Deprecated: Function session_register() is deprecated in /home/admin/domains/thunguyetvn.com/public_html/functions.php on line 91 Thu Nguyet Personal Site - Nhật ký tác giả
 
T
R
A
N
G
C
H
Thơ Thu Nguyệt
Văn Thu Nguyệt
Nhật ký tác giả
Viết về tác phẩm TN
Phim về Thu Nguyệt
Tác phẩm Đặng Ca Việt
 
 
Giới thiệu
Ai ơi về
ĐỒNG THÁP MƯỜI...
ĐỊA CHỈ
QUÁN CƠM CHAY
QUÁN ĂN CHAY

Quảng Cáo
Khu nghỉ dưỡng & điều trịỊ
THIỀN TÂM
Nhật ký tác giả - Xem nội dung nhật ký
Thuốc

      Thuốc

 

Uống thuốc là một việc hết sức bình thường mỗi khi ta có bệnh. Bệnh càng nặng thì cái việc uống thuốc càng trở nên hết sức dĩ nhiên, ta chẳng thể băn khoăn hay ý kiến ý cò gì về cái khổ của việc phải uống thuốc; cứ phải há miệng ra mà nuốt lấy nuốt để tất cả những thứ đắng hôi mà cái miệng ta chẳng hề muốn nuốt tí nào, thậm chí còn muốn nôn ói ra mỗi khi nuốt nó. Những lúc như vậy ta cứ phải tự động viên mình một cách sáo mòn bằng cái câu thành ngữ hết sức lạnh lùng, “cửa quyền” của các bậc tiền bối ngày xưa:“thuốc đắng đả tật”. Quí ổng ngày xưa cứ bảo toẹt một câu là “thuốc đắng đả tật” (hay ‘thuốc đắng dã tật” gì đó…) vậy thôi, chẳng thèm giải thích dài dòng vì sao hễ thuốc là phải đắng, đắng mới đánh được thằng bệnh, mới chuyển hóa, xử đẹp tiêu tùng thằng bệnh. Dù ấm ức, nhưng chẳng bệnh nhân nào dám ngồi đó mà thắc mắc, cứ thấy thuốc là nuốt thôi, thậm chí thuốc càng đắng càng làm tăng niềm tin vào công hiệu của nó.

Mình hồi nhỏ, mỗi lần uống thuốc, má thường để kèm một cục đường, cứ nuốt ực cho xong chén thuốc là nhét ngay cục đường vô miệng, vội vả lắng nghe vị ngọt để lấn áp cái cảm giác đắng. Lớn lên, ý thức được cái việc uống thuốc là sự đánh đổi có lợi: chịu khổ giây lát để khỏi phải chịu khổ dài lâu; vậy là bưng chén thuốc lên liều mình nuốt ót.

Vậy rồi sống càng lâu, bệnh tật tới lui tấp nập, thuốc men quen mặt như người thân. Và một ngày trong cơn bệnh, phải bưng “người thân” lên, lòng đâu bỗng “chợt từ bi bất ngờ” ta bất giác thấy… thương chén thuốc! Vậy là lặng lẽ ngồi quan sát “người thân” bằng con mắt của một nhà “tổng học” – gồm: 8 học (bác học), văn học, linh tinh học…

Sau đó…

Khi con gái bị bệnh, ngồi ngân ngấn nước mắt trước chén thuốc bốc hơi hôi rình đắng nghét, cục đường vẫn được ta mang đến để cạnh bên chén thuốc, nhưng kèm theo mấy lời “tuyên huấn” rất thi ca:

- Con cưng! Con có biết trong chén thuốc này có biết bao tinh hoa của trời đất hội tụ lại đó không? Con hãy tưởng tượng những bông hoa bé xíu trắng muốt, những chiếc lá xanh biếc, những cái vỏ trái quít vàng rực, mấy cái rễ tranh như khúc mía tí ti, những cái vỏ quế thơm lừng… tất cả những cây cỏ ấy đã từng phất phơ trong gió, đầy ắp tiếng chim, thấm đẫm ánh trăng, uống những giọt sương long lanh trong vắt… Giờ chúng đang nằm trong chén thuốc trước mắt con. Khi con bưng chén thuốc lên, nếu con cảm thấy tất cả những điều đó, cảm thấy như con đang chuẩn bị uống vào những hương vị tinh hoa của đất trời, thì cơ thể con cũng sẽ mở lòng đón nhận, thuốc sẽ thật sự hiệu quả gấp nhiều lần hơn là con bặm môi trợn mắt ậm ực nuốt nó. Nào, hãy trìu mến dịu dàng đón nhận “người thân” đặc biệt của chúng ta…

Con gái cười toe toét, bưng chén thuốc, mắt lóng lánh mơ màng thả theo lời mẹ… nào là hoa, là trái, là cỏ xanh tươi…là tiếng chim hót,  là giọt sương trong, là dòng suối mát… hóa thân trong chén thuốc nóng ấm…

Thấy màn “tuyên huấn” có vẻ hiệu quả, ta tiến công thêm:

- Con không cần ngậm cục đường, nó sẽ làm thay đổi cái cảm giác của con, hãy thân thiện lắng nghe hương vị của “tinh hoa đất trời” đang ở trong người ta… rất thơm và thẳm sâu là vị ngọt đó chớ, đâu có đắng hôi, nếu ta biết thân thiện lắng nghe, đừng có ác cảm…

Con gái chép chép miệng rồi gật đầu cười:

- Ừ hén, mẹ ha…

Trời! Đời văn chương thơ phú của ta chưa có trận nào thắng lợi vẻ vang vui vẻ thiết thực như trận này: dùng văn chương phỉnh được con gái uống thuốc!

Ngẫm ra, con người ta gồm có hai phần, phần tâm hồn và phần thể xác. Thể xác bệnh thì có bác sĩ chăm lo cho thuốc trị liệu, tâm hồn bệnh thì có ai ta? Hổng lẽ là lũ văn sĩ chúng mình? Bác sĩ có bằng cấp hẵn hoi mà còn có nhiều lang băm, làm chết người không ít; văn sĩ không ai cấp bằng e rằng sát thủ ẩn mình cũng nhiều lắm chớ chẳng chơi!!!

Thuốc là thứ có thể giúp ta mà cũng có thể hại ta. Văn chương cũng vậy. Thuốc còn có câu khuyến cáo “Đọc kỹ hướng dẫn sử dụng trước khi dùng”, văn thì không! Liệu hồn mà dùng vậy!

Thuốc thì đắng nhưng ta biết nó có thể giúp ta nên ta phải cố gắng hòa mình thân thiện để chuyển hóa. Văn thì khó phân biệt hơn nhiều nên “dùng” văn đành phải hy vọng trông chờ vào “ý thức lương y” của nhà văn vậy.

Mỗi khi cầm bút, ta phải nhớ là có thể mình đang “bào chế” một món thuốc, dù đó là thuốc “hỗ trợ giải trí” mà nói khiêm tốn như cụ Nguyễn Du là “mua vui cũng được một vài trống canh” thì cũng phải cẩn thận nghe hông!

 

         Bài này không có hướng dẫn sử dụng, mời bạn “Đọc kỹ trước khi… hiểu”!
 
-----------------

  Hôm nay mình đọc được bài viết này của tác giả Lê Hoàng. Thấy bài hay quá, có thể coi như một "viên thuốc" nho nhỏ, có thể trị được một số bệnh thực dụng của  một số quí "đàn bà" nên xin phép được sao chép ra đây quảng cáo cho mọi người đọc cho vui:

Thư của một chàng trai xem pháo hoa gửi vợ

 

Em thân yêu!

Anh viết thư này cho em trong khi cảm xúc vẫn đang dâng tràn. Anh vẫn còn ngồi một mình trên khán đài, lúc mà tất cả mọi người đã về hết. Gió từ mặt sông Hàn nổi lên mát rượi, khiến không những tờ giấy viết thư mà cả cây bút trong tay anh cũng đang tung bay khiến trong lòng dâng lên một niềm mến thương khó tả.

Em ơi!

Anh vừa được xem một dạ tiệc pháo hoa hùng vĩ. Hàng ngàn hàng vạn những đốm lửa đủ màu sắc bay lên trời, nở bung ra thành những hình thù vô cùng đẹp đẽ và khác lạ, khiến tâm hồn anh ngây ngất, mắt anh long lanh, tóc anh dựng lên còn tim anh đập liên hồi.

Điều buồn bã duy nhất là em đã không có mặt đêm nay cùng anh trong cái giờ phút kỳ diệu này. Điều đáng tiếc vô cùng là trong khi anh vỗ tay, hò hét hoặc nhảy múa cùng những đốm lửa thì em ngồi ở nhà, thậm chí trong góc nhà, cách đây cả ngàn cây số, trên đầu không có pháo hoa mà có cái quạt trần đang quay khọt khẹt.

Tại sao vậy hả em?

Đã hàng trăm lần anh nói với em rằng cuộc sống cần những niềm vui, thậm chí nếu không có niềm vui, hai chúng ta phải tạo ra nó, giành giật nó và cướp lấy nó. Niềm vui như con chim nhảy nhót, như quả chín lắc lư và như cục pháo hoa nở bùng, rất mong manh và dễ vỡ.

Nhưng em không đồng ý như thế. Hay nói chính xác hơn, em không thích những niềm vui trừu tượng như thế. Đó mới là thảm họa, cho hai ta nói riêng và cho trái đất nói chung.

Đã từ lâu rồi, niềm vui của em trở thành rất cụ thể. Đấy là ký thịt heo mua được với giá rẻ, là bịch xà bông được tặng thêm cây bàn chải đánh răng, là tiền điện tháng này chưa lên giá hoặc chai dầu gội đầu rớt từ trên tủ xuống còn nguyên.

Anh không dám bảo những niềm vui như thế là tầm thường. Nhưng anh cam đoan với em rằng chúng không vĩ đại. Chúng không bay vụt lên cao, không nổ rền trời, không có những tia rực rỡ phát ra và không lóe sáng. Bởi thịt heo và xà bông có lóe sáng bao giờ. Dầu gội đầu cũng vậy mà thôi.

Những quan niệm thẩm mỹ đơn sơ ấy đã khiến em không còn nhu cầu ra khỏi nhà, đã làm cho em không có mặt ở đây, không biết tận hưởng những giờ phút trọng đại cả năm, và đôi lúc, cả đời mới có một lần.

Do không hiểu biết sâu sắc về cái đẹp, do thiếu trí tưởng tượng, và do đầu óc luôn loanh quanh với thức ăn, thức uống, thức mặc cùng giá tiền của chúng, em, chả hiểu từ khi nào, đã trở thành một phụ nữ hoàn toàn xa lạ, và đôi khi, hoàn toàn khô khan, cáu gắt, chả rung động gì với cái đẹp bay lên. Thậm chí, đôi lúc, anh buộc phải thầm nghĩ, nếu ban tổ chức không bắn pháo hoa, mà bắn một con gà quay hay một con vịt quay, khéo em sẽ nở nụ cười.

Em thân yêu!

Chắc em biết anh yêu em đến chừng nào.

Anh có một mong mỏi rất rõ ràng, là những gì mình cảm thụ thì em cũng phải cảm thụ. Do đấy, cách đây một tháng, khi biết cuộc thi bắn pháo hoa sẽ diễn ra, anh đã chuẩn bị mua vé, đặt khách sạn, để hai đứa mình cùng tới, cùng xem và cùng dạt dào.

Nhưng em đã từ chối một cách cương quyết và thô bạo. Em dịch cái chi phí của cuộc du lịch hùng tráng đó không phải ra tiếng Anh, mà ra gạo, củi, mắm muối, nước rửa chén, vải lau nhà và em kết luận không đi sẽ tiết kiệm hơn, sẽ đỡ tiêu tốn hơn. Mọi cảm xúc, nếu phải tốn tiền, đối với em, đều cần bác bỏ.

Em ơi!

Anh hoàn toàn hiểu rằng hai chúng ta không giàu có, và có thể còn cách hai chữ đó rất xa. Chúng ta cũng như hàng triệu cặp vợ chồng khác trong thành phố này, đang ngày đêm xoay xở, vật lộn và đôi lúc đánh nhau với giá cả, với đồng lương ít ỏi để tồn tại.

Nhưng đâu phải vì thế mà chúng ta cứ khăng khăng thủ tiêu mọi cảm giác thăng hoa. Đâu phải vì thế mà trong đầu chúng ta xếp đầy thịt kho, cá kho hoặc nước mắm kho, không còn chỗ cho cái đẹp và cái lãng mạn.

Giá như đêm nay em ngồi ở đây, giá như em được thấy đám đông cuồng nhiệt này và những ánh sao băng chói sáng kia, em sẽ tiếc là mình không dám tốn một khoản tiền để hưởng thụ, để cho cái đẹp ngấm vào da thịt một cách sâu sắc.

Anh cảm thấy tiếc vô cùng. Anh hy vọng rằng đọc xong những dòng chữ này, em sẽ đổi thay một cách nhanh chóng và mạnh mẽ, em sẽ mạnh dạn vứt bỏ những lo toan tầm thường để xông vào một đêm pháo hoa.

Anh của em.

            Tèo

                                       Lê Hoàng

 

 

 


Các bài nhật ký khác:
Ghi chép tháng 6 (2018) 13.06.2018 04:27
Ghi chép tháng 5 (2018) 02.05.2018 08:20
Ghi chép tháng 4 (2018) 17.04.2018 07:25
Ghi chép tháng 3/2018 (2) - NS Như Thủy 22.03.2018 04:58
Ghi chép tháng 3/2018 (đêm thơ nguyên tiêu nhà 254) 08.03.2018 08:32
Ghi chép tháng 2/2018 (chữ ký, tết 2018) 02.03.2018 07:52
Ghi chép tháng 1/2018 (thư gởi mai anh đào, ni sư TV Huệ Chiếu, lang hoa Sa dec) 04.01.2018 05:00
Ghi chép tháng 12/2017 (2) Rừng LGXM 28.12.2017 08:36
Ghi chép tháng 12/2017 (mập, Đại hội VHNT ĐT, cây cỏ đất quê, 15.12.2017 07:19
Ghi chép tháng 11/2017 (Đếm đá, cây trên tháp cổ, bè bạn lu bu, giang hồ rừng núi, phim Co co, yêu nhân loại...) 06.11.2017 08:04
Ghi chép tháng 10/2017 02.10.2017 07:18
Ghi chép tháng 9/2017 07.09.2017 07:44
Ghi chép tháng 8/2017 (2) 23.08.2017 04:03
Ghi chép tháng 8/2017 02.08.2017 08:11
Ghi chép tháng 7/2017 03.07.2017 04:47
Trang 1/4[ 1 ] [ 2 ] [ 3 ] [ 4 ] »

 
 
Thông tin sáng tác
Thư viện văn
Thư viện thơ
Tìm hiểu Phật giáo
Ý kiến bạn đọc
Thông tin từ thiện
L
I
Ê
N
H

T
G
 
Links đọc web
Tuổi trẻ
Hội nhà văn VN
Hội nhà văn TP.HCM
Vnexpress
VTV
HTV
Tuổi trẻ Cười
Đồng Tháp
Dưỡng sinh
Web tìm kiếm Google
THƯ VIỆN HOA SEN
ĐẠO PHẬT NGÀY NAY
THIỀN TÔNG VIỆTNAM
THIỀN SƯ NHẤT HẠNH
BÁO GIÁC NGỘ
QUẢNG ĐỨC
BUDDHA SASANA
LOTUSMEDIA
PG NGUYÊN THỦY
DIỆU PHÁP ÂM
RỪNG THIỀN ĐẠT MA
PHÁP TẠNG
PHẬT GIÁO VIỆT NAM
NI GIOI NGAY NAY
PHÁP VÂN
SUỐI TỪ
TRUNG TÂM HỘ TÔNG
 
© by Thu Nguyet - All rights reserved.
Designed and developed by Nicestyle Co., Ltd.