Deprecated: Function session_register() is deprecated in /home/admin/domains/thunguyetvn.com/public_html/functions.php on line 91 Thu Nguyet Personal Site - Tác phẩm Đặng Ca Việt - Các bài viết về Đặng Ca Việt
 
T
R
A
N
G
C
H
Thơ Thu Nguyệt
Văn Thu Nguyệt
Nhật ký tác giả
Viết về tác phẩm TN
Phim về Thu Nguyệt
Tác phẩm Đặng Ca Việt
 
 
Giới thiệu
QUỸ KHUYẾN HỌC
TÂM MINH

Ai ơi về
ĐỒNG THÁP MƯỜI...
ĐỊA CHỈ
QUÁN CƠM CHAY
QUÁN ĂN CHAY

Quảng Cáo
Khu nghỉ dưỡng & điều trịỊ
THIỀN TÂM
Tác phẩm Đặng Ca Việt - Các bài viết về Đặng Ca Việt
Ký ức (TRẦN THỊ HOÀNG ANH)

Ký ức  

Truyện ngắn

TrẦn thỊ Hoàng Anh

- Sao dì cứ nhắc hoài chuyện đó! Bộ hổng có chuyện gì khác nữa sao…

Con bé Tú nhăn nhó khi dì Hoàng bắt đầu cái điệp khúc: “Ba con hồi đó cưng con hết biết! Mười giờ đêm con đòi chơi bong bóng”...

Rồi, biết rồi, ổng liền mở cửa, dắt xe ra. Mẹ con  hỏi: “ Anh đi đâu đó?” -  “Đi mua bong bóng cho bé Tú” -  “Trời ơi bộ anh khùng hả, nó đòi cái gì cũng chiều vậy hả? Gần nửa đêm rồi ai bán bong bóng?”.  Ba cười hì hì.... Mẹ la: “Tui không giỡn với ông nghen, đóng cửa vô ngủ, chiều con kiểu đó nó hư...”

Ôi, câu chuyện bong bóng, dì Hoàng đã kể tới lần thứ mấy chục rồi không biết. Mỗi năm đám giỗ ba, mỗi lần bé Tú ghé thăm, mỗi lần tết… là dì Hoàng lại ôm Tú vào lòng thủ thỉ câu chuyện cũ rích. Suốt mười lăm năm như thế, từ con bé Tú năm tuổi, bây giờ Tú đã hai mươi, là sinh viên năm thứ hai đại học. Tú chịu hết nổi cái điệp khúc của dì Hoàng. Nó tìm cách lẩn đi, vấp phải ánh mắt thật buồn của dì.

- Dì sợ những hình ảnh của ba con phai nhòa dần trong ký ức của con. Ngày đó con còn quá nhỏ. Làm sao con đừng quên ba…

Đúng là trong một cố gắng tuyệt vọng, dì Hoàng muốn níu kéo mãi ký ức về ba trong Tú. Nhưng thời gian là một liều thuốc vừa tuyệt vời vừa tàn nhẫn, nó xoa dịu được nỗi đau trong mẹ nhưng cũng xóa dần những nét vẽ trong trí não non nớt của bé Tú. Bây giờ Tú chỉ còn lờ mờ nhớ về một ngày nào đó mà mẹ nó khóc nhiều không thể tả, chân khụy xuống bên hai người bạn dìu đi. Nó thấy mẹ khóc cũng hoảng hồn khóc theo, ôm chặt cánh tay mẹ, chứ không hiểu chuyện gì đã xảy ra. Người ta xôn xao đông lắm, người ta ẵm nó vô cho nó thấy ba nó nằm im lìm trên giường, không đùa giỡn với nó như mọi ngày. Thường ngày nó hay chơi trò lấy cọng thun cột tóc ba lại thành những chùm như trái chôm chôm mà ba nó vẫn chịu đau ngồi yên cho chị em nó dùng ba làm người mẫu để thiết kế đủ loại thời trang nghịch ngợm.  Nó cười hinh hích khoe với dì Hoàng như thế. Vậy mà dì Hoàng không cười theo, lại òa khóc y như mẹ nó. Nó chạy hết đầu này tới đầu kia, đông ơi là đông, người nào cũng cố ôm nó một chút, nhưng nó vùng thoát khỏi. Nó lại vui vẻ ăn sôcôla dì Hoàng mua, vui vẻ cười nói cho tới khi người ta bỏ cái hộp dài dài màu đỏ đựng ba nó xuống đất rồi lấp lại. Khép luôn hình ảnh của một người cha…

Tú nhìn lên bức ảnh ba  treo trên tường. Nhìn năm này qua tháng nọ nên nó thấy “quen” chứ thật sự trong đầu nó không hình dung nổi bóng dáng của ba. Trong ảnh ba cười thiệt ngộ, chứ như  ông phó nhòm canh đúng lúc ba đang kể chuyện gì hào hứng lắm, chứ không phải nụ cười làm dáng trước ống kính. Dì Hoàng bảo mỗi lần ba kể chuyện là bạn bè cứ há hốc mồm ra mà nghe vì quá ư là hấp dẫn. Ba “minh họa” bằng cả tay cả mắt, cả tiếng cười vang nhà. Căn nhà luôn là điểm tụ họp bạn bè với lòng hiếu khách kỳ lạ. Chung quanh ảnh ba là những bức tranh sơn dầu mà ba đã vẽ nhưng chưa một lần triển lãm. Ba là họa sĩ, nhưng giấc mơ nghệ thuật đành gác lại để lao vào kiếm sống nuôi vợ con. Suốt năm suốt tháng quay quanh ba chỉ là những trang maquette báo, những bìa sách, bìa đĩa CD… chất chồng. Thỉnh thoảng tranh thủ được đôi chút, ba quẹt vài nét cọ lên tấm toan, rồi cứ để đó cho bụi bám nhện giăng. Mẹ gom được hơn chục bức hoàn chỉnh nhất, bỏ vô bọc thảy lên nóc tủ. Thế là xong một đời họa sĩ. Dì Hoàng, dì Giang có xin vài bức để trang trí nhà mới, mẹ vui vẻ cho kèm theo lời cảm ơn chân thành: “Không thôi chuột nó “thưởng thức” cũng vậy à!”. Người ta rần rần mở gallery, còn ba thản nhiên nhìn “gallery” nóc tủ của mình. Ai đó tiếc cho ba, thì ba tròn mắt ngạc nhiên: “Vợ con như thế, tôi hạnh phúc quá rồi. Thêm nữa liệu có dư không?”. Ba bằng lòng với những gì mình đang có trong tay. Ba hạnh phúc trong chính ngôi nhà mà ba đã hy sinh.

Gương mặt ba cứ rạng rỡ dần lên theo lời kể của dì Hoàng. Bé Tú thở phào, ừ dì kể như vậy còn muốn nghe, chứ đừng nhắc chuyện bong bóng nữa nha, con oải ghê! Mấy bà già sao kỳ, ưng chuyện gì là nhắc hoài không chán. Ủa mà dì Hoàng cũng đâu thể gọi là già, mới năm mươi lăm chứ mấy, bằng tuổi mẹ Tú. Hồi ba mất mẹ tròn bốn mươi, vừa đẹp vừa rạng rỡ tài thơ trên cả nước. Ai cũng nói mẹ có phước nhất làng văn nghệ vì có một người chồng như ba. Vậy mà chỉ chớp mắt, mẹ trở thành góa bụa. Ai nấy bàng hoàng. Bây giờ mẹ càng trầm lặng, hết giờ đi làm lại xem kinh Phật, tham thiền. Thơ mẹ buồn và đượm màu “sắc không” hư huyễn. Có cái gì chắc thật trên đời đâu. Mọi thứ sẵn sàng bỏ ta mà đi bất cứ lúc nào. Hạnh phúc đó, bất hạnh đó, vui buồn sướng khổ nối theo nhau trong kiếp luân hồi. Mười lăm năm, nỗi đau có lắng dịu, nhưng mẹ càng thấm thía nỗi đau lớn hơn của cả nhân sinh.

Tú thương mẹ, nhưng nó sợ sự trầm lặng của mẹ. Nó thích gần dì Hoàng. Dì nói nhiều, sôi nổi phù hợp với tuổi trẻ hiện đại của Tú vì hồi trẻ dì  là nhà báo rất năng nổ, hoạt động. Làm báo đã cực, vậy mà rảnh chút nào dì lại đi làm từ thiện, đi dạy học cho trẻ em nghèo. Đi xong về nằm sải tay sải chân than mệt, than bệnh. Mẹ gắt: “Ốm nhom còn ham làm! Đúng là cái mỏ than, than suốt ngày!”. Dì cười toe toét: “Mệt thì la lên cho đỡ vậy mà! Nhưng bụng tao vui dữ lắm. Mình mệt mà cả chục người được hạnh phúc thì tính ra còn “lời” to!”. Hai người là bạn thân nhưng tánh tình cứ trái ngược như thế. Mỗi lần Tú bị mẹ la là nó lại tìm đến dì Hoàng để được bênh vực. Dì xuề xòa một hồi, lại nhắc tới ba Tú, nhắc hồi nhỏ Tú chạy lon ton, thế là mẹ xìu ngay cơn giận. Mười lăm năm, cứ “bài thuốc” đó dì xài hoài vẫn còn công hiệu.

Tú lững thững ra nơi bến sông, gần chỗ mộ ba. Gió lồng lộng thổi qua hàng trâm bầu. Quê nội giờ như xa khuất vì chỉ còn chú bác cô dượng, mỗi năm mẹ về phủi mộ cho ba có khi Tú đi theo, có khi bận học để mẹ đi một mình. Dải đất cù lao phải xuống xe chờ đò cách trở như càng ngăn cách thêm giữa nhịp đời hối hả. Tú vào đại học, nỗ lực được cái học bổng đi nước ngoài, lần này về là chia tay ba. Bức ảnh trên mộ vẫn nụ cười sảng khoái quen thuộc, nhưng hình như đôi mắt hơi buồn. Tú lấy tay rờ mặt ba, lầm thầm mấy câu rồi ra bến ngồi nhìn con nước đẩy đưa những cụm lục bình. Tú đọc thơ mẹ, thấy lục bình trôi tím rịm, thật lãng mạn, nhưng sao nhìn nó ngoài đời buồn quá, buồn đến tê tái. Mẹ mê chi lục bình để rồi đời mẹ cũng giống lục bình, bất ngờ sóng dập. Ngày nào ba nằm đây cũng thấy lục bình mẹ trôi lên trôi xuống, không biết hai người có nhắn gởi cho nhau được lời nào hay không. Tú thở dài, ngắt một cành hoa màu tím quay vào cắm trên mộ ba. Sáng mai con về thành phố, rồi con sẽ bay đi. Ba đừng buồn nghen ba.

Suốt mấy ngày, mẹ và Tú, cả dì Hoàng, dì Giang lu bu chuẩn bị hành lý cho Tú đi du học. Ra chợ ra shop không biết bao nhiêu lần vẫn cảm thấy thiếu cái này cái kia. Ba bà già ngồi bứt tóc bứt tai mà nhớ, lâu lâu à lên một tiếng, ấy là phát hiện một món nào đó mang theo. Cuối cùng mấy chiếc va li đã chật căng, Tú dán tờ giấy có ghi tên họ địa chỉ lên nắp mỗi chiếc, cẩn thận kéo thêm vài đường băng keo. Thế là xong, mai chỉ việc xách ra sân bay.

Bữa tiệc tối cũng đã tàn, ai về nhà nấy, chỉ còn lại Tú nằm bên mẹ. Tú vừa nghe mẹ dặn dò vừa bóp trán cố nhớ một món gì mà nó cứ cảm thấy rất cần, rất tha thiết. Tiếng mẹ mơ hồ trôi qua trôi qua khoảng đêm tĩnh mịch. Ký ức Tú cũng mơ hồ trôi qua trôi qua một vùng hỗn độn, rối rắm… Chợt Tú ngồi bật dậy. Một tia sáng loé lên. Tú mở cửa, chạy như bay ra khỏi nhà. Tú đập cửa tiệm tạp hóa của cô Tám. Cô Tám tỉnh ngủ kinh ngạc trao cho Tú cái bọc ni lông mà cô treo lủng lẳng trên giá. Tú chạy về nhà, đổ cái bọc ra. Những chiếc bong bóng xanh đỏ nằm tung tẩy hồn nhiên trên nền gạch. Những màu sắc lấp lánh từ xa xưa hiện về. Tú nghe tiếng ba dắt xe, mở cửa, Tú nghe ba cười khi bị mẹ la... Nước mắt Tú chảy dài. Tú gói hết những chiếc bong bóng cho vào xắc tay nhỏ. Ngày mai chúng sẽ theo Tú bay sang nơi ấy. Ba mãi mãi cưng chiều con bé Tú của ba…

 


Các bài khác:
 
 
Thông tin sáng tác
Thư viện văn
Thư viện thơ
Tìm hiểu Phật giáo
Ý kiến bạn đọc
Thông tin từ thiện
L
I
Ê
N
H

T
G
 
Links đọc web
Tuổi trẻ
Thanh Niên
VietNamNet
Hội nhà văn VN
Hội nhà văn TP.HCM
Văn nghệ SCL
SG Giai Phong
Người Lao Động
Lao Động
Vnexpress
TTXVN
Hà Nội Mới
Tiền Phong
Nhân Dân
CA Tp HCM
CA Nhân Dân
Quân Đội ND
VTV
HTV
VNN Televison
HTV Hà Nội
TV Trực tuyến
Đài Tiếng Nói VN
Đài Tiếng Nói TPHCM
Dân Trí
24 Giờ
Tạp chí Lao Động
Tạp chí Gia Đình
VN Media
Tin tức Online
Đọc báo trực tuyến
Thời Báo SG
SG Tiếp Thị
Doanh Nhân SG
Diễn Đàn DN
Kinh Tế Đô Thị
Thời báo kinh tế SG
Thời báo KT Việt Nam
Báo
Báo Mua & Bán
Cẩm nang mua sắm
Sài Gòn News
Tạp chí VHNT ăn uống
Tạp chí Sành Điệu
Tuổi trẻ Cười
Báo Ảnh VN
Tạp Chí Đẹp
TC Kiến Trúc Nhà Đẹp
Tạp chí Tia Sáng
Thế hệ 8x
Báo Mực Tím
Sinh Viên VN
Thiếu nhi Tp
E Chíp
PC World
Ca dao
Thời văn
Tiền vệ
Bách hoa cung
Thơ trẻ
VN thư quán
báo Cần Thơ
Huế (cố đô)
Tạp chí Sông Hương
Giáo dục&thời đại
Đồng Tháp
VN Đồng Tháp
Báo Đồng Nai
Báo Khánh Hòa
Báo Bình Định
Báo mới
Ngôi sao
Dưỡng sinh
Vieshare
Tin tức - BBC
Tìm nhanh
Web tìm kiếm Google
THƯ VIỆN HOA SEN
ĐẠO PHẬT NGÀY NAY
THIỀN TÔNG VIỆTNAM
THIỀN SƯ NHẤT HẠNH
CHUYỂN PHÁP LUÂN
BÁO GIÁC NGỘ
PHẬT TỬ VIỆT NAM
VĂN HÓA PHẬT GIÁO
QUẢNG ĐỨC
BUDDHA SASANA
LOTUSMEDIA
PG NGUYÊN THỦY
DIỆU PHÁP ÂM
RỪNG THIỀN ĐẠT MA
PHÁP TẠNG
PHẬT GIÁO VIỆT NAM
NI GIOI NGAY NAY
PHÁP VÂN
SUỐI TỪ
TTPG-CHÙA VIỆT NAM
TRUNG TÂM HỘ TÔNG
Y hoc cổ truyền
 
© by Thu Nguyet - All rights reserved.
Designed and developed by Nicestyle Co., Ltd.