu màu xanh, ghét giả dối…” Túm lại mà nói thì là phấn khởi lạc quan đón mùa xuân sang...

Sài Gòn đẹp lắm Sài Gòn ui, Sài Gòn ui…! (đẹp gần bằng tui! ha..ha..ha…)

 

---   ---   ---

 

Hi...hi... chưa chụp được ảnh đèn Sài Gòn đẹp, đưa cái nhà mình á đẹp lên khoe chơi. Đây là giàn đèn... rễ cây (hổng biết là cây gì, chỉ biết nó là loại dây leo) mình trồng trên lan can lầu, nó bò lổm ngổm, thò rễ xuống níu tóc mấy mẹ con mỗi khi đi ra đi vô...

Mỗi lần mở cổng bước vô sân, vén bức rèm rễ cây này, thấy lãng mạn gì đâu... (ngây ngất trên cành quất! hi..hi..hi..)

 

Bộ rèm cửa rễ cây đẹp như... động thiên thaiCác bài nhật ký khác:
Bài viết cho các em học sinh (8/2018) 18.09.2018 02:17
Ghi chép tháng 9 (2018) 11.09.2018 02:19
Ghi chép tháng 8 (2018) 02.08.2018 07:32
Ghi chép tháng 7 (2018) 04.07.2018 07:07
Ghi chép tháng 6 (2018) 13.06.2018 04:27
Ghi chép tháng 5 (2018) 02.05.2018 08:20
Ghi chép tháng 4 (2018) 17.04.2018 07:25
Ghi chép tháng 3/2018 (2) - NS Như Thủy 22.03.2018 04:58
Ghi chép tháng 3/2018 (đêm thơ nguyên tiêu nhà 254) 08.03.2018 08:32
Ghi chép tháng 2/2018 (chữ ký, tết 2018) 02.03.2018 07:52
Ghi chép tháng 1/2018 (thư gởi mai anh đào, ni sư TV Huệ Chiếu, lang hoa Sa dec) 04.01.2018 05:00
Ghi chép tháng 12/2017 (2) Rừng LGXM 28.12.2017 08:36
Ghi chép tháng 12/2017 (mập, Đại hội VHNT ĐT, cây cỏ đất quê, 15.12.2017 07:19
Ghi chép tháng 11/2017 (Đếm đá, cây trên tháp cổ, bè bạn lu bu, giang hồ rừng núi, phim Co co, yêu nhân loại...) 06.11.2017 08:04
Ghi chép tháng 10/2017 02.10.2017 07:18

Trang 1/4[ 1 ] [ 2 ] [ 3 ] [ 4 ] »

 
 
Thông tin sáng tác
Thư viện văn
Thư viện thơ
Tìm hiểu Phật giáo
Ý kiến bạn đọc
Thông tin từ thiện
L
I
Ê
N
H

T
G
 
Links đọc web
Tuổi trẻ
Hội nhà văn VN
Hội nhà văn TP.HCM
Vnexpress
VTV
HTV
Tuổi trẻ Cười
Đồng Tháp
Dưỡng sinh
Web tìm kiếm Google
THƯ VIỆN HOA SEN
ĐẠO PHẬT NGÀY NAY
THIỀN TÔNG VIỆTNAM
THIỀN SƯ NHẤT HẠNH
BÁO GIÁC NGỘ
QUẢNG ĐỨC
BUDDHA SASANA
LOTUSMEDIA
PG NGUYÊN THỦY
DIỆU PHÁP ÂM
RỪNG THIỀN ĐẠT MA
PHÁP TẠNG
PHẬT GIÁO VIỆT NAM
NI GIOI NGAY NAY
PHÁP VÂN
SUỐI TỪ
TRUNG TÂM HỘ TÔNG
 
© by Thu Nguyet - All rights reserved.
Designed and developed by Nicestyle Co., Ltd.