Deprecated: Function session_register() is deprecated in /home/admin/domains/thunguyetvn.com/public_html/functions.php on line 91 Thu Nguyet Personal Site - Nhật ký tác giả
 
T
R
A
N
G
C
H
Thơ Thu Nguyệt
Văn Thu Nguyệt
Nhật ký tác giả
Viết về tác phẩm TN
Phim về Thu Nguyệt
Tác phẩm Đặng Ca Việt
 
 
Giới thiệu
Ai ơi về
ĐỒNG THÁP MƯỜI...
ĐỊA CHỈ
QUÁN CƠM CHAY
QUÁN ĂN CHAY

Quảng Cáo
Khu nghỉ dưỡng & điều trịỊ
THIỀN TÂM
Nhật ký tác giả - Xem nội dung nhật ký
GHI CHÉP THƯỜNG NGÀY THÁNG 10/2012

 

 

Ghi chép thường ngày...

 

  31/10:

 

      Tu lại…!
  

Có những điều không nên gắn kết chặc chẽ quá, ví dụ như THÂN và TÂM của ta. Làm sao để tách rời xa xa một xíu cái thântâm này, để mỗi khi thân bị bệnh nhưng tâm vẫn khỏe? Làm được điều đó sẽ giúp ích cho mình biết bao. Tiếc thay, đa số chúng ta mần hông được! Và tui là tệ nhất tụi!

Mà lạ nghen, mỗi bệnh liên quan đến một tật. Ví dụ: Khi sốt là tui nhớ nhà, nhớ ba, nhớ má! Già chát vậy mà nhớ phụ huynh; đứng tên chủ hộ khẩu bao năm rồi mà cứ đi nhớ cái nhà nào đó xa bời thời con nít…! Rồi ví dụ như khi… gây lộn với ai là tui nhức mỏi! Có lẽ vì cái sự kiềm chế, không thể hiện ra ngoài cái sự bực bội của mình nên bao nhiêu máu điên tiết nó sôi sục xà quần trong người gây ra nhức mỏi! Biết vậy mà không thể khống chế thằng Tâm để cho em Thân đỡ khổ!!!

Thương Thân quá chừng! Tâm, mày liệu hồn đấy!

Ну, погоди ! Nu, pogodi ! Hãy đợi đấy! (tao hăm mày bằng 3 thứ tiếng luôn!)

Đợt này hết bệnh, tao… tu lại (?!) là mày chít với tao!

                              

29/10

Võ thuật… hay à nha…!

Hồi nhỏ, nghe câu “văn võ song toàn” mình cứ thắc mắc: hai món đó có vẻ ngược nhau, sao lại có thể cùng có trong một con người được ta? Như nước với lửa làm sao để chung một chén?

Lớn lên, hiểu biết hơn, hết thắc mắc mà còn tin tít tìn tịt rằng trong văn có võ trong võ có văn. Tuy nhiên, bổn tính "yểu điệu thục nữ" nên đường văn ta cứ đi, ít khi có hứng thú liếc sang lối võ.

Vậy rồi, thấy con gái ốm yếu èo uột, tính tình ẻo lã văn hoa, bèn cho con đi học võ để giựt lại phần nào cân đối. Bỗng dưng một bữa nghe con kêu mẹ đi coi con “bỉu diễn” quýnh võ. Khà…khà…khà… Có nằm mơ cũng hổng tin cái mạng nó mà quýnh quất quơ quào miếng võ miếng da nào cho ra hồn chi được. Ha..ha…ha đúng thiệt. Lên sân võ, thấy nó diện bộ ki-mô-nô sặc sỡ lã lướt như hình cô gái Nhựt Bổn in trên mấy cái quạt giấy mỏng te. Mắc cười quá chừng!!!

Vậy rồi hào hứng bò lê trên sân theo coi các màn biểu diễn. Lần đầu tiên mình đi coi biễu diễn võ thuật. Phát hiện và công nhận một điều là đi coi biểu diễn võ thuật hay không kém gì đi coi múa nghệ thuật nghen! Hay!

Cúng cuồi, cuối cùng, cái màn biểu diễn của con gái cũng lụm giải… khuyến khích! Ha ha.. ha… Phải nói là cám ơn hai chàng trai đóng vai bị quýnh, té thảm thiết thật ra trò để khán giả tưởng cô gái quýnh giỏi!

Coi con gái biễu diễn võ thuật mới rõ thêm một “chưn lý”: Nhờ kẻ địch thua đẹp nên ta có thắng đẹp. Kẻ đối địch là viên gạch xây bậc vinh quang cho ta.

Là…lá…la…Võ thuật… hay à nha…!  ...

-----------------

Viết thêm: Nhắc câu “văn võ song toàn” chợt nhớ một chuyện vui hồi mình còn công tác ở Hội Văn học Nghệ thuật Đồng Tháp: Một đêm trăng, mấy anh em nhà văn nhà thơ xúm lại uống rượu ngắm hoa và bàn chuyện văn chương, thế sự. Bàn cãi tranh luận bằng miệng không ra vấn đề, bèn dùng tay chân phụ họa. Dân văn nghệ đánh lộn chủ yếu là gây tiếng vang chớ không gây thương tích, do đó xung đột dữ dội mà không ai tổn thương thân thể, chỉ xúm nhau đập bể bấy bá cái điện thoại của cơ quan. Thời bao cấp, đập bể cái điện thoại là chuyện không nhỏ (không chừng còn bị nghi ngờ là âm mưu cắt đường liên lạc cơ quan mặt trận văn hóa như chơi!). Phải báo cáo lên Ban Tuyên giáo tỉnh ủy. Trong tình hình là không có động đất, không sập tường rớt ngói, sao cái điện thoại của nhà nước bể tanh bành? Đành phải khai thiệt chuyện "nhà văn quánh nhau, điện thoại bể". Nghe tường thuật lại diễn biến trận chiến "khốc liệt", đồng chí trưởng ban Tuyên giáo tỉnh ủy lúc đó là chú Mười Long (Nguyễn Đắc Hiền - đã từng làm chủ tịch Hội Văn nghệ nên rất hiểu tính khí anh em nhà văn nhà thơ), chú lắc đầu ngao ngán phán: “Các đồng chí thiệt là văn võ song toàn!”. 

 

Coi bài có ảnh ở đây:

http://thunguyetvn.com/tn_diary.php?tn=view&id=231

 

  

  

24/10:

 Bỗng dưng nhớ ngang và hát nghêu ngao bài hát phổ từ thơ của cô bạn bồ tèo hiền lành Thanh Nguyên. Nễ bạn lâu rồi giờ tiếp tục nễ nữa… hi..hi…

Thấy iu thơ từng chữ:

                       Đánh mất

Ngày xưa, em như chiếc bóng bên anh, nhỏ nhoi thầm lặng… Mười năm, em tan ra thành vệt nắng, gió thốc lên chỉ còn đám bụi mờ. Chuyện tình mình sót lại mấy câu thơ.

Mười năm, anh không ra đi mà như người trở lại. Ướt đẫm tim anh nước mắt em chiều ấy, dù rằng em giấu mặt vào tay… Bỗng ngỡ ngàng đôi mắt ấy chiều nay.

Anh không có quyền vui mừng bởi anh đâu cố công tìm kiếm. Đành hứng chịu cái tát-tay-kỉ-niệm… Hỡi thời gian, người hãy phán xét đi

Mười năm, em vẫn bé nhỏ như ngày chia tay, có đúng như vậy? Vẫn xanh non màu lá xưa anh hái – một nhành lan chưa kịp nở hoa. Lối hẹn xưa cỏ phủ nhạt nhòa….

Ai cắm sẵn trong bình mấy nhành lan tím. Nhờ hoa dạy anh cách mở đầu câu chuyện. Mắt em màu cà phê nâu đen, trong ly anh đôi mắt ấy nhìn lên, sâu lắng… Rạng rỡ môi em – nụ cười cuối ngày của nắng, gió dường như dừng lại chỗ em ngồi. Chút hương nào gợi nhớ xa xôi…

Em trở lại hay thời gian trở lại? Anh cố đoán đằng sau vầng trán ấy, cô bé ngày xưa, em đang nghĩ gì?

Đang nghĩ gì? Van em nói ra đi…

  

Đố ai biết tui đang nghĩ gì?

Ha..ha…Tía má tui còn hông biết tui nghĩ gì đừng nói chi tui!

Giỡn chút thôi.  Nghe bài hát chơi nè bạn:

http://www.nhaccuatui.com/nghe?M=9GasSjzy6l

 

 

12/10:

 

Tự dưng có những lúc đầu óc ta cứ xà quần những ý nghĩ thuộc về một dạng thức nào đó… Rất khó diễn đạt, rất khó nắm bắt.

Xà quần sáng nay chợt rớt về từ đâu đó hai câu thơ của Bế Kiến Quốc:

 

Hoa huệ trắng. Và bức tường cũng trắng

Sao bóng hoa trên tường lại đen?

 

Cuộc đời, “thấy vậy mà không phải vậy”!

Ủa, mà “vậy” để làm gì?

“Vậy” hay “không vậy” thì cũng vậy!

Vậy thì vậy đi!

Hi...hi…hi…

 

Thôi đi chơi. (Vừa đi vừa hát bài này: - nhạc của trang langmai.org )

 

Lời bài hát:

 

Rồi mình lại đi chơi

Lên đồi khi sương sớm

Lên mỏm đá cao ngồi

Nhìn xa qua mấy núi

Chỉ thấy mây mù thôi.

 

Có ai nhìn thấy phố

Có ai nhìn thấy người

Không người sao vui vậy

Đâu đó tiếng ai cười.

 

Buổi sáng mây còn ngủ

Đục mờ như biển khơi

Ngồi yên tâm thoắt động

Giật mình chiếc lá rơi

 

Xa xa in mấy núi

Nhẹ nhàng biển mây trôi

Một ngày nữa đi tới

Một ngày nữa qua rồi.

 

Ngày  qua ai khôn lớn

Ngày đến ai buồn vui

Kiếp người như buổi sáng

Ngồi chơi trên đỉnh đồi.

 

Vui buồn như sương khói

Chốc đầy chốc lại vơi

Phút giây lòng thanh thản

Nhận ra tiếng ta cười

 

Phút giây lòng thanh thản

Nhận ra tiếng ta cười.

 

http://langmai.org/dai-may-tim/thien-ca/hanh-phuc-bay-gio/hanh-phuc-bay-gio

 

 

 

10/10

 

Hôm nay ta vắt vai hai nỗi nhớ:

  

1.      Ngày sinh nhật của bạn thân - người bạn của thời ngây ngô lãng đãng...  Hồi đó ta đã viết những câu thơ vầy:

  

Thời trăng cũ

 (Tặng Dũng)

  

Thời trăng cũ, ngủ lâu rồi

Đêm nay bỗng thức tìm tôi nhắc về...

  

Chòng chành nửa bước cầu tre

Nửa màu bông phượng, tiếng ve nửa chiều

Nửa lời gởi bạn thân yêu

(Cái thời có trọn một điều chi đâu!)

Đêm nay trăng sáng qua đầu

Bóng mình chân giẫm... ngỡ cầu tre xưa.

  

Cái thời hờn nắng giận mưa

Cái thời tay rút rồi đưa rụt rè

Cái thời dịch được tiếng ve

Cái thời áo vướng cành me trốn tìm.

  

Trăng tròn – dấu chấm vào đêm

Thời trăng cũ – dấu chấm thềm tuổi thơ

Đây trang nhật ký khép hờ

Tôi ngồi đợi bóng trăng  nhờ chấm câu.

  

(đọc bài viết ở đây:

http://thunguyetvn.com/tn_diary.php?tn=view&id=183)

  

  

2.      Xứ mình nhắc về mình:

  

(đọc bài viết ở đây:

http://baodongthap.com.vn/newsdetails.aspx?newsid=25700

 

(Hi hi… Xứ mình ngộ lắm! Mình mần bài thơ 24 câu, xứ mình chỉ trích đăng chẵn chục 12 câu thôi, nhưng mình hổng có thắc mắc. Tuy nhiên, nếu bồ tèo bạn đọc  nào thắc mắc, muốn đọc hết bài thơ thì mình chép ra cho đọc nè:

   

Hoài bão

 

Làng quê tôi nép bên bờ câu hát

Mượn chén ăn cơm lắc lẻo gập ghềnh

Nếu ai có một làng quê như vậy

Thì suốt đời không thể nào quên

  

Lục bình buồn trôi xuống trôi lên

Hoa tím vướng mái dầm vội vả

Người quê tôi không ai già yếu cả

Mắt nhắm rồi đất còn đọng móng tay.

  

Ngày tháng quê tôi không rộng không dài

Nỗi tất bật rộng dài hơn ngày tháng

Già tóc màu mây, trẻ tóc màu nắng

Đồng lúa quê tôi theo mùa cứ xanh rờn.

  

Ba tôi suốt đời không thích ngắm gì hơn

Đồng lúa chín con sông mùa nước đổ

Bọn trẻ chúng tôi lớn dễ dàng như cỏ

Lúc hát vẫn là “bắt nhái cặm câu”…

  

Thế nhưng dù đi đâu về đâu

Tôi vẫn nhớ như in mùi đất ướt

Dáng ba tôi ngồi be bờ tát nước

Cuối tháng mười cơn gió bấc se se.

  

Gió bấc đi rồi gió bấc lại về

Câu chúc tết năm này như  năm trước

Tôi loay hoay với nỗi niềm, mong ước:

Làng quê ta phải khác với bây giờ? 

 

Hi..hi... Bữa nay Sài Gòn ngưng mưa rồi mà sao thơ cũ rơi về rả rích vậy ta?

 

 

5/10:

 

Chưa bao giờ chứng kiến một mùa mưa Sài Gòn liên miên như thế này…

Lâu quá không nhìn thấy sao trên bầu trời đêm...

Chợt vu vơ nhớ lan man đâu đó lời bài hát “Bầu trời nhiều sao sáng đêm nay, nhiều như những gì mình đã có… nhiều như những gì mình đã mất…” Lại vỗ về mình bằng câu kinh Phật: Sắc tức thị không, không tức thị sắc…

Và lại chợt nhớ cách đây 3 năm mình đã viết bài này, chép lại trong lúc ngồi chờ mưa tạnh:

 

 

 

5/10/:

 

Rồi sẽ qua đi

 

Đọc đâu đó câu chuyện vua Salomon ra lệnh cho viên cận thần tìm một chiếc vòng để vua đeo trong ngày lễ, chiếc vòng ấy phải có đặc tính là khi nhìn vào nó người đang buồn sẽ cảm thấy vui, đang vui sẽ cảm thấy buồn. Viên cận thần thông minh đã tìm được cho vua chiếc vòng như thế. Đó là một chiếc vòng bình thường có khắc dòng chữ: Điều đó rồi sẽ qua đi.

 

Rồi sẽ qua đi những niềm vui.

Rồi sẽ qua đi những nỗi buồn.

Rồi sẽ qua đi những điều ta được.

Rồi sẽ qua đi những điều ta mất.   

 

Tóm lại, tất cả rồi sẽ qua đi.

 ...   ...  ...  

 

Ừ, dẫu biết rằng tất cả rồi sẽ qua đi, nhưng ít ra phải ráng tin là có một vài cái gì đó lì lợm ở lại cho lạ chơi chớ!

Có nhiều thứ ta mong “ở lại” với ta lắm, trong đó có một thứ ta tha thiết ráo riết cấp thiết rên siết điên tiết mong muốn nó ở lại với ta nhất mà nó dứt khoác không ở lại. Đó là gì? Bạn thử nghĩ xem. Chắc tất cả chúng ta đều có chung một đáp số đấy!

 

Thôi đừng buồn bạn nhé, điều đó rồi cũng sẽ qua đi!

Hãy vui lên bạn nhé dù điều đó rồi cũng sẽ qua đi! 


           Xin được sao chép để gởi đến tất cả mọi người trên trái đất này chiếc vòng kỳ diệu có mang dòng chữ  ĐIỀU ĐÓ RỒI SẼ QUA ĐI và kèm theo lời nói nhỏ: Chỉ có câu thắc mắc: CÓ GÌ Ở LẠI? là hổng chịu qua đi – chí ít cho đến khi ta tuyệt nhiên không còn thắc mắc gì; đời ta bước sang một bước ngoặc mới.
 

 


Các bài nhật ký khác:
Ghi chép tháng 6 (2018) 13.06.2018 04:27
Ghi chép tháng 5 (2018) 02.05.2018 08:20
Ghi chép tháng 4 (2018) 17.04.2018 07:25
Ghi chép tháng 3/2018 (2) - NS Như Thủy 22.03.2018 04:58
Ghi chép tháng 3/2018 (đêm thơ nguyên tiêu nhà 254) 08.03.2018 08:32
Ghi chép tháng 2/2018 (chữ ký, tết 2018) 02.03.2018 07:52
Ghi chép tháng 1/2018 (thư gởi mai anh đào, ni sư TV Huệ Chiếu, lang hoa Sa dec) 04.01.2018 05:00
Ghi chép tháng 12/2017 (2) Rừng LGXM 28.12.2017 08:36
Ghi chép tháng 12/2017 (mập, Đại hội VHNT ĐT, cây cỏ đất quê, 15.12.2017 07:19
Ghi chép tháng 11/2017 (Đếm đá, cây trên tháp cổ, bè bạn lu bu, giang hồ rừng núi, phim Co co, yêu nhân loại...) 06.11.2017 08:04
Ghi chép tháng 10/2017 02.10.2017 07:18
Ghi chép tháng 9/2017 07.09.2017 07:44
Ghi chép tháng 8/2017 (2) 23.08.2017 04:03
Ghi chép tháng 8/2017 02.08.2017 08:11
Ghi chép tháng 7/2017 03.07.2017 04:47
Trang 1/4[ 1 ] [ 2 ] [ 3 ] [ 4 ] »

 
 
Thông tin sáng tác
Thư viện văn
Thư viện thơ
Tìm hiểu Phật giáo
Ý kiến bạn đọc
Thông tin từ thiện
L
I
Ê
N
H

T
G
 
Links đọc web
Tuổi trẻ
Hội nhà văn VN
Hội nhà văn TP.HCM
Vnexpress
VTV
HTV
Tuổi trẻ Cười
Đồng Tháp
Dưỡng sinh
Web tìm kiếm Google
THƯ VIỆN HOA SEN
ĐẠO PHẬT NGÀY NAY
THIỀN TÔNG VIỆTNAM
THIỀN SƯ NHẤT HẠNH
BÁO GIÁC NGỘ
QUẢNG ĐỨC
BUDDHA SASANA
LOTUSMEDIA
PG NGUYÊN THỦY
DIỆU PHÁP ÂM
RỪNG THIỀN ĐẠT MA
PHÁP TẠNG
PHẬT GIÁO VIỆT NAM
NI GIOI NGAY NAY
PHÁP VÂN
SUỐI TỪ
TRUNG TÂM HỘ TÔNG
 
© by Thu Nguyet - All rights reserved.
Designed and developed by Nicestyle Co., Ltd.