Deprecated: Function session_register() is deprecated in /home/admin/domains/thunguyetvn.com/public_html/functions.php on line 91 Thu Nguyet Personal Site - Nhật ký tác giả
 
T
R
A
N
G
C
H
Thơ Thu Nguyệt
Văn Thu Nguyệt
Nhật ký tác giả
Viết về tác phẩm TN
Phim về Thu Nguyệt
Tác phẩm Đặng Ca Việt
 
 
Giới thiệu
Ai ơi về
ĐỒNG THÁP MƯỜI...
ĐỊA CHỈ
QUÁN CƠM CHAY
QUÁN ĂN CHAY

Quảng Cáo
Khu nghỉ dưỡng & điều trịỊ
THIỀN TÂM
Nhật ký tác giả - Xem nội dung nhật ký
3-2009: Sống lại...?

* Ngày 27-3-2009  

 

Bỗng dưng mà thấy ngán vu vơ cho những ngày sắp tới. Hôm nay mình đi cưa cái băng trên tay. Cái băng làm bằng sợi thủy tinh cứng sắt mà mình phải mang hơn một tháng qua; cùng ăn cùng ngủ cùng gõ lóc cóc trên bàn phím... Mình đã từng ngày mong tháo bỏ nó ra, giờ nhìn nó được tách ra khỏi mình, nằm chơ vơ lăn lóc, bỗng thoáng thấy…thương nó. Người nhà hỏi có lấy cái băng về làm kỷ niệm không? Mình lắc đầu. Xưa nay mình vốn là người rất hay cất giữ những món đồ vật linh tinh, đến mức gần như lẩn thẩn. Có những mẩu giấy từ thời học sinh, bạn bè viết ném cho nhau - khi thì là mấy lời tinh nghịch tào lao, khi chỉ là “bùa” của bài kiểm tra copy nhau.v.v… - vậy mà mình cũng cất giữ rất cẩn thận tới bây giờ. Hôm nay, lần đầu tiên mình từ chối, không giữ lại một món kỷ niệm. Chẳng phải vì cái món này làm mình không thích. Mình đã bắt đầu biết buông bỏ? E rằng chưa. Có lẽ đây mới chỉ là ý thức “làm nháp” những việc nên làm. Bằng chứng là mình bỏ mà vẫn ngoái lại nhìn nó…

Bỗng dưng mà thấy ngán, thấy buồn vu vơ… Biết bao thứ cần buông bỏ mà ta có bỏ được đâu! Lòng ơi! Sao cứ nặng…

 

 

* Ngày 28-3-2009

(Viết tiếp bài hôm 23-3)     

 

Sống lại…?

Bất chợt mà nghĩ: Nếu như có ông Bụt hiện ra và cho mình một phép mầu: Được quay lại sống từ đầu y như bao nhiêu năm qua đã sống. Nghĩa là được khuyến mãi cho thêm 46 năm tồn tại nữa trên đời, nhưng phải sống lại y chang những gì mà mình đã trãi suốt mấy chục năm qua, với những vui buồn, được mất, hạnh phúc, khổ đau từng có. Liệu mình có đồng ý không nhỉ?

- Nào, – Bụt nói – con hãy chọn đi, ngay bây giờ, hoặc con sẽ là một đứa bé sơ sinh với số tuổi khởi điểm là 1, đường đời dằng dặc thênh thang ở phía trước với những niềm vui nỗi buồn mà con đã biết; hoặc con vẫn là một phụ nữ hiện tại 46 tuổi, già khú tới nơi rồi, đường đời chỉ còn một khúc (một khúc dài bao nhiêu thì “thiên cơ bất khả lộ”, ta hổng nói ra đâu) nhưng chắc chắn một điều là quỹ thời gian để vớt vát vui chơi nhảy múa của con chẳng còn bao nhiêu nữa (đừng hòng năn nỉ ta bật mí quỹ thời gian ấy còn bao nhiêu, hoặc hối lộ ta gia hạn, cho thêm). Nào, chọn đi, ta cho con suy nghĩ 15 phút.

Mình xúc động dâng trào, quì xuống bẩm:

- Dạ thưa Bụt, con đội ơn Bụt nhiều lắm lắm vì đã hào phóng ban cho con một đặc ân. Đặc ân này quả là quá lớn, bởi thiên hạ cổ kim vật vả kiếm tìm, bằng mọi cách để được sống dài hơn dù chỉ chục năm cũng đã là mơ ước lớn; đằng này Bụt hào phóng cho con tới những 46 năm. Ôi , Bụt ơi! Không biết dùng lời gì để nói lên sự cảm kích của con. Nhưng con không cần đến 15 phút để trả lời đâu ạ, con…

Bụt lật đật cắt lời:

- Khoan nào con, suy nghĩ cho chín chắn, 15 phút cũng đâu có lâu lắc gì. Con hãy cho ta có dịp rảnh rang, đứng đây già chuyện chơi với con một lát. Ta làm Bụt đôi khi cũng ấm ức lắm, muốn chuyển ngành qua làm quân sư để được nói nhiều hơn cho đỡ xì-trét miên man. Bây giờ ta xin tì một tí, phân tích cho con nghe nha! Con định từ chối chớ gì? (Ta là Bụt, dòm bộ dạng cái mỏ của con là ta biết tỏng con sắp nói cái chi rồi!) Con ơi! Công bằng mà nói, con đã có một cuộc đời khá đẹp, hạnh phúc nhiều hơn đau khổ. Khối người mơ ước có được một cuộc sống như con. Làm Bụt, dòm ngó muôn nẻo thế gian, ta biết, số người khổ hơn con chen chúc khắp cõi trần. Con tuy tính tình hơi bi lụy, đa sầu đa cảm, nhưng ta biết con cũng có một mớ chỉ số IQ, đủ để công bằng nhận xét đánh giá đúng mức cái cấp độ hạnh phúc của mình so với chúng sinh đồng loại. Lẽ nào con không chọn nhận lấy phép mầu của ta để được sống lại 46 năm qua, với những tháng ngày trẻ trung xinh đẹp… Mà lại chọn lấy hiện tại ngang đây làm một bà già U50, ngó mà phát ngán?! (Phụ nữ mà nghe ta phân tích tới khoản này hổng nao lòng mới lạ! – Bụt nhịp nhịp cây phất trần, toát ra vẻ tự tin…).

- Dạ, con rất… n…a…o… lòng – mình mếu máo – Con là đứa xí xọn cũng vào hàng có hạng; ham nhan sắc, sợ già sợ xấu lắm Bụt ơi! Con cũng muốn sống lại những ngày ấu thơ với nhiều kỷ niệm; con cũng nhớ mẹ thương cha, yêu quí anh chồng đã khuất; muốn gặp lại tất cả bạn bè người thân năm xưa biền biệt mù xa… Nhưng… Con có cái bệnh mãn tính rất ngu là Hạnh phúc dễ quên, niềm đau hay nhớ. Hồi tưởng lại quãng đời đã qua, con mồn một rát rạt những kỷ niệm đau buồn, còn mấy điều vui vẻ thì con cười cái là quên văng muốn hết. May là mười mấy năm nay nhờ Phật pháp mà con được chữa trị bớt cái bệnh này, cũng đã biết quên, xả bỏ rất nhiều nỗi buồn ác tính. Tuy vậy, di căn của bệnh vẫn còn, chưa tiệt gốc. Do đó, thiệt tình mà nói, dòm lại quãng đời đã qua, con mắc ngán chớ hổng thấy gì ham. Con cũng công nhận rằng con đã có một quãng đời tạm cho là trên trung bình, 6 điểm về hạnh phúc và thành đạt so với khả năng thực chất  thấp bé của con. Đôi lúc con cũng có hài lòng về những điều mình đã hành xử tốt trong mấy chục năm qua, nhưng với nhận thức của con hiện giờ, con thấy  sống như quãng đời qua của mình có quá nhiều uổng phí, nên con chẳng muốn lại quay lại xài thêm mấy chục năm uổng phí như thế nữa rồi mới lại bắt đầu cái nhận thức mà con đang có ngày hôm nay. Bây giờ, dẫu con cũng chưa làm được gì ngon lành hơn những điều đã làm, nhưng đáng quí nhất là con có được sự hiểu biết và nhận thức mà con cho là rất hữu ích và có ý nghĩa thật sự cho một kiếp đời con.

Bụt lại nhịp nhịp cây phất trần, gật gật gù gù ra vẻ hài lòng rồi nói:

-Ừ! Con đã hiểu được như vậy thì ta cũng mừng. Thật ra, ta lấy đâu ra 46 năm tuổi thọ để khuyến mãi cho con, lại càng không thể bắt cả xã hội quay lại từ năm 1963 để cho con có bối cảnh sống y chang những ngày xưa cũ. Chẳng qua đây là bài trắc nghiệm tâm lý để thử tự nhìn lại mình thôi. Ta đã đem “bài” này tham khảo nhiều người. Thật bất ngờ là số người không muốn sống lại những ngày đã qua rất nhiều con ạ. Dẫu luôn hoài niệm, tiếc nuối quá khứ, nhưng ít ai muốn sống lại nó. Điều này nói lên nhiều vấn đề lắm, các nhà nghiên cứu tâm lý và xã hội học ắt diễn đạt rành rẽ hơn ta. Ta nói cà bơ cà bông vậy thôi nhưng chắc mọi người cũng hiểu (ai chưa hiểu từ từ cũng hiểu nếu không thuộc dạng tham lam si mê quá) À, già chuyện thêm chút nữa con nghe: Hôm rồi ta bay ngang chỗ sân khấu kịch Indecaf, thấy họ diễn cái kịch Pháp sư xuống núi, ta coi cọp một khúc, thấy vở kịch nói lên cái vấn đề cũng hay. Có ông pháp sư luyện được  cái phép làm cho người chết dù mấy chục năm rồi cũng có thể sống lại, vậy mà cả bầu đoàn của ổng ế thê thảm vì thiên hạ ai cũng bù lu bù loa kêu khóc thương tiếc nhớ nhung những người thân đã chết, nhưng khi ổng đến tiếp thị rằng ổng có thể làm cho người chết sống lại thì hổng có ai mướn ổng mần hết! Ổng thất nghiệp ế đói thảm thương luôn! Và còn bị mọi người đuổi cổ hất bay về núi! Ha..ha… (Bụt cất giọng cười ha há có vẻ hơi… vô duyên nhưng rất thâm trầm, chua xót... ém nhiều ý nghĩa!)

Mình im re, ứ biết nói gì nữa. Bụt cười xong phát, vẫy phất trần cái rẹt, vừa tranh thủ bay vừa nói: “ta… đi… đây…”

Mình quay qua sống tiếp.

Và thỉnh thoảng “bất chợt mà nghĩ…”

 

-------------------------------

Nghe bài hát Cho xin sống lại này chơi (du dù nội dung bài hát chẳng liên quan gì đến bài bài viết này, nhưng xét cho cùng thì rong vũ trụ này có cái gì là hổng liên quan tới nhau?!)
  

  

Cho xin sống lại
Đời Lê - Trần liêm chính
Nàng dệt tơ
Anh sách đèn chờ khoa thi này.

Cho xin sống lại
Hồn Quang Trung nung lửa chí
Chờ trăng lên lưng mài kiếm
Giết giặc để cứu quê em.

Cho xin sống lại
Tình Lưu Bình, Dương Lễ
Hỏi nàng Châu Long
Mấy mùa tằm tơ nuôi chồng?

Cho xin sống lại
Vùng hoang khai cây đầy trái
Ngủ đơn sơ trong màn tối
Có nhạc rừng giữa đêm dài

Đ.K.:

Từ vào đời
Non sông đầy trời mây giăng
Bao lớp trai làng
Đi ngày thêm thưa vắng
Quê mẹ hỡi
Đêm đêm nhìn vì sao hôm
Con mơ lửa thần Lam Sơn
Để thiêu tan oán hờn.

Cho xin sống lại
Chiều quê diều ngân sáo
Ngồi dựa mình trâu
Ngắm chiều tà rơi trên đầu.

Cho xin sống lại
Ngày vinh quy đi ngựa trắng
Làng ta khua ba hồi trống
Đón chàng về lễ tơ hồng.

 

* Ngày 29-3-2009

  

Chiều chủ nhật, cả nhà lại đi thả diều. Nhà mình thả ba con diều luôn! Hai con bay trên trời ("hòa nhập" vào bầy này đây), một con chúi xuống sông, không cách gì cứu vớt!

Hai con diều nào của nhà ta?

 

Diều có một khoảng trời để bay, người què tay có một khoảng...lều để ngồi bó tay ngó diều bay!!!

 

Giữa thành phố mà có cây bần và hồ sen tự nhiên đẹp như vầy, và...

 

...giữa thành phố mà cũng có cây cầu tõm trên hồ sen rất thơ mộng như vầy...

 

Và người thành phố trồng cải bẹ xanh trong chậu như vầy...

 

Mặt trời chiều ở thành phố lặn xuống hàng cây đẹp như vầy...

 

 


Các bài nhật ký khác:
Bài viết cho các em học sinh (8/2018) 18.09.2018 02:17
Ghi chép tháng 9 (2018) 11.09.2018 02:19
Ghi chép tháng 8 (2018) 02.08.2018 07:32
Ghi chép tháng 7 (2018) 04.07.2018 07:07
Ghi chép tháng 6 (2018) 13.06.2018 04:27
Ghi chép tháng 5 (2018) 02.05.2018 08:20
Ghi chép tháng 4 (2018) 17.04.2018 07:25
Ghi chép tháng 3/2018 (2) - NS Như Thủy 22.03.2018 04:58
Ghi chép tháng 3/2018 (đêm thơ nguyên tiêu nhà 254) 08.03.2018 08:32
Ghi chép tháng 2/2018 (chữ ký, tết 2018) 02.03.2018 07:52
Ghi chép tháng 1/2018 (thư gởi mai anh đào, ni sư TV Huệ Chiếu, lang hoa Sa dec) 04.01.2018 05:00
Ghi chép tháng 12/2017 (2) Rừng LGXM 28.12.2017 08:36
Ghi chép tháng 12/2017 (mập, Đại hội VHNT ĐT, cây cỏ đất quê, 15.12.2017 07:19
Ghi chép tháng 11/2017 (Đếm đá, cây trên tháp cổ, bè bạn lu bu, giang hồ rừng núi, phim Co co, yêu nhân loại...) 06.11.2017 08:04
Ghi chép tháng 10/2017 02.10.2017 07:18
Trang 1/4[ 1 ] [ 2 ] [ 3 ] [ 4 ] »

 
 
Thông tin sáng tác
Thư viện văn
Thư viện thơ
Tìm hiểu Phật giáo
Ý kiến bạn đọc
Thông tin từ thiện
L
I
Ê
N
H

T
G
 
Links đọc web
Tuổi trẻ
Hội nhà văn VN
Hội nhà văn TP.HCM
Vnexpress
VTV
HTV
Tuổi trẻ Cười
Đồng Tháp
Dưỡng sinh
Web tìm kiếm Google
THƯ VIỆN HOA SEN
ĐẠO PHẬT NGÀY NAY
THIỀN TÔNG VIỆTNAM
THIỀN SƯ NHẤT HẠNH
BÁO GIÁC NGỘ
QUẢNG ĐỨC
BUDDHA SASANA
LOTUSMEDIA
PG NGUYÊN THỦY
DIỆU PHÁP ÂM
RỪNG THIỀN ĐẠT MA
PHÁP TẠNG
PHẬT GIÁO VIỆT NAM
NI GIOI NGAY NAY
PHÁP VÂN
SUỐI TỪ
TRUNG TÂM HỘ TÔNG
 
© by Thu Nguyet - All rights reserved.
Designed and developed by Nicestyle Co., Ltd.