Deprecated: Function session_register() is deprecated in /home/admin/domains/thunguyetvn.com/public_html/functions.php on line 91 Thu Nguyet Personal Site - Nhật ký tác giả
 
T
R
A
N
G
C
H
Thơ Thu Nguyệt
Văn Thu Nguyệt
Nhật ký tác giả
Viết về tác phẩm TN
Phim về Thu Nguyệt
Tác phẩm Đặng Ca Việt
 
 
Giới thiệu
Ai ơi về
ĐỒNG THÁP MƯỜI...
ĐỊA CHỈ
QUÁN CƠM CHAY
QUÁN ĂN CHAY

Quảng Cáo
Khu nghỉ dưỡng & điều trịỊ
THIỀN TÂM
Nhật ký tác giả - Xem nội dung nhật ký
3-2009 (20-22): Không chỉ là hoa trái. Chút vị từ bi

 

 

Viết mỗi ngày để có cảm giác mình không đơn độc, mình luôn có những trang viết đồng hành...

 

* Ngày 20-3-2009:

 

Không chỉ là hoa, trái…

 

Hàng cây bằng lăng dọc phố trước nhà trổ bông tím biếc. Nhà mình cũng được nhà nước giao cho sở hữu một cây. Cây bằng lăng trước nhà mình là giống bằng lăng rừng, bông to trái lớn, so với một số cây bằng lăng hàng xóm (giống lai tạo nước ngoài) thì nó có vẻ đẹp cổ… thụ hơn. Mình cám ơn ông Nhà nước vô tình trồng ngay trước cổng nhà mình cây bằng lăng loại này. Nó giống cây bằng lăng ở quê trong ký ức tuổi thơ của mình. Có hai thứ trái rất nhiệt tình trổ sai kín cành mà chẳng ai mừng, đó là trái bằng lăng và trái trâm bầu. Hồi nhỏ, khi ngồi vắt vẻo trên xuồng chở lúa từ đồng sâu về qua những rặng trâm bầu trái sai lấp lá, mọc triền miên dọc suốt hai bờ kinh; xuồng cứ xuôi như trôi giữa rừng xanh cổ tích. Mình khoái cái cảm giác ngồi trên đống lúa cao ngất chêu lêu giữa chiếc xuồng chở khẳm, sóng cứ lắc lư chao đảo; chồm bên này dòm xuống thấy bóng mình, chồm bên kia dòm xuống thấy bóng mình nhập nhòa giữa sóng. Mình cứ nghịch ngợm chồm qua chồm lại và bị la suốt dọc đường về: “Con Trà, mày có ngồi im đó hông, tao vít cho một dầm rớt xuống sông bi giờ!”. “Xuồng khẳm mà mày cứ chồm qua chồm lại, tạo lủi vô bụi trâm bầu cho ong quánh cái mỏ sưng bằng cái ống nhổ bi giờ!”. “Con này đít mọc chông hay sao mà nó không ngồi im được!”..v.v...

Trái bằng lăng và trái trâm bầu đều đẹp mà chẳng ăn uống gì được (ăn cũng được nhưng nó chẳng phải loại trái sinh ra để cho cái sự ăn) nên chẳng có cái miệng hay cái mỏ nào để ý, do vậy nó cứ thoải mái tồn tại đầy cành, chẳng hề bị thưa thớt; đến khô rớt thì thôi. (Mà thậm chí đến khô nó cũng không chịu rớt, cứ dính trên cành như chờ đợi một cái nhìn. Chẳng ai thèm nhìn thì nó lặng lẽ rơi, mà nó rơi lặng lẽ lúc nào cũng chẳng ai thèm biết.) Do vậy mà nó đẹp, cái đẹp không phô trương, không thất thoát.

 Mỗi cuối mùa bông, mình đứng ngơ ngắm trái; đang mùa bông tím lãng mạn một khoảnh trời, mình cũng đứng ngơ ngắm bông mà nghĩ đến trái. (Vô duyên ác không biết!!!)

Có những loài hoa mà khi ngắm nó ta đã nghĩ đến trái. Sao vậy ta?
            Những loài hoa khi ngắm nó ta đã nghĩ đến trái thì thường không được nâng niu đem chưng cắm trong bình hay kết thành lẵng để ngắm nghía xum xoe. Nó vẫn đẹp kiểu hoa và không chỉ có thế.

Nó vẫn đẹp kiểu hoa và không chỉ có thế.

Hay thiệt!

Và có những thứ trái chẳng phải để ăn, mà để ngắm như hoa. Hoặc cũng chẳng để làm gì, xong hoa thì kết trái, vậy thôi.

Nghệ thuật, văn chương cũng vậy.

Và nhiều điều khác trên đời cũng vậy.

Phải hông ta? 

Sao lại hỏi “Phải hông ta” chi vậy?

Phải hông ta? Ha..ha…

____________________________________

Đọc thêm:Viết đến đây chợt nhớ một bài thơ của nhà thơ Nguyễn Đức Sơn:

 

ĐM cây bông

            Nó không lao động

            Ai trồng chật chỗ

            Mày nhổ xem sao

            Máu trào thiên cổ!


             

Trái bằng lăng nhà mình
 
Ảnh trái trâm bầu (trên mạng)

  

 

* Ngày 21-3-2009 

        Chút vị từ bi…

 

Nhìn đàn kiến làm một cuộc hành quân dài từ phía hành lang tiến về phía tủ, giật mình nhớ mẩu sô-cô-la đang ăn dở cất trong ấy. Lôi ra. Trời, mấy chú quá đông vui, nhộn nhịp, đang tấn công ráo riết món ngon của mình. Mang miếng sô-cô-la và ẳm luôn mấy trăm chú ăn vụng ra hành lang, để gần nơi khởi điểm xuất quân của các chú, cho các chú khỏi mỏi chân bò về chốn cũ (thương mấy chú ghê, hổng có nền khoa học kỹ thuật gì cả, chẳng phát minh ra phương tiện đi lại nào, đường xa vạn dặm đến đâu cũng chỉ trông cậy vào mấy cái cẳng xíu xiu của mình thôi). Kiên nhẫn đợi các chú miễn cưỡng bò khỏi miếng sô-cô-la, mình bèn khoét thêm cái phần dấu răng của các chú để lại trên miếng sô-cô-la tặng khuyến mãi luôn cho các chú đỡ thòm thèm vì công cuộc ăn vụng bị phát giác.

Mình tưởng tượng: Nếu có một đứa bé và một người lớn thấy việc làm của mình. Người lớn sẽ liền nói:  “Trời, khùng quá! Sao không giết lũ kiến cho sạch, lại còn “nuôi” nó nữa!” Đứa bé sẽ bảo: “Vui quá, khoét thêm một chút nữa cho tụi nó mừng đi…”

Mình thì nghĩ: Khi không cần thiết phải giết hại – dù là một sinh vật nhỏ nhất –sao ta cứ phải “tiện tay” giết hại làm gì. Mình không muốn “nuôi” kiến, chúng rất phiền toái, bất tiện cho cuộc sống của mình, điều đó đã đành. Vì cạnh tranh sinh tồn, con người phải giết con kiến. Con kiến giết cũng dễ ợt hà, nên ai cũng có thể giết vô tư, không mảy may áy náy. Nhưng không hiểu sao mình vẫn không thể thấy chẳng chùng tay khi giết một con kiến. Và cảm giác thật nhẹ lòng khi nhìn con kiến vẫn “được còn sống” líu ríu bò đi…

Đi mua chai xịt kiến về phun trước xung quanh, hù dọa kiến bả đừng bén mảng đến, để người nhà khỏi phải ra tay giết chúng. Vậy rồi lại ngồi nghĩ ngợi lung tung: “Ai cũng cấm tiệt đường rồi chúng lấy gì ăn?”. Ôi trời, ai biểu sinh ra làm thân con kiến, sinh đẻ ào ào, chẳng ích lợi gì. Sao hổng biết khôn làm mấy con này con kia trong sách đỏ, được nâng niu bảo vệ chăm sóc chu đáo thấy ham hông! Đồ con kiến! Ai biểu mày đông, mày không quí hiếm!

Hỡi bạn bồ tèo, một buổi đẹp trời, lòng không quạu quọ, thử một lần tha cho mấy con kiến khi bắt gặp nó ăn vụng chút thức ăn của mình coi. Cũng vui lắm đó. Thiệt mà, thử đi. Bảo đảm không có hại bằng thử dùng xì ke ma túy đâu! (Nhưng chắc là số người thử xì ke ma túy lại nhiều hơn số người thử không giết kiến một lần. Hu..hu..!!!)

Không phải trả bằng một giá quá đắt như thử xì ke ma túy, sao bạn hổng thử một lần khoan hồng (dù chỉ một lần thôi cũng được), không giết kiến để nếm thử chút xíu cảm giác từ bi…

  

* Ngày 22-3-2009

  

Chiều chủ nhật, cho lũ trẻ đi thả diều. Nhìn mấy con diều sặc sỡ đủ màu được sản xuất phong phú hàng loạt, chợt nao nao nhớ con diều tuổi thơ mình. Mùa này ngày xưa, cứ mười đứa con trai trong lớp là hết tám đứa bị cô giáo phạt vì tội rứt giấy tập vở để làm diều. Thương biết mấy!

Thôi, gát lại những cánh diều và bầu trời ký ức. Hãy biết hài lòng và thích thú yêu thương với những cánh diều và bầu trời của hôm nay. Đời vui lắm kiểu.

  

 


Các bài nhật ký khác:
Ghi chép tháng 8 (2018) 02.08.2018 07:32
Ghi chép tháng 7 (2018) 04.07.2018 07:07
Ghi chép tháng 6 (2018) 13.06.2018 04:27
Ghi chép tháng 5 (2018) 02.05.2018 08:20
Ghi chép tháng 4 (2018) 17.04.2018 07:25
Ghi chép tháng 3/2018 (2) - NS Như Thủy 22.03.2018 04:58
Ghi chép tháng 3/2018 (đêm thơ nguyên tiêu nhà 254) 08.03.2018 08:32
Ghi chép tháng 2/2018 (chữ ký, tết 2018) 02.03.2018 07:52
Ghi chép tháng 1/2018 (thư gởi mai anh đào, ni sư TV Huệ Chiếu, lang hoa Sa dec) 04.01.2018 05:00
Ghi chép tháng 12/2017 (2) Rừng LGXM 28.12.2017 08:36
Ghi chép tháng 12/2017 (mập, Đại hội VHNT ĐT, cây cỏ đất quê, 15.12.2017 07:19
Ghi chép tháng 11/2017 (Đếm đá, cây trên tháp cổ, bè bạn lu bu, giang hồ rừng núi, phim Co co, yêu nhân loại...) 06.11.2017 08:04
Ghi chép tháng 10/2017 02.10.2017 07:18
Ghi chép tháng 9/2017 07.09.2017 07:44
Ghi chép tháng 8/2017 (2) 23.08.2017 04:03
Trang 1/4[ 1 ] [ 2 ] [ 3 ] [ 4 ] »

 
 
Thông tin sáng tác
Thư viện văn
Thư viện thơ
Tìm hiểu Phật giáo
Ý kiến bạn đọc
Thông tin từ thiện
L
I
Ê
N
H

T
G
 
Links đọc web
Tuổi trẻ
Hội nhà văn VN
Hội nhà văn TP.HCM
Vnexpress
VTV
HTV
Tuổi trẻ Cười
Đồng Tháp
Dưỡng sinh
Web tìm kiếm Google
THƯ VIỆN HOA SEN
ĐẠO PHẬT NGÀY NAY
THIỀN TÔNG VIỆTNAM
THIỀN SƯ NHẤT HẠNH
BÁO GIÁC NGỘ
QUẢNG ĐỨC
BUDDHA SASANA
LOTUSMEDIA
PG NGUYÊN THỦY
DIỆU PHÁP ÂM
RỪNG THIỀN ĐẠT MA
PHÁP TẠNG
PHẬT GIÁO VIỆT NAM
NI GIOI NGAY NAY
PHÁP VÂN
SUỐI TỪ
TRUNG TÂM HỘ TÔNG
 
© by Thu Nguyet - All rights reserved.
Designed and developed by Nicestyle Co., Ltd.