Deprecated: Function session_register() is deprecated in /home/admin/domains/thunguyetvn.com/public_html/functions.php on line 91 Thu Nguyet Personal Site - Nhật ký tác giả
 
T
R
A
N
G
C
H
Thơ Thu Nguyệt
Văn Thu Nguyệt
Nhật ký tác giả
Viết về tác phẩm TN
Phim về Thu Nguyệt
Tác phẩm Đặng Ca Việt
 
 
Giới thiệu
Ai ơi về
ĐỒNG THÁP MƯỜI...
ĐỊA CHỈ
QUÁN CƠM CHAY
QUÁN ĂN CHAY

Quảng Cáo
Khu nghỉ dưỡng & điều trịỊ
THIỀN TÂM
Nhật ký tác giả - Xem nội dung nhật ký
3-2009 (23-25): ...
Viết mỗi ngày để có cảm giác mình không đơn độc, mình luôn có những trang viết đồng hành...
 
* Ngày 23-3-2009

… … …  

Bất chợt mà nghĩ: Nếu như có ông Bụt hiện ra và cho mình một phép mầu: Được quay lại sống từ đầu y như bao nhiêu năm qua đã sống. Nghĩa là được khuyến mãi cho thêm 46 năm tồn tại nữa trên đời, nhưng phải sống lại y chang những gì mà mình đã trãi suốt mấy chục năm qua, với những vui buồn, được mất, hạnh phúc, khổ đau từng có. Liệu mình có đồng ý không nhỉ?

- Nào, – Bụt nói – con hãy chọn đi, ngay bây giờ, hoặc con sẽ là một đứa bé sơ sinh với số tuổi khởi điểm là 1, đường đời dằng dặc thênh thang ở phía trước với những niềm vui nỗi buồn mà con đã biết; hoặc con vẫn là một phụ nữ hiện tại 46 tuổi, già khú tới nơi rồi, đường đời chỉ còn một khúc (một khúc dài bao nhiêu thì “thiên cơ bất khả lộ”, ta hổng nói ra đâu) nhưng chắc chắn một điều là quỹ thời gian để vớt vát vui chơi nhảy múa của con chẳng còn bao nhiêu nữa (đừng hòng năn nỉ ta bật mí quỹ thời gian ấy còn bao nhiêu, hoặc hối lộ ta gia hạn, cho thêm). Nào, chọn đi, ta cho con suy nghĩ 15 phút.

Mình xúc động dâng trào, quì xuống bẩm:

- Dạ thưa Bụt, con đội ơn Bụt nhiều lắm lắm vì đã hào phóng ban cho con một đặc ân. Đặc ân này quả là quá lớn, bởi thiên hạ cổ kim vật vả kiếm tìm, bằng mọi cách để được sống dài hơn dù chỉ chục năm cũng đã là mơ ước lớn; đằng này Bụt hào phóng cho con tới những 46 năm. Ôi , Bụt ơi! Không biết dùng lời gì để nói lên sự cảm kích của con. Nhưng con không cần đến 15 phút để trả lời đâu ạ, con…

Bụt lật đật cắt lời:

- Khoan nào con, suy nghĩ cho chín chắn, 15 phút cũng đâu có lâu lắc gì. Con hãy cho ta có dịp rảnh rang, đứng đây già chuyện chơi với con một lát. Ta làm Bụt đôi khi cũng ấm ức lắm, muốn chuyển ngành qua làm quân sư để được nói nhiều hơn cho đỡ xì-trét miên man. Bây giờ ta xin tì một tí, phân tích cho con nghe nha! Con định từ chối chớ gì? (Ta là Bụt, dòm bộ dạng cái mỏ của con là ta biết tỏng con sắp nói cái chi rồi!) Con ơi! Công bằng mà nói, con đã có một cuộc đời khá đẹp, hạnh phúc nhiều hơn đau khổ. Khối người mơ ước có được một cuộc sống như con. Làm Bụt, dòm ngó muôn nẻo thế gian, ta biết, số người khổ hơn con chen chúc khắp cõi trần. Con tuy tính tình hơi bi lụy, đa sầu đa cảm, nhưng ta biết con cũng có một mớ chỉ số IQ, đủ để công bằng nhận xét đánh giá đúng mức cái cấp độ hạnh phúc của mình so với chúng sinh đồng loại. Lẽ nào con không chọn nhận lấy phép mầu của ta để được sống lại 46 năm qua, với những tháng ngày trẻ trung xinh đẹp… Mà lại chọn lấy hiện tại ngang đây làm một bà già U50, ngó mà phát ngán?! (Phụ nữ mà nghe ta phân tích tới khoản này hổng nao lòng mới lạ! – Bụt nhịp nhịp cây phất trần, toát ra vẻ tự tin…).

- Dạ, con rất n…a…o… lòng – mình mếu máo – Con là đứa xí xọn cũng vào hàng có hạng; ham nhan sắc, sợ già sợ xấu lắm Bụt ơi! Con cũng muốn sống lại những ngày ấu thơ với nhiều kỷ niệm; con cũng nhớ mẹ thương cha, yêu quí anh chồng đã khuất; muốn gặp lại tất cả bạn bè người thân năm xưa biền biệt mù xa… Nhưng…

  

(Ngày mai viết tiếp)

 

* Ngày 24-3-2009

Chiều, dạo ra bờ sông gần nhà, thấy mấy chú nhóc tuổi chừng 15-16, tóc nhuộm hoe vàng, gương mặt trầm ngâm, trải chiếu ngồi chơi trên bãi cỏ. Nhìn hình tướng, tuổi tác các chú và kiểu ngồi trầm ngâm rất chỏi nhau. Bỗng dưng mình thấy sợ. Lạ vậy! Khi nhìn chúng rú ga chạy nhổng phao câu trên đường phố mình cũng thấy sợ, mà khi nhìn chúng ngồi rất trầm ngâm trên bãi cỏ xanh êm dịu dàng như thế này mình cũng thấy sợ! Mà bỗng dưng sao muốn bước đến ngồi xuống bên chúng, vuốt mấy cái đầu tóc hoe vàng kia, nhìn thật ngọt ngào vào những đôi mắt non tơ ấy, kể cho chúng nghe một câu chuyện cười, để được nghe tiếng chúng cười thật trẻ thơ trong trẻo… Ôi, sao bỗng dưng mà thấy thương lũ trẻ như thế đến nghẹn ngào…

Tối, mấy mẹ con lên sân thượng ngồi ngó sao, hóng gió mát. Mình đem vấn đề “sống lại những ngày đã qua” hỏi các con và bạn bè của con, đứa nào cũng tỏ vẻ thích thú và hào hứng trả lời. Mỗi đứa một cách, khá bất ngờ!

Định viết tiếp bài hôm qua nhưng cuộc chuyện trò trên sân thượng đã kéo dài quá khuya. Ngủ.


* Ngày 25-3-2009

 

Hôm nay tòa soạn đón Tổng biên tập mới. Sếp mới đi một vòng khắp các phòng chào hỏi bà con, bắt tay mỗi người cái. May mà mình bị què tay trái, còn tay phải để chào sếp cho đúng cạc-ta-lô. Làm “lính” hơn hai mươi năm, thời gian gần đây mình mới biết cảm thông những “nỗi niềm” của “thân phận” sếp. Nói đúng hơn là lòng “từ bi lênh láng” của mình đã tràn tuốt tới chỗ cao ráo nhất là ghế sếp luôn rồi. Mô Phật! Mong “Chúng sinh tình dữ vô tình tề thành Phật đạo”… (Ha…ha…Hổng chừng mình xạo pà kố đấy! Mình mong ai cũng biết tu hiền để đừng… ăn hiếp mình thôi, chớ có “từ bi lênh láng” gì đâu! Ha..ha… Thấy ghét!)

Nhắc vụ cái tay là phải kể chuyện này nha! Mình bị bác sĩ bắt phải đeo băng bột cho tới khi xương liền hẳn là bốn tháng. Trời! Bác sĩ nghĩ sao mà bắt “em” đeo cái món “trang sức” nặng nề này tới bốn tháng? Bắt đầu từ tuần thứ hai là trong đầu mình đã vạch ra rất nhiều “âm mưu” để tháo cái món nữ trang mà bệnh viện  Sài Gòn ITO đeo cho mình. Tuy âm mưu rất nhiều nhưng thực hiện không được bao nhiêu và tất cả đều thất bại. Đến tuần thứ năm, mình hạ thủ công phu thực hiện một âm mưu hoành tráng: Mình đến viện Y dược học dân tộc TP.HCM vào một buổi chiều đẹp trời; cười tươi như… (má của) hoa hậu và liến thoắng nói với thầy thuốc:

- Bác sĩ ơi! Cái tay tui gãy có chút xíu, xương không di lệch. Bên Tây y bắt bó bột hơn tháng nay rồi. Tình hình cũng rất khả quan; tuy nhiên tôi lại thích và tin tưởng vào cách điều trị của Đông y mình hơn, nên hôm nay tôi đến đây, xin được chuyển sang điều trị Đông y cho nó tốt. Nghe nói bên Đông Y mình có những bài thuốc bó xương rất thần kỳ, mau lành lắm. Vậy bác sĩ có thể cắt bỏ giùm tôi cái băng bột này, thay vào đó là bó thuốc Đông y…

Mình tin rằng lý lẽ của mình ngon ngọt như tinh túy muôn ngàn thứ mật của muôn vạn loài ong, vậy thì các “từ mẫu” phải xiêu lòng thôi. Nói xong, mình chìa ngay cái món trang sức thảm thương ra trước mặt vị lương y. Ánh mắt van lơn cầu khẩn và niềm hy vọng của mình tỏa ra bay háo hức rạng ngời lấp lánh xung quanh. Vậy mà… vài phút sau mình đã ấm ức nước mắt lưng tròng, lủi thủi bước ra khỏi bệnh viện với món trang sức không thể chia tay! Bác sĩ đã từ chối yêu cầu của mình với những lý do cũng “khôn ranh” không kém gì mình! Đúng là “kẻ cắp gặp bà già”!!!

Mình buồn quá! Tự nghĩ rằng: Thôi thì do cái nghiệp của mình, đành phải chịu! Nếu 120 ngày đeo cái món nữ trang hôi này chắc cái tay mình sẽ phải cưu mang một số dòi bọ đáng kể. Ngày tháo băng chắc dòi sẽ bò ra, mỗi con tha theo một quyển trường ca được chúng viết trong bốn tháng! Hu..hu… Tía má ơi!!!

Vậy rồi tự dưng bất ngờ một cú điện thoại mang niềm vui tới, vực dậy mình đang trong lúc buồn quằn quại miên man! Bác sĩ Quốc Anh muôn năm! (Xin phép bác sĩ cho ghi tên ra đây luôn vì mình đang phấn khởi quá!) Bác sĩ là người đẹp trai nhất trong các bác sĩ mà hồi nhỏ tới giờ tui biết. Đẹp thiệt nghen! Hổng nói giỡn đâu, đẹp hơn Nguyễn Chánh Tín hồi 29 tuổi luôn! Nếu Việt Nam mình mà làm phim kiểu như  Anh em nhà bác sĩ cạnh tranh với Hàn Quốc và mời bác sĩ Quốc Anh đóng thì diễn viên Jang Dong Gun tuột hạng chắc luôn! (Ha…ha… Phải hỏi xin em bác sĩ này cái ảnh đưa lên đây làm bằng chứng mới được!) Bác sĩ kêu mình hai ngày nữa tới tháo cái băng này ra để thay bằng cái băng khác nhẹ nhàng hơn. Bác sĩ hỏi mình đeo băng được mấy tuần rồi? Mình trả lời: “ Sáu thế kỷ!”. (Thật ra mình mới đeo có năm tuần thôi nhưng mình ăn gian, nói thêm một tuần cho tăng phần thê thảm)

Mới hay, chuyện nhỏ như cái… băng bột, đeo vào tay chỉ hơn tháng mà mình vật vả như vầy. Thế mà những chuyện lớn hơn, kinh khủng hơn, mình đeo cả đời lại không tìm cách tháo gỡ. Sao lạ vậy ta???

 

Độc thủ đại hiệp đ..â.. â.. ây...!


Các bài nhật ký khác:
Ghi chép tháng 6 (2018) 13.06.2018 04:27
Ghi chép tháng 5 (2018) 02.05.2018 08:20
Ghi chép tháng 4 (2018) 17.04.2018 07:25
Ghi chép tháng 3/2018 (2) - NS Như Thủy 22.03.2018 04:58
Ghi chép tháng 3/2018 (đêm thơ nguyên tiêu nhà 254) 08.03.2018 08:32
Ghi chép tháng 2/2018 (chữ ký, tết 2018) 02.03.2018 07:52
Ghi chép tháng 1/2018 (thư gởi mai anh đào, ni sư TV Huệ Chiếu, lang hoa Sa dec) 04.01.2018 05:00
Ghi chép tháng 12/2017 (2) Rừng LGXM 28.12.2017 08:36
Ghi chép tháng 12/2017 (mập, Đại hội VHNT ĐT, cây cỏ đất quê, 15.12.2017 07:19
Ghi chép tháng 11/2017 (Đếm đá, cây trên tháp cổ, bè bạn lu bu, giang hồ rừng núi, phim Co co, yêu nhân loại...) 06.11.2017 08:04
Ghi chép tháng 10/2017 02.10.2017 07:18
Ghi chép tháng 9/2017 07.09.2017 07:44
Ghi chép tháng 8/2017 (2) 23.08.2017 04:03
Ghi chép tháng 8/2017 02.08.2017 08:11
Ghi chép tháng 7/2017 03.07.2017 04:47
Trang 1/4[ 1 ] [ 2 ] [ 3 ] [ 4 ] »

 
 
Thông tin sáng tác
Thư viện văn
Thư viện thơ
Tìm hiểu Phật giáo
Ý kiến bạn đọc
Thông tin từ thiện
L
I
Ê
N
H

T
G
 
Links đọc web
Tuổi trẻ
Hội nhà văn VN
Hội nhà văn TP.HCM
Vnexpress
VTV
HTV
Tuổi trẻ Cười
Đồng Tháp
Dưỡng sinh
Web tìm kiếm Google
THƯ VIỆN HOA SEN
ĐẠO PHẬT NGÀY NAY
THIỀN TÔNG VIỆTNAM
THIỀN SƯ NHẤT HẠNH
BÁO GIÁC NGỘ
QUẢNG ĐỨC
BUDDHA SASANA
LOTUSMEDIA
PG NGUYÊN THỦY
DIỆU PHÁP ÂM
RỪNG THIỀN ĐẠT MA
PHÁP TẠNG
PHẬT GIÁO VIỆT NAM
NI GIOI NGAY NAY
PHÁP VÂN
SUỐI TỪ
TRUNG TÂM HỘ TÔNG
 
© by Thu Nguyet - All rights reserved.
Designed and developed by Nicestyle Co., Ltd.