Thơ ơi là thơ!!!
Dân Đồng bằng yêu thơ, khoái thơ, muốn vực dậy, khích lệ thơ… nên nhiệt tình lãng mạn tổ chức cuộc thi thơ trong tình hình thơ đang mệt mỏi bối rối như hiện nay. Dân Đồng bằng mình quả là “chịu chơi” thiệt!
Mình đọc những bài thơ đạt giải kỳ này, rầu quá! Buộc phải bật ra lời nhắc nhở len lén với mình, tự an ủi mình:
- Những bài thơ đem đi dự thi chưa chắc đã là những bài thơ hay nhất hiện đang có mặt trong các túi thơ của “giang hồ” (thế giới thơ)
- Những bài thơ dự thi đạt giải chưa chắc đã là những bài thơ hay nhất trong mớ thơ dự thi (bởi vì còn tùy vào các loại “mắt” của BGK)
- Dù những bài thơ đạt giải hổng được "hay thiệt là hay" như ý mình mơ ước, thì cũng đừng có rầu quá, phải thông cảm, bởi cái tình hình thơ hiện nay nó mệt mỏi toàn thân, đâu riêng gì khúc Đồng bằng hay khúc đô thành, khúc nhà dưới hay khúc nhà trên, khúc bình dân hay khúc bác học…
- Tự rút kinh nghiệm bản thân: Nhắm mình mần ăn ở lãnh vực này (làm thơ) hiện nay hổng khá hơn thì đừng có ráng mần mà sanh lỗ lã mất uy tín. (Nếu có mắc mần quá thì mần để đọc một mình cho đỡ nhớ thơ thôi, chớ đừng có tung ra giang hồ, kẻo người ta rẻ rúng cả môn phái của mình).
Giải thơ kỳ này còn bị lùm xùm bởi nghe đâu có vụ rút lại giải nhất cuộc thi. Thiệt tình!
Mình chợt nghĩ ra một câu chuyện ví dụ: Trong bữa tiệc ở nhà nọ, đứa con trưởng được cử ra tiếp khách, người cha chợt phát hiện ra ảnh mặc cái áo rách, bực mình vì ảnh phô ra cái gia cảnh nhà mình, ông già ra lệnh: “Mày mặc áo rách, đi vô!”. Ông già thiệt tình! Phải chi ổng khôn khéo, “có nghề” hơn chút, ổng nói: “Thằng Hai! Mày tiếp khách không giỏi, thôi đi vô đi con!” Vậy coi phải đỡ hơn không, quan khách khỏi chú ý, đỡ la lối om sòm hông! Ông già “lỡ bộ” làm tình huống trở nên tệ hơn! Làm người ta thấy rõ gia cảnh nhà ổng, (dẫu gia cảnh thì thời nào, nhà nào mà không có những cái tệ, chuyện đó bình thường thôi!) làm người ta thấy rõ hơn thằng con ổng dở, (dẫu hiện nay dòm xung quanh thì mấy “thằng con” khác cũng cỡ đó thôi) bữa tiệc của ổng hổng được ngon (dẫu tiệc tùng thì có khi ngon khi dở là chuyện bình thường, trong bối cảnh tình hình “thức ăn” hiện nay thì kiếm một bữa tiệc ngon quả là khó dữ! Mấy bữa tiệc cỡ “hoàng triều” cũng ngon hơn chút chút thôi, mà cũng điều tiếng um sùm, khiến các tác giả nhận giải nụ cười không trọn, nửa ngậm nửa nuốt, có tác giả còn bỏ giải chạy lấy người!)
Tóm lại, giang hồ điên đảo, la ó om sòm, mình càng nghe càng thấy rầu não nuột! May mà có bữa “người đi đi ngoài phố” chợt bắt gặp một hiệp khách đứng ngửa mặt than nghe có vẻ điềm tĩnh rằng:
"…Thành thật mà nói, tác giả Hoài Tường Phong viết “Trăng nghẹn” không khác gì một cái tạp bút có ngắt xuống dòng. Ở đó có một chút xót xa, một chút đắng đót từ tâm trạng một người gắn bó và trân trọng mảnh đất phù sa miền Tây
Nam
bộ. Vậy thôi, chưa có câu thơ nào đủ sức bay ra khỏi ngổn ngang chữ nghĩa “Trăng nghẹn” để rung cảm độc giả. Chắng ai dám tiêu liệu, sau khi rời khỏi buổi trao giải, sức sống của bài thơ “Trăng nghẹn” sẽ ra sao. Vậy mà, nhờ bị lấy lại giải nhất, “Trăng nghẹn” lại được nhiều người nhắc đến râm ran. Chẳng biết nên vui hay nên buồn?"
http://lethieunhon.com/read.php/4161.htm
Đồng bằng vô vàn yêu quí của mình ơi! Thương quá Đồng bằng!
Thơ yêu quí của mình ơi! Hu hu… Thơ ơi là thơ!!!
--- --- ---
Giải thơ ĐBSCL 2009:
Giải Nhất:
Trăng nghẹn (Hoài Tường Phong – Cần Thơ)
Giải Nhì:
1. Sương hồ (Lê Thanh My – An Giang)
2. Đôi bờ ( Ngô Thị Thu Vân – Bến Tre)
Giải Ba:
1. Hình như (Phạm Nguyên Thạch – An Giang)
2. Về nhà xưa uống rượu (Nguyễn Trung Nguyên – Cần Thơ)
3. Thương nhớ đồng bằng (Thạch Thị Liễu – Hậu Giang)
Giải Khuyến khích:
1. Quê cũ bâng khuâng (Hà Ngọc Trảng – Vĩnh Long)
2. Nơi tôi lớn lên (Hữu Nhân – Đồng Tháp)
3. Thơ buồn ta viết về em (Thanh Ngọc – Kiên Giang)
4. Điều còn lại trên cánh đồng (Đông Triều – An Giang)
5. Nắng đã kêu chiều (Lê Minh Tân – Vĩnh Long)
Mời bạn bấm vào đây để đọc:
CÁC PHẨM ĐOẠT GIẢI CUỘC THI THƠ ĐBSCL NĂM 2009