Deprecated: Function session_register() is deprecated in /home/admin/domains/thunguyetvn.com/public_html/functions.php on line 91 Thu Nguyet Personal Site - Nhật ký tác giả
 
T
R
A
N
G
C
H
Thơ Thu Nguyệt
Văn Thu Nguyệt
Nhật ký tác giả
Viết về tác phẩm TN
Phim về Thu Nguyệt
Tác phẩm Đặng Ca Việt
 
 
Giới thiệu
Ai ơi về
ĐỒNG THÁP MƯỜI...
ĐỊA CHỈ
QUÁN CƠM CHAY
QUÁN ĂN CHAY

Quảng Cáo
Khu nghỉ dưỡng & điều trịỊ
THIỀN TÂM
Nhật ký tác giả - Xem nội dung nhật ký
Ai rảnh thì coi truyền hình chơi…

 

          Ai rảnh thì coi truyền hình chơi…
 
          Đã lâu rồi, ta biết thân biết phận, biết nghe theo lời nói của nhà văn Trang Thế Hy: “…đi chỗ khác chơi, không bẹo hình bẹo dạng…” nên đều từ chối các cuộc có mặt trước đông người. Vậy mà hôm rồi, có lẽ vì đang trong chuyến đi chơi phấn khởi, lại đang đứng trước cổng một ngôi chùa hoành tráng nhất Đông Nam Á (chùa Bái Đính- Ninh Bình) nên khi nhận được cuộc điện thoại của em Thăng (chương trình Sức Sống Mới) mời tham gia chương trình trên tivi, ta đã xiêu lòng sau khi bị em thuyết phục rằng: “Chị tham gia chương trình này đi, cũng là một cách góp phần giúp ích cho những ai đang gặp hoàn cảnh khó khăn, để họ có thêm sự động viên làm nghị lực vượt khó…. đó cũng là cách chị…làm từ thiện…” Hi..hi.. nghe cũng thấy có lý! Vậy là gật.
          Và đây là phần trích cái kịch bản chương trình:

(Mình chỉ đưa lên đây phần mình soạn để trả lời cho trường hợp mình thôi, còn phần của hai vị khách mời kia mình không dám đưa lên vì sợ… vi phạm bản quyền. Các bạn muốn biết thì xin mời đón xem chương trình Sức Sống Mới, dự kiến sẽ phát sóng vào lúc 11giờ ngày 7/12/2009 trên VTV1 và phát lại vào lúc sau 19giờ cùng ngày trên VTV4)

 

TRUNG DŨNG (dẫn chương trình)

Gần đây chắc Mai có nghe nói đến cuốn tự truyện “Bài giảng cuối cùng” của giáo sư Randy Pausch (người Mỹ)?

THANH MAI (dẫn chương trình)

Có chứ, Mai có theo dõi vài kỳ trích đăng trên báo Tuổi Trẻ! Khi biết mình chỉ còn sống được vài tháng, giáo sư Randy đã đăng ký thuyết trình bài giảng cuối cùng ở trường đại học nơi mình dạy và viết cuốn tự truyện, xem như là để lại “di sản” cho ba đứa con thơ. Có thể thấy trong đó gói ghém bao nhiêu tình cảm của người chồng, người cha trước khi vĩnh viễn rời xa vợ con, đọc rất xúc động!

TRUNG DŨNG

Vị giáo sư 47 tuổi đã trân trọng từng giây phút còn được sống và đã làm tất cả những gì có thể để chuẩn bị cho cuộc sống của vợ con sau khi mình vắng bóng. Nhưng dù thế nào thì mất đi người bạn đời cũng là nỗi đau quá lớn cho người ở lại đúng không Mai?

THANH MAI

Dĩ nhiên rồi, “làm người ở lại bao giờ cũng buồn” mà. Nhưng điều quan trọng là họ làm thế nào để vượt qua? Hôm nay chúng ta sẽ được chia sẻ câu chuyện của hai người ở lại như thế, đó là nhà thơ Thu Nguyệt, vợ cố họa sĩ Nguyễn Việt Hải và chị Hải Anh, vợ cố đạo diễn Huỳnh Phúc Điền!

Trước khi gặp gỡ các vị khách mời, xin mời quý vị cùng xem qua một số hình ảnh sau đây!

Insert hình ảnh gia đình của DD Huỳnh Phúc Điền và Họa sĩ Nguyễn Việt Hải (45’’)

THANH MAI

Xin giới thiệu đến quý vị:

+ Nhà Thơ Thu Nguyệt

+ Chị Hải Anh

+ Cùng tham gia trò chuyện còn có Tiến sĩ giáo dục Nguyễn Thị Bích Hồng, một gương mặt hết sức quen thuộc của chương trình.

 

Trích kịch bản:

….Chị Thu Nguyệt thì sao ạ? Sau khi anh Hải ra đi, chị mất bao lâu để trở lại nhịp sống bình thường hả chị?

THU NGUYỆT:

Trước những biến cố của cuộc đời, mỗi người có một cách phản ứng và sức chịu đựng rất khác nhau. Có người vững vàng, mạnh mẽ, có người thì lung lay, yếu đuối. Riêng với tôi – một người phụ nữ làm thơ, tâm hồn vốn mong manh nhạy cảm – thì biến cố lớn như vậy quả là đã tác động đến tôi một cách kinh khủng. Nhưng đúng như những nhà khoa học đã nói, sức chịu đựng và khả năng thích nghi của con người là rất lớn, lớn hơn ta nghĩ rất nhiều. Tôi đã không ngờ rằng mình có thể “giỏi” (cười) như vậy.

Bây giờ, tôi có thể điềm tĩnh nói về những ngày tháng kinh khủng của mình đã qua, nhưng thật sự thì lúc ấy tôi đã vật vã rất nhiều. Phải sau 3 năm kể từ ngày anh Hải mất, tôi mới lấy lại được cân bằng về tinh thần và bình thường hóa được mọi việc trong gia đình cũng như các mối quan hệ. Nói vui là thời gian làm “nhiếp chính” của tôi rất lâu. Từ một vị “hoàng hậu” suốt ngày ngắm hoa đuổi bướm làm thơ… giờ bỗng phải leo lên ghế mần vua mà trọi lỏi hổng có thừa tướng, quốc công gì hết, tôi giống như con lật đật, chao đảo tứ tung, nhưng rồi mọi sự cũng trở về chu tất. Cũng may là những cơn sóng gió ấy chỉ diễn ra bên trong đời sống nội tâm, còn bên ngoài thì tôi vẫn vững vàng trong mọi việc. Ví dụ như khi đi làm, khi lên cơn buồn, tôi chui vô nhà vệ sinh ngồi khóc cho đã rồi chạy ra lấy nước đá đắp lên mặt cho hết sưng đỏ rồi vô phòng làm việc tiếp, hoặc khi đi đón con, thấy con người ta có cha mẹ đi đón, chở đi chơi.v.v.. tôi lấy kiếng đeo mắt, bịt khẩu trang để con tôi đừng thấy tôi ròng ròng nước mắt… Kinh nghiệm cho tôi thấy rằng khi ta biết kềm chế, đè nén những cảm xúc tiêu cực thì cảm xúc tích cực sẽ đến giúp  ta. Là một người làm thơ, cảm xúc, tâm hồn tôi đa đoan nhạy cảm, mong manh lắm, nhưng may mà tôi rất hiểu điều đó, tôi luôn ý thức rằng mình phải tự kiểm soát và bình tỉnh sáng suốt điều tiết cảm xúc của mình, không được yếu đuối, nuông chiều những cơn xúc động của mình. Khi cơn buồn đến, tôi thường có ba cách đối phó: Thứ nhất là tự "lên lớp" chấn chỉnh tư tưởng của mình; khi mà không "dạy bảo" được mình thì phương án đối phó tiếp theo là tìm việc gì đó để làm cho quên; nếu làm tá lả mà vẫn hổng quên thì hạ sách cuối cùng là tìm một chỗ nào đó trốn vào và thả mình buồn cho đã, bằng cách khóc cho cật lực! Và sau “cao trào” sẽ là … “thoái trào”, mình sẽ vơi buồn đi rất nhiều! (cười…)

 

… Còn với chị Thu Nguyệt thì chắc có thể gói gọn bao nhiêu năm chung sống cùng anh Hải trong hai câu ca dao:

 “Em ơi chua ngọt đã từng

              Non xanh nước bạc ta đừng quên nhau”?
  
THU NGUYỆT:

Vợ chồng tôi đều xuất thân từ gia đình nông dân nghèo, lớn lên đi làm việc ở cơ quan nhà nước thời bao cấp nên nghèo thêm một bậc, cả hai vợ chồng đều là văn nghệ sĩ phóng khoáng nên cái nghèo lại càng “mênh mông” hơn! Tôi nhớ anh Hải thời ấy sống một mình đã không đủ, vậy mà khi có một đứa học trò lạ hoắc ở tận vùng sâu Đồng Tháp Mười, nghe danh mến mộ anh, vác ba lô tìm đến phòng tập thể cơ quan nơi anh ở, nói: “Em muốn học vẽ, muốn trở thành họa sĩ, nhưng em nghèo quá, không theo học ở đâu được, vậy anh dạy giùm em và nuôi em luôn nghen?” Vậy là xong. Nhà thêm một miệng ăn và một cái chiếu ngủ.

Khi tôi mang thai đứa con đầu lòng, đến ngày sắp sinh mà không biết lấy tiền đâu để chi cho chuyến vượt cạn, anh Hải bèn “sáng kiến” ra một cách là… nghỉ việc để nhận tiền trợ cấp thôi việc cho vợ đi đẻ!!! Rồi anh khăn gói lên Sài Gòn làm... cu li. Công việc đầu tiên của anh là làm công nhân thi công cho cái tượng đài của nhà điêu khắc Nguyễn Hải, cái tượng ấy bây giờ đang đặt ở ngã Sáu (đầu đường Điện Biên Phủ) TP. HCM mình đó. Từ một anh họa sĩ cầm cọ, giờ phải làm công việc nặng nhọc, phồng hết cả hai tay, nhưng bàn tay ấy cầm bút viết thư gửi về nhà vẫn mượt mà và lãng mạn đến mức anh viết hẵn riêng một lá thư cho cô con gái đầu lòng mới tròn một tháng tuổi. (Lá thư ấy vẫn còn đây và hầu hết bạn bè, người thân ai đọc qua cũng khóc!)

Sau đó thì anh bắt đầu vào làm họa sĩ trình bày cho báo Tia Sáng, rồi chạy sô cho một số tờ báo, tạp chí  khác nữa. Cuối cùng thì mới được nhận về làm họa sĩ trình bày cho báo Tuổi Trẻ. Năm 1992 thì tôi mới chịu rời quê hương, ẳm con lên Sài Gòn với anh. Ban đầu là trọ nhờ nhà bạn, sau đó thuê căn nhà tình nghĩa của một anh thương binh để ở. Năm 1995 thì mua trả  góp được căn nhà của một người bạn ở Thủ Đức, và hiện nay tôi đang sống ở đấy. 

 

 

          ...Người ta nói sau thành công của người đàn ông luôn có bóng dáng của người phụ nữ. Được biết chị Thu Nguyệt học ở trường viết văn Nguyễn Du –Hà Nội ra, sau khi làm việc ở Hội Văn học nghệ thuật Đồng tháp và rồi lên TP.HCM làm việc ở báo Văn Hóa , nhưng khi chuyển nhà về Thủ Đức thì chị quyết định ở nhà để chăm sóc gia đình. Quyết định như vậy ở thời điểm ấy với chị có khó khăn không?
  
THU NGUYỆT:

Khi quyết định không đi làm việc mà chỉ ở nhà để mang tiếng là để chồng nuôi, tôi bị gia đình và bạn bè góp ý nhiều lắm! Ai cũng bảo rằng tôi được học hành đàng hoàng, có khả năng làm việc, sao không đi ra xã hội mà khẳng định vị trí của mình, lại lui về ở nhà nội trợ, mang tiếng là để chồng nuôi. Tôi cười nói ngay: “Ủa, chồng nuôi thì quá vui chớ có gì mắc cỡ?” Là phụ nữ nhưng quan điểm của tôi là không ủng hộ chuyện bình đẳng nam nữ, tôi chỉ ủng hộ chuyện bình đẳng về con người. Là con người thì có quyền bình đẳng như nhau. Còn giữa nam và nữ thì có những đặc thù khác nhau, làm sao cứ cào bằng được. Nam có lợi thế của nam, nữ có lợi thế của nữ, vấn đề là ta phát huy lợi thế của mình để làm việc cho hiệu quả nhất, chớ không nhất thiết cứ phải đàn ông phải làm được việc của đàn bà và đàn bà cứ phải gồng lên làm cho được việc của đàn ông để chứng tỏ mình ngon ngang cỡ… đàn ông! (Tôi cho rằng đòi quyền bình đẳng nam nữ là vô tình tự hạ thấp phụ nữ! vấn đề này có dịp ta sẽ trao đổi trong lúc khác… - cười…) Trong gia đình, nếu cần thiết thì cả hai vợ chồng cùng làm việc kiếm tiền hỗ trợ cho nhau, nếu không cần thiết thì chỉ cần có sự phân công hợp lý, thế nào cho tốt nhất, mang lại niềm vui, hạnh phúc nhất cho gia đình mình là được.

Riêng trường hợp của tôi, là nhà văn, muốn khẳng định vị trí của mình thì khẳng định bằng tác phẩm chớ đâu phải bằng công việc gì hay chức nọ tước kia. Tôi đã ở nhà 8 năm như ở ẩn. Đây là thời gian thú vị nhất, tôi vùi đầu vào đọc sách, nghiên cứu Phật giáo. Chính nhờ vào thời gian này, đã vun đắp cho tư tưởng tôi có được sự vững vàng và sáng suốt hơn, để sau này đối diện với hoàn cảnh khó khăn cực kỳ mà vẫn cứng cáp và vượt qua vững vàng.

 

 ….Như chị Hải Anh là đã có một khoảng thời gian để tự trấn an và bình tĩnh chấp nhận điều sẽ đến. Nhưng với chị Thu Nguyệt thì anh Hải ra đi hết sức đột ngột, chị tiếp nhận cú sốc đó như thế nào ạ?

 
THU NGUYỆT:
 

Đó là những ngày nặng nề nhất cuộc đời tôi. Tôi mất mẹ sớm nên tất cả tình yêu thương tôi dồn cả vào ba, vậy mà trong vòng mấy tháng tôi phải đội lên đầu hai cái đại tang là tang cha và tang chồng. Lúc anh Hải mất, tôi đang ở trong bệnh viện ở dưới quê chăm sóc cho ba tôi. Anh Hải ở nhà chỉ có một mình, ba đứa con đều theo tôi về quê. Khi hay tin anh mất, tôi được cơ quan cũ là Hội Văn Nghệ Đồng Tháp cho xe đưa ngay về TP. Ngồi trên xe mà tôi như người mất hồn, chẳng biết mình sẽ làm sao để lo được cái việc trước mắt là đám tang cho anh, vì sự thật là trong nhà tôi lúc đó không còn được đến 3 triệu đồng! Lúc còn sống, anh Hải làm được khá nhiều tiền, nhưng chúng  tôi không hề giữ tiền, có bao nhiêu là đem giúp người khác hết. Có lẽ cũng nhờ vậy mà sau này gia đình tôi luôn được nhiều người giúp đỡ. Trong suốt đám tang anh Hải, tôi như người ngơ ngẩn, tất cả mọi việc là do cơ quan báo Tuổi Trẻ lo chu đáo đến từng chi tiết. Còn việc cúng kiến thì do quí thầy cô ở các chùa đảm trách rất tận tình, hoàn mãn; nhà chùa nấu cơm mang đến tận nhà cúng hằng ngày cho đến đủ 49 ngày, tôi không phải lo lắng điều gì dù là việc nhỏ nhất. Tất cả sự quan tâm giúp đỡ tận tình ấy đã giúp tôi đứng vững và tiếp tục ở lại TP làm việc và nuôi con đến ngày nay, chớ nếu không thì tôi đã bồng bế các con về quê và cũng chẳng biết xoay sở làm sao nữa!!!

May là trước đó tôi đã hiểu biết chút ít tư tưởng nhà Phật, đã trang bị được cho mình một tinh thần vô úy (không sợ hãi) và thấu lẽ vô thường, biết chấp nhận cuộc đời luôn có những đổi thay và những điều bất ngờ không như ý. Do đó, đứng trước cú sốc kinh hoàng ấy, tôi tuy có hụt hẫng nhưng luôn ý thức được rằng mình phải biết chấp nhận và chỉ có con đường duy nhất là phải vượt qua mà thôi. Hiểu và xác định được như vậy, cộng với sự giúp đỡ của mọi người, tôi nghĩ rằng bất cứ ai cũng có thể vượt qua tốt được.

 

….Trong thời điểm khó khăn nhất, điều gì đã vực tinh thần các chị lên?

 
THU NGUYỆT:
 

Điều thứ nhất sau những biến cố đau đớn mà tôi “ngộ” ra được là khi có được sự hiểu biết thì khả năng chịu đựng của mỗi con người chúng ta lớn hơn nhiều so với chúng ta tưởng. Dù chúng ta là dạng người nào, mềm yếu, đa cảm đến đâu, nhưng khi đã thấu hiểu mọi việc và biết chấp nhận những điều bất như ý xảy ra cho mình thì dù hoàn cảnh nào chúng ta cũng có thể vượt qua và đứng dậy được.

Với tôi, điều cơ bản vực tôi dậy là sự hiểu biết  tinh thần Phật giáo và sau đó là trách nhiệm với với các con. Sự giúp đỡ, quan tâm của bạn bè, những người xung quanh cũng là một sự tiếp sức hết sức quan trọng cho tôi.

 

….Các con chị Thu Nguyệt thì giờ cũng lớn cả rồi nhưng quay lại thời điểm 6 năm về trước, một thân một mình, chị xoay sở ra sao?

 

THU NGUYỆT:

 

Hai năm đầu là giai đoạn kinh khủng nhất! Một mình tôi vừa là bí thư, chủ tịch, kế toán, thủ quỹ, bảo vệ, tạp vụ… Các con còn nhỏ, lại mang cái gien nghệ sỹ lơ mơ  của cả cha và mẹ cộng lại, nên rất vụng về, chẳng thể giúp đỡ được gì dù là việc nhỏ nhặt nhất. Nếu nhà thơ Nguyễn Duy vợ ổng chỉ bệnh thôi mà ổng đã  la làng thảm thiết: “…Anh làm nguyên thủ tanh bành quốc gia/ việc thiên việc địa việc nhà/ một mình anh vãi cả ba linh hồn!” thì tôi cũng vậy! Vừa làm công việc ở cơ quan, tôi còn nhận thêm sách của nhà xuất bản về dàn dựng làm thêm, tôi vất vả đến mức đêm nào cũng thức đến 2-3 giờ khuya, sáng ra chạy xe đi làm mà đôi lúc ngủ gật đến giật mình lạnh hết cả người, phải tấp xe vô lề ngồi định thần lại.

Nhớ lại giai đoạn ấy, tôi thương các con lắm! Có những chi tiết rất đau lòng. Ví dụ như sợ tôi buồn, các con không bao giờ nhắc đến ba trước mặt tôi. Hễ có việc gì liên quan đến ba là chúng tìm cách lãng sang chuyện khác. Ba năm đầu sau khi anh Hải mất, ngày buồn nhất của mấy mẹ con là ngày Tết, khi bốn bên hàng xóm tiệc tùng ca hát om sòm thì mấy mẹ con ngồi thui thủi lặng lẽ bên mâm cơm cúng ông ngoại và ba.

 

….Trải qua bao khó khăn vất vả, giờ thì chị đã có được những ngày bình ổn chưa? Và nếu có đôi lời chia sẻ kinh nghiệm với mọi người về sự vượt khó của mình, chị sẽ nói điều gì?

 

THU NGUYỆT:

 

Các con tôi hiện nay đã trưởng thành hơn rất nhiều. Ngày xưa tôi đã từng viết bài thơ thương cho những bà mẹ trẻ, rất cô đơn vì con chưa đủ lớn khôn để chia sẻ vui buồn với mình. Giờ thì các con của tôi đã lớn, bé út đã lên lớp sáu và cô gái đầu đã vào đại học năm thứ hai, đã có thể hiểu mẹ và giúp mẹ chăm sóc các em. Công việc của tôi hiện nay cũng ổn định và tôi bằng lòng với cuộc sống hiện nay của mình, không đòi hỏi gì hơn nữa.

Qua những trải nghiệm cuộc đời mình, điều tôi muốn chia sẻ với mọi người là hãy  yêu thương và san sẻ với mọi người những gì tốt đẹp mà mình có, ta sẽ nhận lại được rất nhiều. Ví như bạn gieo một hạt nhãn, bạn sẽ nhận được không chỉ là hàng vạn, hàng tỉ trái nhãn, mà bạn còn có được bóng mát cây nhãn để treo võng ngồi chơi, được hoa nhãn để ngắm, được hương nhãn để thưởng thức mà... làm thơ nữa! (ví dụ này tôi nói dựa theo ý của thầy Chân Quang trong một bài thầy giảng về Nhân-Quả)

Đứng trước những khó khăn nghịch cảnh, hãy biết chấp nhận và chú tâm vào việc tìm cách để vượt qua. Phải hiều biết và đánh giá đúng chính mình, để có cách khắc phục điều chỉnh mình. Hãy tin vào khả năng tiềm ẩn của mình. Và… (cười) nhớ lời bác Hồ dạy quân đội nhân dân Việt Nam : “…nhiệm vụ nào cũng hoàn thành, khó khăn nào cũng vượt qua…”  Mà nếu như có nhiệm vụ hay khó khăn nào mà ta đã cố gắng hết sức rồi nhưng vẫn không thể hoàn thành, không thể vượt qua thì ta cũng cứ bình thường chấp nhận, không nên áy náy, ưu tư, dằn vặt khổ sở làm gì, hãy biết chấp nhận mình với những điều hay, dở của mình, đừng tự đặt ra cho mình những tiêu chuẩn cao quá mà phải thất vọng khi mình không đủ khả năng đạt tới. Hãy biết bằng lòng với những điều mình có thì cuộc đời sẽ thoải mái nhẹ nhàng.
          (Kịch bản mình soạn trả lời là vậy, có thể nhà đài còn biên tập cắt bớt để đủ thời lượng chương trình)


Em Nguyễn Ngọc Thăng (bìa trái, ngồi cạnh TN) - người đã "kêu réo động viên" TN tham gia chương trình.

-------------

Ai rảnh, thích coi tivi thì có thể xem chơi thêm chương trình này:

http://www.sucsongmoi.net/van-hoa---giai-tri/ban-tron-van-hoa/2010/10/ca-si-khac-dung-va-nha-tho-thu-nguyet--%E2%80%9Cnhung-buc-thu-tay-kho-quen-trong-doi%E2%80%9D/ )

http://www.youtube.com/watch?v=wZuSOUaKZ5k


Các bài nhật ký khác:
Bài viết cho các em học sinh (8/2018) 18.09.2018 02:17
Ghi chép tháng 9 (2018) 11.09.2018 02:19
Ghi chép tháng 8 (2018) 02.08.2018 07:32
Ghi chép tháng 7 (2018) 04.07.2018 07:07
Ghi chép tháng 6 (2018) 13.06.2018 04:27
Ghi chép tháng 5 (2018) 02.05.2018 08:20
Ghi chép tháng 4 (2018) 17.04.2018 07:25
Ghi chép tháng 3/2018 (2) - NS Như Thủy 22.03.2018 04:58
Ghi chép tháng 3/2018 (đêm thơ nguyên tiêu nhà 254) 08.03.2018 08:32
Ghi chép tháng 2/2018 (chữ ký, tết 2018) 02.03.2018 07:52
Ghi chép tháng 1/2018 (thư gởi mai anh đào, ni sư TV Huệ Chiếu, lang hoa Sa dec) 04.01.2018 05:00
Ghi chép tháng 12/2017 (2) Rừng LGXM 28.12.2017 08:36
Ghi chép tháng 12/2017 (mập, Đại hội VHNT ĐT, cây cỏ đất quê, 15.12.2017 07:19
Ghi chép tháng 11/2017 (Đếm đá, cây trên tháp cổ, bè bạn lu bu, giang hồ rừng núi, phim Co co, yêu nhân loại...) 06.11.2017 08:04
Ghi chép tháng 10/2017 02.10.2017 07:18
Trang 1/4[ 1 ] [ 2 ] [ 3 ] [ 4 ] »

 
 
Thông tin sáng tác
Thư viện văn
Thư viện thơ
Tìm hiểu Phật giáo
Ý kiến bạn đọc
Thông tin từ thiện
L
I
Ê
N
H

T
G
 
Links đọc web
Tuổi trẻ
Hội nhà văn VN
Hội nhà văn TP.HCM
Vnexpress
VTV
HTV
Tuổi trẻ Cười
Đồng Tháp
Dưỡng sinh
Web tìm kiếm Google
THƯ VIỆN HOA SEN
ĐẠO PHẬT NGÀY NAY
THIỀN TÔNG VIỆTNAM
THIỀN SƯ NHẤT HẠNH
BÁO GIÁC NGỘ
QUẢNG ĐỨC
BUDDHA SASANA
LOTUSMEDIA
PG NGUYÊN THỦY
DIỆU PHÁP ÂM
RỪNG THIỀN ĐẠT MA
PHÁP TẠNG
PHẬT GIÁO VIỆT NAM
NI GIOI NGAY NAY
PHÁP VÂN
SUỐI TỪ
TRUNG TÂM HỘ TÔNG
 
© by Thu Nguyet - All rights reserved.
Designed and developed by Nicestyle Co., Ltd.