Deprecated: Function session_register() is deprecated in /home/admin/domains/thunguyetvn.com/public_html/functions.php on line 91 Thu Nguyet Personal Site - Nhật ký tác giả
 
T
R
A
N
G
C
H
Thơ Thu Nguyệt
Văn Thu Nguyệt
Nhật ký tác giả
Viết về tác phẩm TN
Phim về Thu Nguyệt
Tác phẩm Đặng Ca Việt
 
 
Giới thiệu
Ai ơi về
ĐỒNG THÁP MƯỜI...
ĐỊA CHỈ
QUÁN CƠM CHAY
QUÁN ĂN CHAY

Quảng Cáo
Khu nghỉ dưỡng & điều trịỊ
THIỀN TÂM
Nhật ký tác giả - Xem nội dung nhật ký
Lá thư hằng ngày 20 - HOA CỎ BÊN ĐƯỜNG



Lá thư hằng ngày 20
(13-12-2006)

Hoa cỏ bên đường

Hôm nay là ngày từ giã một bạn thơ đi vào cát bụi. Anh – nhà thơ Nguyễn Bạch Dương (Lê Trung Hiệp, Lê Thị Tư…) Một người bạn thơ, một người bạn đạo, một người đồng hương…
          Anh hiền như cây cỏ. Thơ anh cũng vậy. Khi cầm tập thơ Gió không mùa (bè bạn gọi đùa là “múa không giò”) tặng tôi, anh điềm đạm bảo: “Cũng không có gì hay lắm đâu em…” Hay là ở chỗ anh biếtdám nói “Không có gì hay…”. Cái câu “khuyến mãi” ấy không phải nhà thơ nào cũng dám tặng kèm theo sách.
          Mỗi lần đọc văn chương của anh em đồng bằng miền Tây Nam bộ quê mình – nhất là những cây bút “thường thường bậc trung”, tôi luôn có nhiều xúc cảm. Họ không nổi bật lên được giữa những cây bút khác bởi văn chương không sắc cạnh từ câu chữ, mà chỉ mênh mông từ ý. Nhưng đọc văn thì chữ dễ gây cho người ta ấn tượng hơn là ý, bởi còn có ý nào trên đời này mà văn chương đông tây kim cổ vạn đại ông bà tổ tiên xưa nay đã chưa từng nói. Người dân Nam bộ vốn tềnh toàng trong ngôn ngữ hằng ngày, bước lên từ cái nền đó để thăng hoa chữ nghĩa không phải dễ. Tuy vậy, đọc họ, dù không đem lại cho ta một sự ồ lên ấn tượng, nhưng đem lại cho ta một sự ấm lòng. Sự ấm áp bình thường như cỏ hoa mang lại. Đọc họ, ta không có cảm giác như lạc vào một vườn hoa rực rỡ sắc hương, mà như đang thả chân nhẹ nhàng trên một con đường với cỏ xanh hoa dại. Là người làm thơ, muốn tỏ bày sâu sắc nhất, tôi lại phải viện đến thơ mình:

            
Kiên nhẫn ngàn đời cỏ hoa lặng lẽ
            Chăm chút bên đường làm đẹp lối người qua
           
Ta tất bật chẳng mấy khi nhìn xuống
          
Dẫu đơn sơ,  hoa nở chẳng lơ là.

          
Ta vấp ngã úp mặt vào hoa cỏ
          
Mới giật mình đau dậy một làn hương 
           
Ta gặp ta rõ ràng trên đất
          
Hồn xanh tan vào hoa cỏ bên đường

                          (
Hoa cỏ bên đường
)

           
Chỉ là cỏ, là hoa; hoa dại bình thường và cỏ không quí phái. Nhưng hoa cỏ ấy làm hồn ta ấm lại:
          Giang hồ, ta chỉ giang hồ vặt
           Nghe tiếng cơm sôi cũng nhớ nhà
                                   
(Phạm Hữu Quang - An Giang)
Hay:
          Sỏi làm đau bước chân anh
          Chỉ vì lạ lẫm mà nhanh chân về
          Còn đây, cát mịn bốn bề
           Quá thân quen, quá vỗ về… nên quên!
                         
(Trần Thị Hoàng Anh –Đồng Tháp)
         
Thơ Nguyễn Bạch Dương cũng nằm trong vùng sóng ấy. Sự giản dị, chân thành không khoa trương, không nổi trội, chỉ man mác lắng sâu. 
 
        
        Cúi người tìm dưới gót giày
        Rớt rơi đâu mất những ngày đi rong
       Tin người vẽ chuyện viễn vông
       Dạm mua cát lở về đong bãi bồi.

       
Tôi nhớ nhất ở anh không chỉ là những vần thơ, mà còn là một anh Thiện Định với chiếc áo Lam tôi gặp ở chùa. Nhớ nhất là lần gặp anh ở chùa Hoằng Pháp (Hóc Môn) khi thiền sư Nhất Hạnh về mở khóa tu ở đó. Anh từ Vĩnh Long lặn lội về thành phố, đến tập trung còn sớm hơn tôi. Những ngày tập tu, đầu óc tôi luôn vướng mắc, còn anh thì… bất cứ lúc nào trong hàng người đông đúc, bất chợt nhìn sang tôi cũng thấy anh cười. Có khi đứng gần bên anh trong hàng ngũ, tôi nghe anh hát thật say sưa: “Thở vào/ Thở ra/ Là hoa thơm mát/ Là núi vững vàng/ Nước tĩnh lặng chiếu/ Không gian thênh thang….” Lúc ấy, nhìn anh rạng rỡ, những vần thơ như hóa thành hoa cỏ, quẩn dưới chân anh. 
          
Giờ thì anh đã hóa thân vào cát bụi, những vần thơ của anh như hoa cỏ vẫn còn. Trước lúc ra đi vài giờ, anh đã thỏa nguyện: Được làm lễ xuất gia. Anh chỉ kịp bước vào con thuyền mà anh mơ ước. Hành trình dài, chưa biết sẽ về đâu, nhưng những điều anh để lại, chắc vẫn xanh, vẫn tỏa chút hương chơn chất, lặng lẽ như hoa như cỏ bên đường. Dung dị, bình thường trước mọi sự nhớ quên.
         
          Giữ lời ơn của hôm nay
          Gieo trên mầm cỏ những ngày gió quên
           Mai sau từ trận mưa rền
           Mầm ơn sẽ mọc bù lên mộ phần.

                        (Lục bát cám ơn – Nguyễn Bạch Dương).

 

                                             Thu Nguyệt

  Bạn có thể đọc tập thơ Gió không mùa của Nguyễn Bạch Dương trong THƯ VIỆN THƠ.

 


Các bài nhật ký khác:
Ghi chép tháng 6 (2018) 13.06.2018 04:27
Ghi chép tháng 5 (2018) 02.05.2018 08:20
Ghi chép tháng 4 (2018) 17.04.2018 07:25
Ghi chép tháng 3/2018 (2) - NS Như Thủy 22.03.2018 04:58
Ghi chép tháng 3/2018 (đêm thơ nguyên tiêu nhà 254) 08.03.2018 08:32
Ghi chép tháng 2/2018 (chữ ký, tết 2018) 02.03.2018 07:52
Ghi chép tháng 1/2018 (thư gởi mai anh đào, ni sư TV Huệ Chiếu, lang hoa Sa dec) 04.01.2018 05:00
Ghi chép tháng 12/2017 (2) Rừng LGXM 28.12.2017 08:36
Ghi chép tháng 12/2017 (mập, Đại hội VHNT ĐT, cây cỏ đất quê, 15.12.2017 07:19
Ghi chép tháng 11/2017 (Đếm đá, cây trên tháp cổ, bè bạn lu bu, giang hồ rừng núi, phim Co co, yêu nhân loại...) 06.11.2017 08:04
Ghi chép tháng 10/2017 02.10.2017 07:18
Ghi chép tháng 9/2017 07.09.2017 07:44
Ghi chép tháng 8/2017 (2) 23.08.2017 04:03
Ghi chép tháng 8/2017 02.08.2017 08:11
Ghi chép tháng 7/2017 03.07.2017 04:47
Trang 1/4[ 1 ] [ 2 ] [ 3 ] [ 4 ] »

 
 
Thông tin sáng tác
Thư viện văn
Thư viện thơ
Tìm hiểu Phật giáo
Ý kiến bạn đọc
Thông tin từ thiện
L
I
Ê
N
H

T
G
 
Links đọc web
Tuổi trẻ
Hội nhà văn VN
Hội nhà văn TP.HCM
Vnexpress
VTV
HTV
Tuổi trẻ Cười
Đồng Tháp
Dưỡng sinh
Web tìm kiếm Google
THƯ VIỆN HOA SEN
ĐẠO PHẬT NGÀY NAY
THIỀN TÔNG VIỆTNAM
THIỀN SƯ NHẤT HẠNH
BÁO GIÁC NGỘ
QUẢNG ĐỨC
BUDDHA SASANA
LOTUSMEDIA
PG NGUYÊN THỦY
DIỆU PHÁP ÂM
RỪNG THIỀN ĐẠT MA
PHÁP TẠNG
PHẬT GIÁO VIỆT NAM
NI GIOI NGAY NAY
PHÁP VÂN
SUỐI TỪ
TRUNG TÂM HỘ TÔNG
 
© by Thu Nguyet - All rights reserved.
Designed and developed by Nicestyle Co., Ltd.