Deprecated: Function session_register() is deprecated in /home/admin/domains/thunguyetvn.com/public_html/functions.php on line 91 Thu Nguyet Personal Site - Nhật ký tác giả
 
T
R
A
N
G
C
H
Thơ Thu Nguyệt
Văn Thu Nguyệt
Nhật ký tác giả
Viết về tác phẩm TN
Phim về Thu Nguyệt
Tác phẩm Đặng Ca Việt
 
 
Giới thiệu
Ai ơi về
ĐỒNG THÁP MƯỜI...
ĐỊA CHỈ
QUÁN CƠM CHAY
QUÁN ĂN CHAY

Quảng Cáo
Khu nghỉ dưỡng & điều trịỊ
THIỀN TÂM
Nhật ký tác giả - Xem nội dung nhật ký
Nhà văn

             Nhà văn

  

            Không khiêm tốn mà nói thì hình như mình là người “Gì cũng biết chỉ có… mắc cỡ là hổng biết”!

           Bữa nọ đi chơi bãi biển Ninh Chữ, gặp một bạn Tây. Bạn thấy ta cần mẫn loay hoay với cái máy chụp hình, bạn ngỡ chắc ta là nhà nhiếp ảnh cừ khôi, nên mon men đến nhờ chụp giùm tấm hình lưu niệm. Sau một hồi nhiệt tình bấm máy, chắc thấy cái mặt mình có vẻ cũng quê trớt bờ tre, bạn cởi mở làm quen. Bạn là người Pháp, ta có quá trình 9 năm học tiếng Pháp dở nhất hành tinh nên hổng chữ nào thèm ở lại trong đầu. Cô bạn đi cùng thì bập bẹ được vài từ tiếng Anh, nên cũng cơ bản là trao đổi được với nhau mấy câu giới thiệu níc-nem níc niếc. Nhưng đến phần hỏi thăm về nghề nghiệp thì mới… mỏi tay! Ta cũng láng máng nhớ rằng cái nghề của ta tiếng Tây kêu bằng Pô-ét (poête) gì gì đó. Ta nói mỏi mỏ “Pô-ét… Pô-ét” hoài mà bạn chẳng thể hiểu ra. (Chắc dòm cái mặt ta đần thối như con cù lần ghẻ nên bạn không thể liên tưởng ra được tên này có thể làm thơ!) Hoàn cảnh bắt buộc, cái khó ló cái…tinh ranh, ta bèn nghĩ đến việc phải tìm ra một nhân vật nào đó có nghề nghiệp như mình mà thật nổi tiếng để nói ra thì ai cũng biết. Biết bạn là người Pháp, ta bèn giơ ra một bàn tay, định vị và nói: “Vích-to Huy-gô”; tay còn lại ta tự chỉ vào mình, hai tay cân nhau diễn đạt sự ngang tầm, đồng vai phải lứa. Má ơi! Bạn “wa” lên một tiếng ngạc nhiên ngưỡng mộ, mắt bạn giãn tới chân mày, suýt nữa thì tròng văng luôn xuống cát! Ôi, thế là bạn đã hiểu ta là một nhà văn, mà nhà văn vô cùng tầm cỡ (vì ngang hàng với Vich-to huy-gô lận cơ mà!!!) Thế là Vích-to Huy-gô Việt Namta cười hể hả, vì đã truyền đạt được cho bạn hiểu về nghề nghiệp của mình.

         Cười hể hả xong rồi mới tới cười… nhục nhã! Tía ơi! Hồn vía Vích-to Huy-gô mà nghe được chắc ổng về bẻ cổ vặn họng mình. Chợt nhớ lại trận đi Hàn Quốc, cả đoàn phải khám sức khỏe ở bệnh viện, bác sĩ Hàn hỏi ta tên gì, ta xớn xác đoán mò rằng bác sĩ hỏi ta có bệnh gì? Thế là ta trả lời ngay: hen suyễn. Vậy là trong y bạ, bác sĩ ghi vào tên bệnh nhân: Hen Suyen (cái tên cũng mang hơi hớm Hàn ghê ấy chứ!)

             Biết bao năm trời ta cứ tưởng tiếng Anh có từ welcome là tấm thảm (bởi thấy tấm thảm nào cũng ghi chữ welcome) cho đến một hôm coi phim Cậu bé rừng xanh: nghe diễn viên Minh Nhí nói câu: “welcome back tiger” tức là “chào mừng con cọp trở về” ta mới biết welcome hổng phải là tấm thảm! Biết rồi mới thấy mình ngu hết biết! Nào có ai ghi lên cái bàn chữ “cái bàn”, cái chén chữ “cái chén”… đâu; ai rảnh mà ghi lên tấm thảm rằng đây là tấm thảm. Mới hay cái tư duy của mình nó lẩn quẩn, là đà, kém lô-gích làm sao!

          Dân gian có câu: “Yếu thì đừng ra gió”. Ta cũng biết mình hổng mạnh, nhưng cuộc đời gió máy tứ tung, né làm sao được! Mỗi lần “ra gió” là chai sượng đầy mình. Mắc cỡ riết cũng lờn, thành ra mất phản xạ dần dần khái niệm mắc cỡ.

          Thôi, lỡ rồi, ngoại ngữ ơi xin hẹn lại kiếp sau, kiếp này xin loanh quanh vùng nội ngữ; làm nhà văn quèn của xóm, ấp, xã, phường… miễn ý thức được rằng ta cũng đang làm cái nghề cao quí - mà cỡ Vích-to Huy-gô cũng được gọi giống vậy thôi: Nhà văn - để phải mần ăn sao cho tử tế với nghề.

 

Bạn nhìn ta... bàng hoàng... ngưỡng mộ!!! (Ha...ha... trời đất ơi!!!)

 

Hy vọng là bạn đọc được cái này: Máy dịch ra chắc mắc cười lắm, đọc để cười tiếp... (bạn nào biết tiếng Anh, đọc cái này trị bệnh stress vô cùng hiệu nghiệm!)

http://translate.google.com/translate?hl=en&sl=vi&tl=en&u=http://thunguyetvn.com/tn_diary.php%3Ftn%3Dview%26id%3D106 

 

Nếu không bấm vào đường dẫn trên đọc được thì bạn có thể đọc tạm nó như vầy:

 

Nhà văn Writers 

Không khiêm tốn mà nói thì hình như mình là người “Gì cũng biết chỉ có… mắc cỡ là hổng biết”! No modest but said it looks like he is a "just Gi also know ... there are questions co hong know"!

Bữa nọ đi chơi bãi biển Ninh Chữ, gặp một bạn Tây. No meals ride Ninh Chu beach, having a hand. Bạn thấy ta cần mẫn loay hoay với cái máy chụp hình, bạn ngỡ chắc ta là nhà nhiếp ảnh cừ khôi, nên mon men đến nhờ chụp giùm tấm hình lưu niệm. You see we need to loay hoay man with the machine taking pictures, ngo sure you have the photographers scorcher, so be it mon thanks to gium taking souvenir photographs. Sau một hồi nhiệt tình bấm máy, chắc thấy cái mặt mình có vẻ cũng quê trớt bờ tre, bạn cởi mở làm quen. After an episode enthusiastic press machine, certainly see the face of their own country also seems to trot hip bamboo, you get to know openly. Bạn là người Pháp, ta có quá trình 9 năm học tiếng Pháp dở nhất hành tinh nên hổng chữ nào thèm ở lại trong đầu. You are in France, we have the 9 years learning French do most of the words hong should do them stay in first. Cô bạn đi cùng thì bập bẹ được vài từ tiếng Anh, nên cũng cơ bản là trao đổi được với nhau mấy câu giới thiệu níc-nem níc niếc. She then you come along to be bap few English words, it's basically been exchanged with each other questions may introduce country-nem niec country. Nhưng đến phần hỏi thăm về nghề nghiệp thì mới… mỏi tay! But part to inquire about the new career ... moi hand! Ta cũng láng máng nhớ rằng cái nghề của ta tiếng Tây kêu bằng Pô-ét (poête) gì gì đó. I also loosely remember that the job of one hour west exclaim with Po-et (poete) do something. Ta nói mỏi mỏ “Pô-ét… Pô-ét” hoài mà bạn chẳng thể hiểu ra. And I say that opens "Po Po-et-et ..." hoai you can not understand that. (Chắc dòm cái mặt ta đần thối như con cù lần ghẻ nên bạn không thể liên tưởng ra được tên này có thể làm thơ!) Hoàn cảnh bắt buộc, cái khó ló cái…tinh ranh, ta bèn nghĩ đến việc phải tìm ra một nhân vật nào đó có nghề nghiệp như mình mà thật nổi tiếng để nói ra thì ai cũng biết. (Dom things Chac dan thoi we face as the hardworking ghe times so you can not image that is the name of this poem can do!) Circumstances required, the difficult things ... highway mischief, I think went to work to find out an animal that has his career as that really famous to say everyone knows it. Biết bạn là người Pháp, ta bèn giơ ra một bàn tay, định vị và nói: “Vích-to Huy-gô”; tay còn lại ta tự chỉ vào mình, hai tay cân nhau diễn đạt sự ngang tầm, đồng vai phải lứa. You know who is French, I went into a zone hand, positioning and said: "Vich Huy-to-go"; hand to me only on his own two hands together can express the horizontal range, the right shoulder fire. Má ơi! Ma oi! Bạn “wa” lên một tiếng ngạc nhiên ngưỡng mộ, mắt bạn giãn tới chân mày, suýt nữa thì tròng văng luôn xuống cát! You "wa" on a threshold of a surprise, Relax your eyes to the foot may, it is well-nigh emptiness always sand down! Ôi, thế là bạn đã hiểu ta là một nhà văn, mà nhà văn vô cùng tầm cỡ (vì ngang hàng với Vich-to huy-gô lận cơ mà!!!) Thế là Vích-to Huy-gô Việt Nam ta cười hể hả, vì đã truyền đạt được cho bạn hiểu về nghề nghiệp của mình. Oh, so you have to understand we are a writer, a writer, which is extremely (because Vich with peer-to-go single mobilization of that!) Is The Vich-to-go Huy Viet Nam me laugh he ha, as has been communicated to you about their careers. 

Cười hể hả xong rồi mới tới cười… nhục nhã! He finished laughing ha and then to laugh ... disgrace! Tía ơi! Purple oi! Hồn vía Vích-to Huy-gô mà nghe được chắc ổng về bẻ cổ vặn họng mình. Hon via Vich Huy-to-go listening, which is sure to be ong advice his throat. Chợt nhớ lại trận đi Hàn Quốc, cả đoàn phải khám sức khỏe ở bệnh viện, bác sĩ Hàn hỏi ta tên gì, ta xớn xác đoán mò rằng bác sĩ hỏi ta có bệnh gì? Chợt recalled battle in Korea, both groups have to health in hospitals, doctors Han asked me what name, I guess mo xon confirm that doctors ask patients what we have? Thế là ta trả lời ngay: hen suyễn. The answer is we immediately: asthma. Vậy là trong y bạ, bác sĩ ghi vào tên bệnh nhân: Hen Suyen (cái tên cũng mang hơi hớm Hàn ghê ấy chứ!) What is the medical contacts, physicians write the name on the patient: Asthma (the name is quite bring hom Korean chu ghê it!) 

Biết bao năm trời ta cứ tưởng tiếng Anh có từ welcome là tấm thảm (bởi thấy tấm thảm nào cũng ghi chữ welcome) cho đến một hôm coi phim Cậu bé rừng xanh : nghe diễn viên Minh Nhí nói câu: “welcome back tiger” tức là “chào mừng con cọp trở về” ta mới biết welcome hổng phải là tấm thảm! So many years I feel perfect English from Welcome is a good carpet (seen by the carpet planks which also noted the word Welcome) for a movie considered the Cau be forest green: hear actors Minh Nhi said the sentence: "Welcome back tiger" that is "welcoming the return to the tiger" I know New Welcome hong carpets must be broken! Biết rồi mới thấy mình ngu hết biết! Know and then find yourself sleeping all know! Nào có ai ghi lên cái bàn chữ “cái bàn”, cái chén chữ “cái chén”… đâu; ai rảnh mà ghi lên tấm thảm rằng đây là tấm thảm. Who have written letters on the table "the table", the word cup "the cup" ... Where; who free up record that the tapestry that this is a good carpet. Mới hay cái tư duy của mình nó lẩn quẩn, là đà, kém lô-gích làm sao! Or the new thinking of him quan lan, is momentum, less plot-gich how! 

Dân gian có câu: “Yếu thì đừng ra gió”. Popular with the sentence: "Yeu then do not wind up". Ta cũng biết mình hổng mạnh, nhưng cuộc đời gió máy tứ tung, né làm sao được! I also know their strengths hong, but life may wind cramped, how are né! Mỗi lần “ra gió” là chai sượng đầy mình. Each time "the wind" is suong bottle full of himself. Mắc cỡ riết cũng lờn, thành ra mất phản xạ dần dần khái niệm mắc cỡ. Riet also co infected pigs, the loss of reflexes gradually concept infected size. 

Thôi, lỡ rồi, ngoại ngữ ơi xin hẹn lại kiếp sau, kiếp này xin loanh quanh vùng nội ngữ; làm nhà văn quèn của xóm, ấp, xã, phường… miễn ý thức được rằng ta cũng đang làm cái nghề cao quí - mà cỡ Vích-to Huy-gô cũng được gọi giống vậy thôi: Nhà văn - để phải mần ăn sao cho tử tế với nghề. Resigned, and then miss, foreign language ơi please re-appointment hereafter, please kiếp this loanh around the internal language; forgotten as the writer of the village, hamlet, communes, wards ... free aware that we are also a career high with you -- that the size Vich-to-go Huy also known varieties such resigned: Writers - right man to eat that kind of job. 

                    


Các bài nhật ký khác:
Bài viết cho các em học sinh (8/2018) 18.09.2018 02:17
Ghi chép tháng 9 (2018) 11.09.2018 02:19
Ghi chép tháng 8 (2018) 02.08.2018 07:32
Ghi chép tháng 7 (2018) 04.07.2018 07:07
Ghi chép tháng 6 (2018) 13.06.2018 04:27
Ghi chép tháng 5 (2018) 02.05.2018 08:20
Ghi chép tháng 4 (2018) 17.04.2018 07:25
Ghi chép tháng 3/2018 (2) - NS Như Thủy 22.03.2018 04:58
Ghi chép tháng 3/2018 (đêm thơ nguyên tiêu nhà 254) 08.03.2018 08:32
Ghi chép tháng 2/2018 (chữ ký, tết 2018) 02.03.2018 07:52
Ghi chép tháng 1/2018 (thư gởi mai anh đào, ni sư TV Huệ Chiếu, lang hoa Sa dec) 04.01.2018 05:00
Ghi chép tháng 12/2017 (2) Rừng LGXM 28.12.2017 08:36
Ghi chép tháng 12/2017 (mập, Đại hội VHNT ĐT, cây cỏ đất quê, 15.12.2017 07:19
Ghi chép tháng 11/2017 (Đếm đá, cây trên tháp cổ, bè bạn lu bu, giang hồ rừng núi, phim Co co, yêu nhân loại...) 06.11.2017 08:04
Ghi chép tháng 10/2017 02.10.2017 07:18
Trang 1/4[ 1 ] [ 2 ] [ 3 ] [ 4 ] »

 
 
Thông tin sáng tác
Thư viện văn
Thư viện thơ
Tìm hiểu Phật giáo
Ý kiến bạn đọc
Thông tin từ thiện
L
I
Ê
N
H

T
G
 
Links đọc web
Tuổi trẻ
Hội nhà văn VN
Hội nhà văn TP.HCM
Vnexpress
VTV
HTV
Tuổi trẻ Cười
Đồng Tháp
Dưỡng sinh
Web tìm kiếm Google
THƯ VIỆN HOA SEN
ĐẠO PHẬT NGÀY NAY
THIỀN TÔNG VIỆTNAM
THIỀN SƯ NHẤT HẠNH
BÁO GIÁC NGỘ
QUẢNG ĐỨC
BUDDHA SASANA
LOTUSMEDIA
PG NGUYÊN THỦY
DIỆU PHÁP ÂM
RỪNG THIỀN ĐẠT MA
PHÁP TẠNG
PHẬT GIÁO VIỆT NAM
NI GIOI NGAY NAY
PHÁP VÂN
SUỐI TỪ
TRUNG TÂM HỘ TÔNG
 
© by Thu Nguyet - All rights reserved.
Designed and developed by Nicestyle Co., Ltd.