Deprecated: Function session_register() is deprecated in /home/admin/domains/thunguyetvn.com/public_html/functions.php on line 91 Thu Nguyet Personal Site - Nhật ký tác giả
 
T
R
A
N
G
C
H
Thơ Thu Nguyệt
Văn Thu Nguyệt
Nhật ký tác giả
Viết về tác phẩm TN
Phim về Thu Nguyệt
Tác phẩm Đặng Ca Việt
 
 
Giới thiệu
Ai ơi về
ĐỒNG THÁP MƯỜI...
ĐỊA CHỈ
QUÁN CƠM CHAY
QUÁN ĂN CHAY

Quảng Cáo
Khu nghỉ dưỡng & điều trịỊ
THIỀN TÂM
Nhật ký tác giả - Xem nội dung nhật ký
GHI CHÉP THƯỜNG NGÀY tháng 10/2011 (3-19)

Những dòng ghi chép này được viết thường ngày, không kịp trau chuốt sửa chữa. Đây chỉ là những sự việc, suy nghĩ, ý tưởng… ghi lại để nhớ, nếu có dịp sẽ viết lại sau.  

 

 

19/10 

 

Sở hữu luôn 5 món bệnh trong cái cột sống cổ, mà cái bệnh làm mình mắc cười nhất, bác sĩ gọi là “thiếu đường cong sinh lý cột sống cổ”! Tức là cái xương cổ người tử tế đàng hoàng thì ai cũng có một độ cong để giảm áp lực cơ gáy khi cái cổ phải vác cái đầu. Đằng này cái cổ mình nó cứ thẳng chò như cán búa, chắc vì cái đầu mình ngu quá, ít chất xám quá nên nó nhẹ hều, không làm cong nổi cái xương cổ! Bạn bè đùa, bảo cái cổ mình không có cái I C (i  xê  xe máy): tức là khi chụp X quang trực diện thì xương cổ bình thường thẳng như chữ I, chụp nghiêng thì xương cổ cong như chữ ( , đằng này xương cổ mình chụp ở tư thế nào nó cũng I… I, như hai cái que dựng đứng hết! Gớm!

Nhớ ngày xưa, trẻ con trong xóm thường bắt con bửa củi chơi. (Mình hổng ưa nhất trên đời là các loại côn trùng! Hồi nhỏ, khi mùa nước nổi về, rắn hổ hành bò lên núp đầy trong đống củi, mình dọn đống củi, tay không bắt vài chục con rắn hổ hành dễ dàng như là lựa rau muống. Thế nhưng, đi hái bông điên điển, gặp bù xít đeo im re một khúc trên gốc điên điển là mình chống  xuồng sáng nước chạy ngay! Ốc iếc da gà nổi lên dựng đứng! Tóm lại, rắn, beo, hổ, gấu gì... cũng không làm mình sợ bằng các loại côn trùng!) Nhìn thấy con bửa củi đen thui, lũ trẻ cứ dùng ngón tay ấn xuống đằng đuôi thì nó bửa cái đầu,  và ngược lại, ấn đầu thì nó bửa luôn cả khúc mình côm cốp xuống; mình không hiểu sao cái cổ nó khỏe dữ! Có lần tò mò biểu đứa em bứt cổ nó ra coi. Trời ơi, chắc vì vậy mà giờ đây bị quả báo, bệnh tiêu tùng cái cổ! Hu..hu..hu…

Ghét côn trùng thì vẫn ghét, nhưng xin hứa từ nay hổng bứt cổ con nào nữa hết! (kẹt quá thì mua thuốc xịt kiến về phun cho nó từ trần nguyên con chớ hổng nhằm riêng cái cổ! Ha...ha..ha..!!! Trời ơi, ác pà cố! Mong gì bệnh tật buông tha!)

 

 

15/10:

 

Chuyện tào lao thì viết ro ro, chuyện ấp ủ bấy lâu thì cứ chần chừ lấn cấn... 
           Mệt!

Bài này ban đầu chỉ định viết vài dòng ghi chép, viết một hồi nó có trớn tuôn ra dài thượt luôn. Đưa lên xong nồi ngẫm lại mắc cười, thấy dân gian mình có câu hay trúng phóc cho nhiều tình huống sự đời, đó là câu: "Ông nói gà, bà nói vịt"! Ha ha... Gà vịt nói hơn thua thắng bại gì cũng hổng thể thành công, phượng hoàng hay hồng hạc được. Chỉ có thể thành... gà vịt quay, luộc, hầm, xào... các món thôi! ha..ha...

http://thunguyetvn.com/tn_diary.php?tn=view&id=185

 

14/10:

 

Hôm kia… Anh bạn nhà văn  gọi giật giọng qua điện thoại:

- Trời ơi, Nguyệt ơi, Nguyệt ơi…

Mình thiệt oải với hai giọng nói của lão Sơn Núi và lão này, lúc nào cũng vội vàng hấp tấp lắp bắp.. cứ như lời nói không chuyển kịp ý nghĩ, chữ này chen chúc lấn lấp chữ kia!  Nhiều lần mình cũng phải “rà thắng” kéo lại với cái giọng … hơi hỗn: “C..á..i… g..ì…?  Lụm lưỡi lên, phủi bụi rồi từ từ nói”. Được cái hai lão rộng lòng, không thèm chấp nhặt thái độ “kẻ cả” của mình.

- Cái gi? Từ từ nói…

- Thằng Mách hát hay hết biết rồi mày ơi! Trời ơi hay dữ lắm! Nghe sững sờ luôn!... – Dừng lại… thở một chút, lão hồ hỡi nói tiếp, giọng hí hửng hồn nhiên như trẻ con, khoe: - Nhà nó ở gần nhà tao…

Mình cắt ngang:

-         Mách nào?

-         Mách… Mách… Phạm Văn Mách đó…

Ừ, Phạm Văn Mách thì ai cũng biết. Mình cũng biết, bởi anh là người mang lại nhiều vinh quang cho thể thao nước mình. Tuy nhiên, cá nhân mình không thích môn thể thao này.  Cứ nhìn mấy cơ thể lực lưỡng bóng loáng đứng khuỳnh tay trên sân khấu với cơ bắp cuồn cuộn, mình cứ bị liên tưởng đến hình ảnh con bò cạp dựng đứng, hai cái càng to bự khuỳnh lên… là hãi! Càng rùng mình hơn khi đọc khẩu phần ăn của các anh. Ôi… thịt…, thịt…, và thịt!!! Để tạo cơ bắp như thế cần phải ăn nhiều thịt. Là người theo đạo Phật, nhạy cảm với việc sát sanh, ám ảnh với ý nghĩ cái bao tử giống như một nghĩa địa di động, mình cảm thấy băn khoăn, lo lắng  cho “đường xa nghĩ nỗi sau này mà kinh…” của những người ăn thịt quá nhiều.

Lu bu quá, chưa viết hết ý được, tạm ghi ra đây để nhớ mà quay lại “xử lý”:

- Nhà văn reo mừng quýnh quáng, tự hào khi được là hàng xóm của lực sĩ. Lực sĩ có nhếch mép khi biết hàng xóm của mình là nhà văn hông ta? (ví dụ lúc nhà văn cũng được giải ở tầm ngang lực sĩ)

- Nếu được chọn hai danh hiệu: Hoa hậu hoàn vũ và ca sĩ bậc trung của một nước, mình sẽ chọn vị trí làm người nào? (Trả lời lẹ luôn: ca sĩ.)

Bi giờ thì bận quá, chưa “xử lý” được mấy cái “quấn đề” này. Thôi, bấm vào đây nghe Phạm Văn Mách hát thiệt là hay lần nữa cho vui vẻ, thú vị đi:


http://www.youtube.com/watch?v=V30zWTr2PHM&feature=related

 

 

        11/10:

  

       Đọc  tập thơ HỞ của  Nguyễn Thế Hoàng Linh rồi rị mọ chụp hình, mần thơ linh tinh, xập xình quảng cáo cho nó...

 

       Hổng biết "hậu quả" ngon hông... (coi chừng, mo kỹ miền mông, kẻo bị các "thi hủ" (thi hữu) hội đồng đét, đốp!!!)

Bèn đệ thơ "bảo hiểm" trước như vầy:

  

Cười trượt giá mấy năm qua

Giờ vui bù giá thì ta thả cười

Tình hình là rất vui chơi

Dựng xe, lót dép ta ngồi vỗ tay...! 
                                                               
 

  

Coi ở đây:

http://thunguyetvn.com/introduce.php?tn=view&id=49  

  

  

10/10:

 

 

Bây giờ đã là 00h45 của ngày 11. Vừa viết xong bài cho ngày sinh nhật Dũng. Trời chẳng trăng sao. Gió suông vơ vất...

Ngày đã qua ngày.

Ngủ muộn thì ngày mai cũng thức.

Trái đất quay đâu đi tắt vòng nào...

  

 7/10

 

Viết xong bài về đám chó mèo thân yêu của mình ở chùa. Chụp ảnh chúng thật khó. Canh mãi mà chỉ được mấy cái chưa vừa ý. Hôm nào canh chụp lại.

Đọc toàn bài ở đây:

 http://thunguyetvn.com/tn_diary.php?tn=view&id=182

 

  

  

Bản thảo ngày 6/10

 

Chùa có bốn con chó và một con mèo mù. Mỗi con xuất thân mỗi khác, cũng không ai cần truy tìm nguồn gốc; “cửa chùa rộng mở”, sự hiện diện của chúng sinh nào cũng được xem là hiển nhiên, bình thường. Có duyên thì đến, hết duyên thì đi. Vạn vật vô thường, muôn loài bình đẳng.

Bốn con chó mỗi con mỗi tính. Chúng không có tên nên mình tạm gọi (khi viết những dòng này) theo đặc tính cho dễ phân biệt. Con Khó Tính, con Thờ Ơ, con Vui Vẻ và con Bị Cắn.

Con Khó Tính thấp đậm, có bộ lông xấu hoắc, lem luốc, đã vậy mà còn thường xuyên bị xà mâu. Chắc vì vậy mà nó đâm ra khó tính! Tính tình nó “xà mâu” lắm! Hầu như nó chẳng thích ai, nếu thấy nó lẽo đẽo chạy theo một người nào đó, thì chắc chỉ là nó tăm thấy trong giỏ người đó có mang thức ăn thôi. Bực mình nhất là nó luôn cắn, bắt nạt các con khác một cách không thương tiếc - dù đó là một bé mèo chó “nhi đồng” nhỏ xíu. Những lúc nhìn nó thê thảm (vì bị xà mâu), cô độc, mình thấy ngậm ngùi,  nghĩ: chắc vì nó sinh ra đã không có ai thương, nên nó hổng biết thương ai! Nó quen với sự đuổi xua, la mắng, nên khi mình cố gắng dịu dàng, cẩn thận thử vuốt ve nó một cái, nó lừ lừ thủ thế, lãng đi… Trời, hổng lẽ sự đời ghét dễ hơn thương?!

Con Thờ Ơ cao lêu khêu, có bộ lông lốm đốm trắng đen, phối màu, bố cục lãng nhách! Cũng lại xấu! Không như những con chó khác, chạy khắp quanh chùa, con này thường xuyên nằm trực ngay bậc cầu thang, hầu như lúc nào cũng thấy nó nằm ở vị trí quen thuộc đó. Nó ít giỡn với chúng bạn, chẳng đếm xỉa đến những người quen, chỉ “công chức” làm đủ nhiệm vụ là đứng lên sủa vài phát khi có kẻ lạ, chạy theo vài bước báo động cho đàn, rồi lại trở ra nằm xuống chỗ của mình.

Con Bị Cắn đẹt ngắt, có bộ lông vàng nhợt nhợt, nhìn không bắt mắt, vậy mà nó đứng đâu cũng lọt vào tầm ngắm của con Khó Tính, bị nó cắn ghiền! Địa phận của nó là nhà bếp, quanh mấy cái chân bàn để dễ tránh đòn, né các cú táp của con Khó Tính. Bị cắn miết nên nó nhát hít, luôn biết thân biết phận. Phản ứng tự nhiên của nó là né, đôi khi mình đưa tay vuốt nó, nó cũng giật thột, kêu ẳng! Thấy tội gì đâu!

Con mèo mù lại càng thấy tội, gương mặt non nớt yếu ớt với hai hốc mắt dính lại, đi đứng liêu xiêu. Mỗi lần cho ăn, mình phải bế nó để lên bàn, riêng một mình. Nó bé bỏng yếu ớt thế, nhưng con Khó Tính vẫn không tha. Mình chưa nhìn thấy nó bị cắn, nhưng đã hết hồn khi con Khó Tính táp hụt nó. Cú táp ấy mà trúng, e rằng nó bị văng ra từng miếng! Lần đó, mình giận con Khó Tính quá, gào vô mặt nó: “Mầy… chó!!!”. Con Khó Tính già đời, cũng biết chuyện, nó thụt lùi cụp đuôi ngó mình. “Con ác quá đi!” – Mình nén lòng xuống giọng, nó là chó mà, biết gì đâu. Mỗi lần vô chùa, chưa thấy con mèo mù chạy ra là mình hồi hộp, lo sợ rằng nó đã bị chết bởi bị con Khó Tính cắn hay những tai nạn vô tình mà nó không thấy để tránh được!!!

Con Vui Vẻ mập múp, có bộ lông mượt, đen tuyền. Chắc nhờ tham ăn nhất đám, nhiệt thành tích cóp dinh dưỡng mà nó có bộ lông mướt rượt, đẹp trai “hót cẩu” nhất sân! (hot dog ha..ha..). Khi con Vui Vẻ xuất hiện ở chùa, cả bầy chó mới được mọi người chú ý. Ai cũng nhìn theo cái dáng lăng xăng vui nhộn nghịch ngợm của nó. Nó chạy loắng ngoắn khắp nơi, làm quen hết thảy, quấn quít dưới chân mọi người; chồm lên ngậm bám vạt áo tràng của mấy cô chú phật tử lên chùa tụng kinh; chạy theo bánh xe quí thầy cô bên lớp Phật học. Nó háu ăn kinh khủng, ăn lẹ hơn chớp, bộ phận tiêu hóa của nó chắc vất vả vô cùng, còn hàm răng của nó thì rỗi nhàn nguyên nếp, bởi nó có nhai đâu, thức ăn chạm đến mỏ nó là lao vào bụng với vận tốc hỏa tiển! Nhìn nó ăn mà chết sặc cười! Nó ít khi bị cắn nhờ tinh ranh lanh lẹ. Thỉnh thoảng né không kịp, bị cắn, nó cũng kêu một tiếng qua loa rồi tranh thủ nhanh nhanh ăn hoặc chơi tiếp. Vui Vẻ rất khôn, hồn nhiên, láu táu; nó dễ làm quen và rất tình cảm. Mỗi khi mình đến, bao giờ nó cũng chạy ùa ra trước tiên, quấn quít đeo mừng, nũng nịu đủ kiểu. Bao giờ nó cũng tiễn mình ra đến khỏi cổng chùa, mình vờ mắng yêu, dậm chân đuổi nó trở vào, nó chạy thì thụt giỡn mặt, đến khi mình chạy khuất thì nó mới cong đuôi chạy nhổng vô chùa. Mình yêu Vui Vẻ nhất đám, có lúc muốn xin thầy mang nó về nhà nuôi, nhưng lại thôi, vì muốn nó được ở chùa cho có phước, kiếp sau khỏi làm súc sinh nữa,  tái sanh lên hình tướng tốt hơn.  (còn tiếp...)

 

4/10:

 

Buồn rồi, buồn xong, buồn nốt.

Nhìn lại một lần đóa hoa sen thiệt đẹp này.  Để vô nhiễm, sen phải rất vất vả mệt mỏi với bùn sình. Mong kiếp sau anh em ta không làm sen nữa. Phong lan nhé, anh Ba… (Nhất nguyện làm thiền sư, thơm không dính dáng).

 

(Ảnh trong một chuyến đi thực tế ở Cà Mau, hình như là năm 2002..?)

 

Bỗng dưng nhớ ngang bài thơ này của Nguyễn Duy:

 

Cõi phàm sấp ngửa quanh ta

Thánh hiền thụt lưỡi, triết gia gãi đầu.

 

Anh hùng ngáp vặt từ lâu

Thi nhân nhả ngọc phun châu phì phì…

 

             Ừ, xong.
 
 

3/10:

 

Không buồn. Không buồn. Không buồn…

 

Để dành cái gương sen, qua mấy ngày mưa bão, mình không bước ra nhìn ngó, giờ nó đã vàng cả hột, ăn không ngon nữa, thôi để khô luôn, dẫu chẳng cần hạt để gieo, mầm từ gốc sen đã luôn nhú sẵn đầy trong chậu. Kệ, hạt, biết đâu rồi có lúc cần. Mùa sau biết đâu mà lường trước được.

Nỗi buồn không lẽ cũng có độ ngon? Để lâu sẽ phát triển mầm như hạt?

Phải ngắt đi, đừng có để dành. Biết đâu mùa sau ta không trồng sen nữa. Ta trồng phong lan, cách xa bùn sình đất cát, đâu cần vất vả làm cuộc miễn nhiễm hôi tanh mới được thơm.

Phong lan thơm không dính dáng.

Miễn hết...! A…ha…

 

 

 


Các bài nhật ký khác:
Ghi chép tháng 8 (2018) 02.08.2018 07:32
Ghi chép tháng 7 (2018) 04.07.2018 07:07
Ghi chép tháng 6 (2018) 13.06.2018 04:27
Ghi chép tháng 5 (2018) 02.05.2018 08:20
Ghi chép tháng 4 (2018) 17.04.2018 07:25
Ghi chép tháng 3/2018 (2) - NS Như Thủy 22.03.2018 04:58
Ghi chép tháng 3/2018 (đêm thơ nguyên tiêu nhà 254) 08.03.2018 08:32
Ghi chép tháng 2/2018 (chữ ký, tết 2018) 02.03.2018 07:52
Ghi chép tháng 1/2018 (thư gởi mai anh đào, ni sư TV Huệ Chiếu, lang hoa Sa dec) 04.01.2018 05:00
Ghi chép tháng 12/2017 (2) Rừng LGXM 28.12.2017 08:36
Ghi chép tháng 12/2017 (mập, Đại hội VHNT ĐT, cây cỏ đất quê, 15.12.2017 07:19
Ghi chép tháng 11/2017 (Đếm đá, cây trên tháp cổ, bè bạn lu bu, giang hồ rừng núi, phim Co co, yêu nhân loại...) 06.11.2017 08:04
Ghi chép tháng 10/2017 02.10.2017 07:18
Ghi chép tháng 9/2017 07.09.2017 07:44
Ghi chép tháng 8/2017 (2) 23.08.2017 04:03
Trang 1/4[ 1 ] [ 2 ] [ 3 ] [ 4 ] »

 
 
Thông tin sáng tác
Thư viện văn
Thư viện thơ
Tìm hiểu Phật giáo
Ý kiến bạn đọc
Thông tin từ thiện
L
I
Ê
N
H

T
G
 
Links đọc web
Tuổi trẻ
Hội nhà văn VN
Hội nhà văn TP.HCM
Vnexpress
VTV
HTV
Tuổi trẻ Cười
Đồng Tháp
Dưỡng sinh
Web tìm kiếm Google
THƯ VIỆN HOA SEN
ĐẠO PHẬT NGÀY NAY
THIỀN TÔNG VIỆTNAM
THIỀN SƯ NHẤT HẠNH
BÁO GIÁC NGỘ
QUẢNG ĐỨC
BUDDHA SASANA
LOTUSMEDIA
PG NGUYÊN THỦY
DIỆU PHÁP ÂM
RỪNG THIỀN ĐẠT MA
PHÁP TẠNG
PHẬT GIÁO VIỆT NAM
NI GIOI NGAY NAY
PHÁP VÂN
SUỐI TỪ
TRUNG TÂM HỘ TÔNG
 
© by Thu Nguyet - All rights reserved.
Designed and developed by Nicestyle Co., Ltd.