Deprecated: Function session_register() is deprecated in /home/admin/domains/thunguyetvn.com/public_html/functions.php on line 91 Thu Nguyet Personal Site - Nhật ký tác giả
 
T
R
A
N
G
C
H
Thơ Thu Nguyệt
Văn Thu Nguyệt
Nhật ký tác giả
Viết về tác phẩm TN
Phim về Thu Nguyệt
Tác phẩm Đặng Ca Việt
 
 
Giới thiệu
Ai ơi về
ĐỒNG THÁP MƯỜI...
ĐỊA CHỈ
QUÁN CƠM CHAY
QUÁN ĂN CHAY

Quảng Cáo
Khu nghỉ dưỡng & điều trịỊ
THIỀN TÂM
Nhật ký tác giả - Xem nội dung nhật ký
Nhà cũ

Ngôi nhà của ba mình ở quê là kỷ niệm gắn bó với mình suốt hơn bốn mươi năm qua. Giờ sắp phải đập bỏ đi để xây lại ngôi nhà mới. Lòng ngậm ngùi không muốn, nhưng vì thương anh trai, thương các cháu nhà quê (mà kỷ niệm về những giá trị tinh thần cũ kỹ đối với những người nghèo chỉ như là những thứ mỹ phẩm, xa xí phẩm trong khi họ chỉ cần thực phẩm!) mình phải quyết định hy sinh những cảm xúc "quí phái" của mình. Dở bỏ, vùi đi những kỷ niệm, lòng đau da diết. Nhưng phải vậy thôi, đời vốn thế. Mình viết bài này như tự vỗ về mình. Chưa biết dòng ký ức sẽ đưa những trang viết về đâu. Không có chủ ý sắp xếp trước, có thể sẽ có nhiều thay đổi…

 

Nhà cũ

 

Có những thứ mình nghĩ rằng sẽ đồng hành với mình ít ra là suốt một kiếp này. Vậy mà không. Đã nhiều thứ như vậy, trong đó có ngôi nhà vững chắc của ba mình.

Ký ức tuổi thơ về nhà mình, xa xưa nhất là ngôi nhà sàn gỗ mà mình không còn nhớ một chút gì về hình dáng hay bất cứ cái gì khác ngoài một cánh cửa ván kéo. Cánh cửa ấy mình nhớ mãi bởi có một lần mình đứng chơi bên ngoài, bàn tay đứa trẻ (lúc ấy mình khoảng năm hay sáu tuổi gì đó) vịn vào bậu cửa, ngón tay vô tình lọt qua lỗ ván thủng. Chị dâu mình ở trong nhà, không biết có mình đứng bên ngoài, không nhìn thấy cái ngón tay bé xíu thò qua khe cửa, chị bước ra kéo cửa, cánh cửa to nặng trượt qua, và một cái móng tay của mình rơi ra, treo lòng thòng dưới ngón tay! Mình không kịp nhìn máu chảy, chỉ nhớ hình ảnh cái móng tay treo tòng teng ở ngón tay. Ngôi nhà tuổi thơ xa lơ xa lắc ấy chỉ lưu lại hình ảnh cái cánh cửa.

Ngôi nhà thân thuộc, gắn bó suốt thời thơ niên thiếu, trưởng thành và cho đến ngày nay là ngôi nhà tường gạch nền tráng xi măng vững chắc mà ba mình đã xây bằng công sức đặc biệt của ba. Ba đã không dùng gạch đất nung người ta bán sẵn ở các lò gạch, ông kỳ cục ngồi đóng khuôn đổ từng viên gạch bằng xi măng và cát, một loại có 3 lỗ và một loại có 5 lỗ. Sở dĩ mình nhớ chi tiết này là vì hồi nhỏ mình đã dùng những viên gạch ba xây nhà còn dư để đặt cua mỗi khi mùa nước nổi về. Lúc đó nước ngập quanh nhà, thậm chí tràn cả vô nhà, mình cứ đặt những viên gạch rải rác quanh nhà ở những nơi nước cạn; mấy cặp cua thường chui vào đó trú ngụ mỗi khi con cua cái sắp đến kỳ lột vỏ. Ngay từ nhỏ mình đã chứng kiến sự “dại cái” của giống đực. Khi con cái đến kỳ chuẩn bị lột vỏ thì bao giờ cũng có con đực ở kèm để bảo vệ, nhưng khi con đực đến kỳ lột vỏ thì nó phải tìm cách trốn chết cha! Hễ thò tay vào hang bị con cua kẹp cho la làng, mím môi giật ra bàn tay rớm máu thì y như rằng dính theo cái càng và nguyên thằng cua đực hì hà bặm trợn quyết lòng liều chết bảo vệ mỹ nhân. Còn lâu lâu dòm thấy một anh nằm rúm ró bí mật đâu đó trong hốc bẹ chuối hay cái tàu dừa trôi kẹt trong góc bụi cây thì y như là “boy” ấy sắp vào cuộc sinh tử lột vỏ để vào một cuộc trưởng thành mới, phải trốn chui trốn nhủi mới bảo toàn sinh mạng nếu không muốn bị người yêu dắt theo bồ mới đến chia thịt!. Những viên gạch lỗ của ba mình là ngôi nhà lý tưởng của các cặp cua (mà chắc quí anh giai này cũng thuộc dạng công tử làm biếng đào hang, thấy có sẵn một nơi để trú ẩn là dắt nàng vô làm tổ ấm, khỏi tốn công lao động). Cũng từ những viên gạch ấy, mình đã nhận ra sự lớn lên của mình qua mỗi mùa nước nổi, khi bàn tay mấy năm trước thò vô lỗ gạch dễ dàng và mấy năm sau thì lỗ gạch cứ chật dần cho đến khi bàn tay mình không thể thò vào được nữa. Và những viên gạch thì vẫn chắc chắn, qua hết mùa nước nổi này đến mùa nước nổi khác.

Ngôi nhà với những bức tường vôi màu xanh lơ, cứ mỗi độ tết về là được ba quét mới lại một lần; nhưng mãi mãi là màu cũ. Ba không bao giờ thay đổi màu vôi quét nhà cũng như không bao giờ thay đổi cách bố trí trong nhà. Nhờ cái tính ấy của ba mà ký ức về ngôi nhà của mình luôn còn đọng mãi những góc thân quen, dù có đi xa bao lâu, về nhà, nhắm mắt lại mình cũng đi đúng, tìm thấy đúng những đồ vật nơi góc cũ. Mình yêu cái tính ấy của ba. Ba là tấm gương kiên nghị, quyết đoán và nhất quán. Chuyện gì ba cũng suy nghĩ kỹ càng trước khi quyết định và khi đã quyết rồi thì không dễ dàng thay đổi. Cám ơn ba đã tạo cho con những góc không gian tuổi thơ đọng mãi trong ký ức. Mỗi lần trở về ngôi nhà cũ, mình có cảm giác chưa hề đi xa lâu, mọi thứ vẫn quen thuộc ấp áp, gần gũi, không làm mình lạ lẫm, và hai tiếng nhà mình là âm thanh quen thuộc như chính nhịp tim trong lồng ngực của mình.

Ngôi nhà với những bức tường như những cái bảng lớn, mình đã viết lên đó những câu danh ngôn mà ở tuổi thanh thiếu niên mình rất lấy làm đắc ý, lấy đó làm lý tưởng, làm cái để phấn đấu, nhắc nhở mỗi ngày. Đó là những câu tục ngữ ca dao, những câu nói của Khổng Tử, Lão tử, của những nhà hiền triết Âu Á tá lả tùm lum mà mình sưu tầm được. Ba mình hình như không quan tâm điều đó; chưa bao giờ mình thấy ba để mắt dòm coi mình viết cái gì, nhưng khi nào mình vất vả bắc thang bắc ghế trèo lên để viết ở những khoảng tường cao thì ba bước lại vịn cho mình khỏi té. Ba chẳng rầy la cũng không khuyến khích khi mình viết nhăng nhít đầy tường. Những câu danh ngôn, triết học thâm thúy ấy chỉ có một mình mình ngó; thỉnh thoảng có bác hàng xóm qua uống trà, rung đùi nheo mắt lẩm nhẩm đọc mấy câu rồi nói: “Con Trà nhà anh nó có đầu óc lắm nghen! Nó viết mấy câu này là ý nghĩa cao siêu lắm đó…” Ba mình chỉ mỉm mỉm cười, uống hết ly trà rồi rót thêm ly trà mới, vu vơ phủi phủi mấy con bồ hong bay dạo dạo quanh quanh trái mãng cầu chín cây vừa mới hái để trên bàn… Sau này, khi trở thành nhà thơ nhà thiếc, in sách cuốn nọ cuốn kia, mình chẳng bao giờ đem về khoe ba, bởi mình biết dù có khoe, ba cũng mỉm mỉm dòm dòm ngó ngó rồi thôi chớ chẳng rờ đến coi cuốn sách nó ra làm sao. Mỗi lần về nhà, ba chẳng hỏi thăm coi mình đang làm gì, lương bổng ra sao… Ba chỉ để ý nhìn nhìn khi mình ngồi cà kê kể chuyện với mấy anh chị em trong nhà, hình như ba chỉ quan tâm coi mình sống có vui không, cười nhiều hay ít, vậy thôi. Lần nào cũng vậy, dù mình có tốn công tốn sức sưu tầm dành dụm mua quà món này món nọ về cho ba, ba cũng chẳng hỏi han coi cái này cái kia nó ra làm sao, câu hỏi của ba luôn là: “Con về ở được mấy ngày? Chừng nào đi?”. Hình như không như những người cha khác, ai cũng mơ ước cầu mong cho con cái mình làm được việc này việc kia, có danh có lợi với đời..v.v… Ba chỉ quan tâm coi con mình sống có được vui không. Vậy thôi, còn con nó có làm được việc nhỏ bé hay to tát gì cũng thế, chẳng thành vấn đề! Vấn đề là ở chỗ nó có được sự yên ổn an vui. Quan điểm của ba là vậy. Cũng như khi ba xây cái căn nhà này, ba không cần vươn theo tiêu chuẩn thế này thế kia, cầu kỳ kiểu này kiểu nọ, chỉ cần nó là một căn nhà đúng với mục đích  để ở, thuận tiện, thoải mái, nhẹ nhàng, giản dị ngang tầm một người nông dân như ba.

Vậy rồi ba khuất đi, mọi thứ trong nhà đã bị xê dịch, chỉ có cái bàn thờ tổ tiên là còn được ở nguyên vị trí như xưa nhưng nó không thể hoàn toàn như xưa vì có thêm cái ảnh và bát nhang của ba. Mỗi lần về mình lại thấy đồ vật trong nhà bị dời đổi từ góc này qua góc khác. Có thứ mất đi, có thứ được thay cái mới. Mình buồn, nhưng nhẹ nhàng chấp nhận, biết là phải vậy thôi. Nhiều lần, mình định mang cái nón của ba, cái ly uống nước của ba, cái hũ đựng trà của ba về nhà riêng của mình để lưu giữ làm kỷ niệm, nhưng rồi lại thôi, mình nghĩ, những thứ ấy phải hiện diện trong căn nhà của ba chúng mới có hồn; ép chúng về thành phố, lạc lõng trong căn nhà hiện đại, chúng sẽ bơ vơ cô đơn lắm! Thôi thì để chúng sinh diệt trong căn nhà này; thương chúng, mình không nỡ tách chúng ra khỏi không gian mà chúng đã tồn tại. Và thế rồi chúng đã lần lượt mất đi, mỗi lần về thấy vắng thưa dần những đồ vật thân quen cũ; nỗi niềm của mình lại lủ khủ hơn dù theo ngày tháng nỗi nhớ có vơi dần…

 

Rồi nhà nước chỉnh trang lại đường sá nông thôn vùng lũ, con đường làng được tráng bê tông và nâng cao lên hơn một mét, ngôi nhà của ba bị hụp xuống, cái ảnh ba ngồi trên bàn thờ nhìn ra chỉ thấy tới đầu gối người đi ngoài đường.

Lúc còn sống, ba thích cái gì cũng cao ráo. Khi vót những đôi đũa để ăn cơm, ba vót thật dài. Mình quen ăn bằng những đôi đũa tre của ba vót, ra tiệm quán ăn, cầm mấy đôi đũa lên cứ thấy cụt lủn, trơn tuột! Cái giường ba nằm, thợ mộc nhà quê đóng, vốn đã có chân thật cao rồi mà ba còn kê thêm hai tảng đá vào mỗi chân giường nữa. Mình nói giỡn: Cái giường của ba, tối nằm ngủ mê lỡ lăn rớt xuống thì cũng không giật mình mất giấc ngủ vì sáng hôm sau thức dậy người mới đụng đất. Ông chú mua tặng ba cây gậy gỗ dành khi tuổi già, ba cắt bớt một đoạn để nối thêm vào một đoạn dài gấp đôi! Cây gậy của ba nhìn cứ như dùng để đu chớ hổng phải dùng để chống. Trước khi mất, ba xây sẵn cái kim tĩnh (huyệt mộ) cho ba, chiều cao cũng gấp rưỡi cái kim tĩnh bình thường. Mấy đứa cháu nghịch ngợm tếu táo: “Mai mốt ông nằm dưới này có thể thò tay qua khều được mấy bà già Mỹ chôn bên kia ruột trái đất!”

Vậy mà giờ ba phải chịu để cái bàn thờ của ba thấp chủn nhìn ra mặt đường. Cám cảnh ấy, anh chị em bàn nhau xây lại ngôi nhà mới. Mình luyến tiếc căn nhà cũ, suốt mấy ngày lấn bấn rối ren những luồng suy nghĩ về việc nên xây lại căn nhà như thế nào? Nên sửa chữa cái cũ hay đập bỏ hoàn toàn để xây cái mới? Xây lại cái mới theo kiểu cũ hay theo kiểu mới? Nếu ba còn sống thì ba sẽ làm thế nào? Ủa, mà giờ xây nhà có phải để ba ở đâu mà cứ dò ý ba? Trời, ngẫm nghĩ một hồi sao thấy giống chuyện cách tân trong văn học nghệ thuật quá!

Vậy rồi đêm kia, leo lên sân thượng ngắm trăng rằm tháng Giêng với con bé út; hai mẹ con đang hào hứng hát “Ánh trăng sáng ngời có cây đa to, có thằng cuội ngồi  ôm một mối mơ…” thì bỗng con bé thì thào vào tai mẹ:

- Mẹ ơi, con nghe nói mặt trăng là căn cứ của người ngoài hành tinh, họ ở trong đó, quay đu theo rình trái đất mình!..

Mình đang trong cơn phấn khởi ngắm trăng, cười nói với con:

- Chuyện đó mẹ hông biết, mà dù có biết thì mẹ con mình cũng hông làm gì được, chuyện mà mẹ con mình làm được bây giờ là sung sướng ngắm cái mặt trăng sáng đẹp quá chừng kia, cứ tưởng tượng trên đó có chú cuội rất tồ, gật gù ngồi ôm một mối mơ lãng mạn và có chị Hằng trắng bóc dễ thương, bay tới bay lui… Vậy có phải hơn là nổi óc rùng rợn nghĩ đến mấy người ngoài hành tinh đang chò hỏ ngồi ôm cái ống dòm chĩa về phía mẹ con mình sao…

Con cười toe toét đồng ý tán thành: “Dạ…dạ…”

Mình phấn khởi hơn:

- Con thấy bài Ánh trăng sáng ngời…  hay hông?

- Dạ hay… hay…hay..!

- Hay thì hát nữa!

Tại sao ta phải lo nhong nhóng theo hình ảnh cái mặt trăng mới rất mơ hồ không có gì hứa hẹn là tốt hơn trong khi hình ảnh về cái mặt trăng cũ vẫn đang đem lại cho ta cảm giác yên vui đẹp đẽ. Cái kiểu nhà của ba, mấy chục năm nay anh chị em ta ở vẫn tốt thì tại sao phải bắt buộc dồn hết tâm ý chí tử vào việc xây lại cái nhà theo kiểu mới. Mới cũ loanh quanh xà quần cũng bao nhiêu kiểu đó. Điều ta cần bận tâm là ngôi nhà ấy thực sự có làm được đúng chức năng là một tổ ấm, có thể  giúp cho cuộc sống của những con người chui ra chui vô trong nó được bình an vui vẻ hơn không. Và khi đã biết quan tâm đến cái chân, cái thiện, ắt ta sẽ có luôn cái mỹ.

Có lẽ tính cách của ba, quan điểm của ba, cách sống của ba đã thấm sâu trong máu mình. Ngôi nhà của ba, những đồ vật của ba dù có mất đi nhưng giòng máu của ba thì mãi còn trong mình cho đến hết kiếp này. Vậy thì lo gì việc lưu giữ những kỹ niệm về ba. Cái mà ta cần giữ thật ra là cái mà ta không cần tốn công gìn giữ, bởi nó đã trở thành máu thịt của ta. Cũng như khi ta hô hào giữ gìn bản sắc văn hóa dân tộc vậy. Cái nào thật sự là bản sắc thì nó đã ăn sâu vào trong từng nếp nghĩ, muốn không giữ nó vẫn cứ tồn tại. Cái nào không phải là bản sắc mà được phong là bản sắc, dù có mời lên chiếu trên, cột dây ràng chặc nó cũng lỏng lẻo rình rình tuột mất vì không thể thích nghi.

Theo ngày tháng, ta cứ phải giã từ những cái cũ để làm cái mới. Cũng như những con cua, dù qua bao lần tử sinh lột xác, từ bỏ đi chính cái thân thể của mình, thì nó vẫn là cua, không thể nào và cũng không việc gì để hay phải trở thành tôm hay cọp, voi, sư tử, phượng hoàng… gì cả.

Cua ơi! Cứ chăm chỉ quyết sinh lột xác cua để trở thành cua.

Nhà ơi! Ta phải đập bỏ nhà đi để xây nhà.

Đời phải vậy!

 

 


Các bài nhật ký khác:
Ghi chép tháng 11/2017 06.11.2017 08:04
Ghi chép tháng 10/2017 02.10.2017 07:18
Ghi chép tháng 9/2017 07.09.2017 07:44
Ghi chép tháng 8/2017 (2) 23.08.2017 04:03
Ghi chép tháng 8/2017 02.08.2017 08:11
Ghi chép tháng 7/2017 03.07.2017 04:47
"Thiếu quê hương ta về đâu..." 19.06.2017 02:43
Ghi chép tháng 6/2017 (Đi Mỹ 2) 12.06.2017 08:53
Ghi chép tháng 5/2017 (Đi Mỹ) 12.06.2017 08:41
Ghi chép tháng 5/2017 05.05.2017 09:10
Ghi chép tháng 4/2017 (2) 28.04.2017 07:05
Ghi chép tháng 4/2017 03.04.2017 08:58
Ghi chép tháng 3/2017 (Coi chừng Lap. Đời heo. tập thơ Minh Hoàng) 31.03.2017 08:30
Ghi chép tháng 3/2017 (dưa lê, khơi nguồn TT, bần cùng sanh đạo tặc. Từ 1) 02.03.2017 04:47
"Ruộng ai thì nấy đắp bờ" 13.02.2017 05:40
Trang 1/4[ 1 ] [ 2 ] [ 3 ] [ 4 ] »

 
 
Thông tin sáng tác
Thư viện văn
Thư viện thơ
Tìm hiểu Phật giáo
Ý kiến bạn đọc
Thông tin từ thiện
L
I
Ê
N
H

T
G
 
Links đọc web
Tuổi trẻ
Thanh Niên
VietNamNet
Hội nhà văn VN
Hội nhà văn TP.HCM
Văn nghệ SCL
SG Giai Phong
Người Lao Động
Lao Động
Vnexpress
TTXVN
Hà Nội Mới
Tiền Phong
Nhân Dân
CA Tp HCM
CA Nhân Dân
Quân Đội ND
VTV
HTV
VNN Televison
HTV Hà Nội
TV Trực tuyến
Đài Tiếng Nói VN
Đài Tiếng Nói TPHCM
Dân Trí
24 Giờ
Tạp chí Lao Động
Tạp chí Gia Đình
VN Media
Tin tức Online
Đọc báo trực tuyến
Thời Báo SG
SG Tiếp Thị
Doanh Nhân SG
Diễn Đàn DN
Kinh Tế Đô Thị
Thời báo kinh tế SG
Thời báo KT Việt Nam
Báo
Báo Mua & Bán
Cẩm nang mua sắm
Sài Gòn News
Tạp chí VHNT ăn uống
Tạp chí Sành Điệu
Tuổi trẻ Cười
Báo Ảnh VN
Tạp Chí Đẹp
TC Kiến Trúc Nhà Đẹp
Tạp chí Tia Sáng
Thế hệ 8x
Báo Mực Tím
Sinh Viên VN
Thiếu nhi Tp
E Chíp
PC World
Ca dao
Thời văn
Tiền vệ
Bách hoa cung
Thơ trẻ
VN thư quán
báo Cần Thơ
Huế (cố đô)
Tạp chí Sông Hương
Giáo dục&thời đại
Đồng Tháp
Báo Đồng Nai
Báo Khánh Hòa
Báo Bình Định
Báo mới
Ngôi sao
Dưỡng sinh
Vieshare
Tin tức - BBC
Tìm nhanh
Web tìm kiếm Google
THƯ VIỆN HOA SEN
ĐẠO PHẬT NGÀY NAY
THIỀN TÔNG VIỆTNAM
THIỀN SƯ NHẤT HẠNH
CHUYỂN PHÁP LUÂN
BÁO GIÁC NGỘ
PHẬT TỬ VIỆT NAM
VĂN HÓA PHẬT GIÁO
QUẢNG ĐỨC
BUDDHA SASANA
LOTUSMEDIA
PG NGUYÊN THỦY
DIỆU PHÁP ÂM
RỪNG THIỀN ĐẠT MA
PHÁP TẠNG
PHẬT GIÁO VIỆT NAM
NI GIOI NGAY NAY
PHÁP VÂN
SUỐI TỪ
TTPG-CHÙA VIỆT NAM
TRUNG TÂM HỘ TÔNG
Y hoc cổ truyền
 
© by Thu Nguyet - All rights reserved.
Designed and developed by Nicestyle Co., Ltd.