Deprecated: Function session_register() is deprecated in /home/admin/domains/thunguyetvn.com/public_html/functions.php on line 91 Thu Nguyet Personal Site - Tác phẩm Đặng Ca Việt - Các bài viết về Đặng Ca Việt
 
T
R
A
N
G
C
H
Thơ Thu Nguyệt
Văn Thu Nguyệt
Nhật ký tác giả
Viết về tác phẩm TN
Phim về Thu Nguyệt
Tác phẩm Đặng Ca Việt
 
 
Giới thiệu
QUỸ KHUYẾN HỌC
TÂM MINH

Ai ơi về
ĐỒNG THÁP MƯỜI...
ĐỊA CHỈ
QUÁN CƠM CHAY
QUÁN ĂN CHAY

Quảng Cáo
Khu nghỉ dưỡng & điều trịỊ
THIỀN TÂM
Tác phẩm Đặng Ca Việt - Các bài viết về Đặng Ca Việt
Thời gian mù

 

Nguyễn Hữu Hồng Minh 

                                                                THỜI GIAN MÙ  

Hôm kia, khoảng 9 giờ sáng, khi đang phóng xe ào ào trên đường để đến kịp một cái hẹn, tôi đã nhận được tin nhắn: “Thu Nguyệt kính mời đến dự đám giỗ Việt Hải lúc 11h 30. Ngày mai 3.7. Số nhà 254, đường số 10 – Phước Bình – Quận 9”. Nhanh thật! Mới đó mà ông anh tôi, họa sĩ Nguyễn Việt Hải đã mất mấy năm rồi.

Thú thật bởi vì chị, nhà thơ Thu Nguyệt không nhắn là lần giỗ thứ bao nhiêu nên tôi cũng tự lục lại ký ức để nhớ thử xem anh Việt Hải đã mất mấy năm? Và tôi đã phát hoảng vì tôi đã lẫn lộn lung tung và không thể nhớ nổi. Thời gian mù khủng khiếp. Tôi cứ ngỡ như anh mới chết ngày hôm qua! Mà đúng như vậy! Bởi lẽ anh Hải còn quá trẻ, còn quá nhiều dự định ao ước phải làm và cuối cùng định mệnh đã buộc anh phải bỏ lại tất cả. Anh chưa phát lộ được khả năng một họa sĩ thực thụ và người đời nhìn chung chỉ biết anh chỉ là một họa sĩ-công chức trình bày báo. Anh em chúng tôi quen nhau khi tôi vừa ra trường về làm việc ở Ban Văn hóa văn nghệ báo Tuổi Trẻ thời tòa soạn báo còn ở trên đường Lý Chính Thắng. Đây là thời gian đầu tiên tôi vào nghề báo nên thường xuyên bị stress vì áp lực căng thẳng. Nhưng mỗi lần xuống căn-tin, tôi phát hiện người đàn ông có gương mặt tròn, hiền lành có tiếng cười sảng khoái giòn tan. Kỳ lạ cái tiếng cười ấy, khoan khoái, "đã" lạ lùng. Ngỡ như vô can mọi sự. Đứng ngoài mọi sự. Sau rồi mới biết anh Hải là người trình bày chính của tờ Tuổi Trẻ Chủ Nhật. Tôi chưa bao giờ là một người bạn (thân tình hay đối đế) của anh mà mãi mãi, và được anh coi là, một người em của mình. Vì vậy, tôi biết được nhiều chuyện, nhiều nỗi lòng do chính anh tâm sự mà tôi nghĩ không phải ai cũng biết. Thật lạ, bây giờ nghĩ lại, cơ duyên làm sao mà chính anh Hải, chứ không phải ai khác, là người tin rằng tôi có một khả năng làm thơ không đến nỗi nào và nên dành thời giờ cho nó. Anh thường nói thế này: -“Đời anh chỉ muốn vứt hết mọi thứ để vẽ nhưng nặng gánh cơm áo gia đình quá! Anh định ráng sức làm một thời gian nữa thôi cho ổn rồi sẽ vẽ...”. Và cái “nửa thôi” của anh mãi mãi không bao giờ có. Về tôi thì anh nói: -“ Minh còn trẻ, đang bắt đầu. Nếu muốn viết cái gì thì viết liền đi! Sau đó thì khép lại để làm việc kiếm sống vẫn chưa muộn...”. Tôi nghe vậy và tin là vậy. Để rồi theo thời gian chứng minh cả hai anh em chúng tôi đều nhầm lẫn lung tung cả. Anh Hải qua đời đột ngột vì tai nạn xe trong đám tang của nhà thơ Thu Bồn. Tôi càng viết càng thấy đích đến càng xa. Thăm thẳm vô bờ. Có những cái muốn “viết liền đi ” thì mãi mãi không viết được. Có những đều “chưa nên viết” thì cứ “tuôn” ào ào! Không ai biết văn chương chữ nghĩa thực chất là cái gì mà thế!

Anh Nguyễn Việt Hải có đóng góp rất lớn trong mảng Mỹ thuật ứng dụng và đồ họa của Sài Gòn, cũng như độ họa cả nước.Nếu như có một công trình nghiên cứu về Kỹ thuật đồ họa VN những năm thập kỷ 90, đầu thế kỷ 21, kỷ nguyên bùng nổ internet và kỷ thuật số ở VN thì không thể không nhắc tên của anh được. Tôi tin như vậy. Bởi anh vẽ rất nhiều minh họa báo và làm bìa cho rất nhiều cuốn sách trong Nam lẫn ngoài Bắc. Tôi không rõ chị Thu Nguyệt có làm thống kê những tác phẩm Bìa sách của anh sau khi mất không nhưng tôi tin có lẽ số lượng "tổng hợp" phải lên gần tới cả ngàn chiếc bìa. Riêng tác phẩm tôi, anh là một trong 5 họa sĩ vẽ minh họa cho tập truyện ngắn Tháo Đáy, nhà xuất bản Thanh Niên năm 2000. Đây là cuốn sách tôi để rất nhiều tâm huyết nhưng chìm nghỉm, không một tiếng vang.

Có một chuyện thật kỳ lạ trong nghề viết. Khi anh mất, tôi đang lang thang phiêu bạt ở Huế. Tin anh qua đời báo Tuổi Trẻ hôm ấy nếu tôi nhớ không nhầm thì đăng góc bên tay phải, ở trang 2, một trang quan trọng. Ngay trong thời gian ấy, vì tê tái và buồn quá tôi đã viết 1 bài về những kỷ niệm với anh do chị Đỗ Bạch Mai, tuần báo Văn Nghệ Trẻ đặt hàng. Bài báo viết xong chưa kịp save thì đột ngột cúp điện. Một cơn gió lạ và lạnh thốc vào phòng làm tôi bàng hoàng nổi hết gai góc. Một bài báo bình thường giữa những điềm không bình thường.

Năm ngoái, cũng ngày này giỗ anh, hai vợ chồng tôi lên thắp hương. Lúc đó Nguyệt Phạm chuẩn bị sinh cu Bo. Chị Thu Nguyệt dặn dò Nguyệt Phạm rất kỹ lưỡng về chế độ ăn uống và bảo tôi nên mua sắm một ít đồ đạc cho “bà bầu” khai hoa nở nhụy. Cuộc sống vẫn thế, vắng anh, vẫn trải dài phía trước…

                                                    Sàigòn, rạng sáng, 4.7.2007. 

 

Bài viết bổ sung năm 2009:

"THỜI GIAN MÙ" - GIỖ HỌA SĨ NGUYỄN VIỆT HẢI 
   
*Họa sĩ Nguyễn Việt Hải,
  Ký họa Đỗ Trung Quân

*Ghi chú www.nguyenhuuhongminh.com: Bài viết này cách đây hai năm, ngày xong còn ghi là 4.7.2007, được đưa lên blogyahoo của tôi và website của chị Thu Nguyệt (www.thunguyetvn.com). Nay tưởng niệm anh, tôi có bổ sung thêm nhiều chi tiết, nhiều ý khi nhớ, hồi tưởng lại. Vì thế, nếu so sánh thì sẽ có đôi điểm khác nhau với bản công bố cũ. (NHHM)

Hôm kia, khoảng 9 giờ sáng, khi đang phóng xe ào ào trên đường để đến kịp một cái hẹn, tôi đã nhận được tin nhắn: “Thu Nguyệt kính mời đến dự đám giỗ Việt Hải lúc 11h 30. Ngày mai 3.7. Số nhà 254, đường số 10 – Phước Bình – Quận 9”. Nhanh thật! Mới đó mà ông anh tôi, họa sĩ Nguyễn Việt Hải đã mất mấy năm rồi.

Thú thật bởi vì chị, nhà thơ Thu Nguyệt không nhắn là lần giỗ thứ bao nhiêu nên tôi cũng tự lục lại ký ức để nhớ thử xem anh Việt Hải đã mất mấy năm? Và tôi đã phát hoảng vì tôi đã lẫn lộn lung tung và không thể nhớ nổi. Thời gian mù khủng khiếp. Tôi cứ ngỡ như anh mới chết ngày hôm qua! Mà đúng như vậy! Bởi lẽ anh Hải còn quá trẻ, còn quá nhiều dự định ao ước phải làm và cuối cùng định mệnh đã buộc anh phải bỏ lại tất cả. Anh chưa phát lộ được khả năng một họa sĩ thực thụ và người đời nhìn chung chỉ biết anh chỉ là một họa sĩ-công chức trình bày báo. Anh em chúng tôi quen nhau khi tôi vừa ra trường về làm việc ở Ban Văn hóa văn nghệ báo Tuổi Trẻ thời tòa soạn báo còn ở trên đường Lý Chính Thắng. Đây là thời gian đầu tiên tôi vào nghề báo nên thường xuyên bị stress vì áp lực căng thẳng. Nhưng mỗi lần xuống căn-tin, tôi phát hiện người đàn ông có gương mặt tròn, hiền lành có tiếng cười sảng khoái giòn tan. Kỳ lạ cái tiếng cười ấy, khoan khoái, "đã" lạ lùng. Ngỡ như vô can mọi sự. Đứng ngoài mọi sự. Sau rồi mới biết anh Hải là người trình bày chính của tờ Tuổi Trẻ Chủ Nhật. Một tư thế, một công việc không thể "vô can", không thể "đứng ngoài". Mà nghề báo vốn áp lực, căng thẳng vô chừng.

****

Tôi chưa bao giờ là một người bạn (thân tình hay đối đế) của anh mà mãi mãi, và được anh coi là, một người em của mình. Khi thân, chẳng chuyện gì anh em giấu nhau. Vì vậy, tôi biết được nhiều chuyện, nhiều nỗi lòng do chính anh tâm sự mà tôi nghĩ không phải ai cũng biết. Ví như, anh Hải rất nặng ơn một người thuộc ban thư ký tòa soạn báo TTCN thời bấy giờ. Như anh nói cuộc "đổi đời" của anh  bắt đầu là cũng do tác động giúp đỡ của người này. Khi anh còn ở dưới miền quê Đồng Tháp đã viết truyện ngắn với bút danh Đặng Ca Việt, gửi báo, được đăng. Sau đó, giữa anh và nhà báo này thành chỗ thân tình. Anh rời quê nhà, quyết định lên Sài gòn thời gian đầu được động viên rất nhiều của bạn. Nhưng có một số bài viết của về mỹ thuật đăng ngay trên chính tờ báo mà  người ấy là "đầu bếp" chính thì anh Hải không đồng ý. Thứ nhất, hơi chủ quan và lạm quyền quá mức khi duyệt bài. Thứ hai, vì "chủ quan" và "lạm quyền" nên có bài viết đã sai lệch khá nhiều thông tin. Cụ thể, trong một bài  anh này viết về một bảo tàng ở Mỹ, lúc tận mắt  "nhàn du", "mục kỉnh" các tác phẩm lớn của các danh họa nổi tiếng thế giới treo ở đây và tán hươu tán vượn thì Việt Hải cho rằng theo nhiều nguồn thông tin chuyên ngành thì một số bức tranh nổi tiếng "trích lục" chưa từng được treo ở đây. Đó chỉ là những phiên bảo sao chép. Còn tranh thực thì đã được cất giữ một nơi khác vì giá trị "khổng lồ" của nó. Anh Hải kết luận, đại ý, từ "sơ hở" đến "sai sót" là một bước nhỏ. Nếu những gì mình biết không chắc chắn thì không nên khẳng định. Bởi có nhiều loại độc giả. Những độc giả chuyên nghiệp và khó tính, có am hiểu về tranh thì sẽ cười.

Thật lạ, bây giờ nghĩ lại, cơ duyên làm sao mà chính anh Hải, chứ không phải ai khác, là người tin rằng tôi có một khả năng làm thơ không đến nỗi nào và nên dành thời giờ cho nó. Anh thường nói thế này: -“Đời anh chỉ muốn vứt hết mọi thứ để vẽ nhưng nặng gánh cơm áo gia đình quá! Anh định ráng sức làm một thời gian nữa thôi cho ổn rồi sẽ vẽ...”. Và cái “nửa thôi” của anh mãi mãi không bao giờ có. Về tôi thì anh nói: -“ Minh còn trẻ, đang bắt đầu. Nếu muốn viết cái gì thì viết liền đi! Sau đó thì khép lại để làm việc kiếm sống vẫn chưa muộn...”. Tôi nghe vậy và tin là vậy. Để rồi theo thời gian chứng minh cả hai anh em chúng tôi đều nhầm lẫn lung tung cả. Anh Hải qua đời đột ngột vì tai nạn xe trong đám tang của nhà thơ Thu Bồn. Tôi càng viết càng thấy đích đến càng xa. Thăm thẳm vô bờ. Có những cái muốn “viết liền đi ” thì mãi mãi không viết được. Có những đều “chưa nên viết” thì cứ “tuôn” ào ào! Không ai biết văn chương chữ nghĩa thực chất là cái gì mà thế!

****

Xung quanh cái chết của anh Việt Hải cũng có nhiều chuyện ly kỳ. Anh đi viếng đám tang nhà thơ Thu Bồn sau đó trên đường chạy xe về tòa soạn thì xảy ra tai nạn. Trên con đường từ Suối Lồ Ồ về Sài Gòn đó thực ra nó cũng không nhiều xe lắm. Bởi những ai từng đi quốc lộ đều biết đó là "đường trong". Có nghĩa là con đường chạy song song ở bên trong so với đường quốc lộ mà có thể tránh được nhiều xe lớn từ tuyến Sài Gòn đi Biên Hòa. Tôi đã lên trang trại của đạo diễn Hồ Quang Minh. Ngậm ngùi nhìn qua nhà của nhà thơ Thu Bồn mà ngậm ngùi. Căn nhà đó từ ngày ông mất cũng ít khi mở cổng. Không xa Sài Gòn bao nhiêu nhưng khá heo hút.

Có chuyện này, nây giờ nói ra là được, bởi thời gian mọi vết thương đã lên da non, mọi thứ đã qua đi. Anh Việt Hải rất mê thơ Thu Bồn. Một tình yêu kỳ lạ. Tôi thấy anh đắm đuối với mỗi tác phẩm thơ của Thu Bồn. Ngay cả những cuốn mà tôi thấy khá là bình thường. Như cuốn "Đánh Đu Cùng Dâu Bể" mà anh rất hào hứng khi được vẽ bìa, chăm sóc cho tập thơ. Lần đó ở tòa soạn, anh hãnh diện đem ra khoe với tôi. Tôi nói với anh, thời ông Thu Bồn qua lâu rồi! Tập thơ này chẳng có gì mới cả! Anh nổi quạu. Hai anh em cãi nhau cũng to tiếng. Kết của câu chuyện ấy, tôi nhớ là đã nói với anh câu:- "Theo em, mỗi nhà thơ có tác phẩm hay, dở điều bình thường. Nghệ thuật mà! Sao đòi hỏi lúc nào cũng hay được? Nhưng không thể nói một tập thơ tàng tàng thành một tác phẩm đỉnh cao. Nè, anh có la em thì em chịu. Em chỉ thắc mắc sao anh mê Thu Bồn thế? Hơi lạ với em đó!...". Anh Hải cười và hai anh em tôi không nói về chuyện này nữa!

Rồi anh Việt Hải đã mất ngay trong đám tang Thu Bồn. Liệu có điềm gì đó có thể gọi là lạ lùng chăng? Lúc nào nghĩ về anh, tôi lại buồn với những nghi hoặc thắc mắc ấy. Dù bây giờ âm dương đã cách trở hai anh em chúng tôi.

****

Có một giai đoạn tôi về miền Tây sinh sống và mỗi giây phút đi qua là niềm khắc khoải cho cuộc đời tôi. Tôi tưởng khi xa chốn thị thành thì tâm hồn sẽ bình an. Nhưng kết quả cho thấy là ngược lại. Buổi đó, tôi sống tận trong rừng Cà Mau. Ấp Tân Tiến, kênh Dinh Hạng. Tức là cái ấp nhỏ mà nhà của nhà văn Nguyễn Ngọc Tư vốn đã quá xa, thị trấn Đầm Dơi, nhưng muốn vào chỗ tôi ở phải đi vỏ lãi thêm 1 giờ đồng hồ nữa. Trong căn nhà chơ vơ trên đầm nước ấy, tôi đã viết một số tác phẩm, và cuối  mỗi tác phẩm thường ghi chú "Pháo Đài Thơ Cà Mau... xxx...". Có đêm từ Cần Thơ về, tôi gọi điện cho Tư và chúng tôi uống cà phê ở một cái quán trước bưu điện Cà Mau. Tư có hỏi tôi _Bộ anh Minh tính dzề đây lập nghiệp luôn hả?...". Tôi cười cười không trả lời. Tôi chỉ nhớ mãi những ánh đèn nhấp nháy trước bưu điện thị xã ấy. Tuổi trẻ tôi có những ngày phơi dài không toan tính.  Nhưng đau. Một nỗi đau phiêu dạt quặn thắt. Thường buộc tôi choàng tỉnh dậy lúc nửa đêm. Thời điềm ấy tôi chỉ nghe điện thoại của anh Hải. Vẫn giọng cười trẻ trung vô sự ấy. Tôi thấy một Sài Gòn loáng thoáng ký ức. Anh Hải cũng hỏi tôi câu hỏi như Nguyễn Ngọc Tư. Nhưng bình yên hơn. Anh nói rằng anh yêu miền Tây, yêu Đồng Tháp. Mà xứ này miền nào cũng giống nhau. Vỏ lãi, đầm tôm, cánh đồng cò bay thẳng cánh...Lúc nào trong anh cũng dâng đầy một tình yêu. Anh đâu biết tôi như đang chìm lụt trong chuỗi ngày tận thế? Lúc ấy tôi đã nghĩ vậy! Nhưng sau này khi đã đi qua một đoạn đường, nhìn lại, tôi thấy đây cũng là quãng đời đẹp nhất của tuổi trẻ tôi. Tôi nhớ anh với nỗi nhớ đan kết phi hiện thực của thời gian...

****

Anh Nguyễn Việt Hải có đóng góp rất lớn trong mảng Mỹ thuật ứng dụng và đồ họa của Sài Gòn, cũng như độ họa cả nước.Nếu như có một công trình nghiên cứu về Kỹ thuật đồ họa VN những năm thập kỷ 90, đầu thế kỷ 21, kỷ nguyên bùng nổ internet và kỷ thuật số ở VN thì không thể không nhắc tên của anh được. Tôi tin như vậy. Bởi anh vẽ rất nhiều minh họa báo và làm bìa cho rất nhiều cuốn sách trong Nam lẫn ngoài Bắc. Tôi không rõ chị Thu Nguyệt có làm thống kê những tác phẩm Bìa sách của anh sau khi mất không nhưng tôi tin có lẽ số lượng "tổng hợp" phải lên gần tới cả ngàn chiếc bìa. Riêng tác phẩm tôi, anh là một trong 5 họa sĩ vẽ minh họa cho tập truyện ngắn Tháo Đáy, nhà xuất bản Thanh Niên năm 2000. Đây là cuốn sách tôi để rất nhiều tâm huyết nhưng chìm nghỉm, không một tiếng vang.

Có một chuyện thật kỳ lạ trong nghề viết. Khi anh mất, tôi đang lang thang phiêu bạt ở Huế. Tin anh qua đời báo Tuổi Trẻ hôm ấy nếu tôi nhớ không nhầm thì đăng góc bên tay phải, ở trang 2, một trang quan trọng. Ngay trong thời gian ấy, vì tê tái và buồn quá tôi đã viết 1 bài về những kỷ niệm với anh do chị Đỗ Bạch Mai, tuần báo Văn Nghệ Trẻ đặt hàng. Bài báo viết xong chưa kịp save thì đột ngột cúp điện. Một cơn gió lạ và lạnh thốc vào phòng làm tôi bàng hoàng nổi hết gai góc. Một bài báo bình thường giữa những điềm không bình thường.

Năm ngoái, cũng ngày này giỗ anh, hai vợ chồng tôi lên thắp hương. Lúc đó Nguyệt Phạm chuẩn bị sinh cu Bo. Chị Thu Nguyệt dặn dò Nguyệt Phạm rất kỹ lưỡng về chế độ ăn uống và bảo tôi nên mua sắm một ít đồ đạc cho “bà bầu” khai hoa nở nhụy. Cuộc sống vẫn thế, vắng anh, vẫn trải dài phía trước…                                               

Nguyễn Hữu Hồng Minh 

Sàigòn, rạng sáng, 4.7.2007.

Bản sửa chữa, cafe Press Corner, Huyền Trân Công Chúa, 7.7.2009. 

©nguyenhuuhongminh.com

http://nguyenhuuhongminh.com/tin-tuc/152.aspx


Các bài khác:
 
 
Thông tin sáng tác
Thư viện văn
Thư viện thơ
Tìm hiểu Phật giáo
Ý kiến bạn đọc
Thông tin từ thiện
L
I
Ê
N
H

T
G
 
Links đọc web
Tuổi trẻ
Thanh Niên
VietNamNet
Hội nhà văn VN
Hội nhà văn TP.HCM
Văn nghệ SCL
SG Giai Phong
Người Lao Động
Lao Động
Vnexpress
TTXVN
Hà Nội Mới
Tiền Phong
Nhân Dân
CA Tp HCM
CA Nhân Dân
Quân Đội ND
VTV
HTV
VNN Televison
HTV Hà Nội
TV Trực tuyến
Đài Tiếng Nói VN
Đài Tiếng Nói TPHCM
Dân Trí
24 Giờ
Tạp chí Lao Động
Tạp chí Gia Đình
VN Media
Tin tức Online
Đọc báo trực tuyến
Thời Báo SG
SG Tiếp Thị
Doanh Nhân SG
Diễn Đàn DN
Kinh Tế Đô Thị
Thời báo kinh tế SG
Thời báo KT Việt Nam
Báo
Báo Mua & Bán
Cẩm nang mua sắm
Sài Gòn News
Tạp chí VHNT ăn uống
Tạp chí Sành Điệu
Tuổi trẻ Cười
Báo Ảnh VN
Tạp Chí Đẹp
TC Kiến Trúc Nhà Đẹp
Tạp chí Tia Sáng
Thế hệ 8x
Báo Mực Tím
Sinh Viên VN
Thiếu nhi Tp
E Chíp
PC World
Ca dao
Thời văn
Tiền vệ
Bách hoa cung
Thơ trẻ
VN thư quán
báo Cần Thơ
Huế (cố đô)
Tạp chí Sông Hương
Giáo dục&thời đại
Đồng Tháp
VN Đồng Tháp
Báo Đồng Nai
Báo Khánh Hòa
Báo Bình Định
Báo mới
Ngôi sao
Dưỡng sinh
Vieshare
Tin tức - BBC
Tìm nhanh
Web tìm kiếm Google
THƯ VIỆN HOA SEN
ĐẠO PHẬT NGÀY NAY
THIỀN TÔNG VIỆTNAM
THIỀN SƯ NHẤT HẠNH
CHUYỂN PHÁP LUÂN
BÁO GIÁC NGỘ
PHẬT TỬ VIỆT NAM
VĂN HÓA PHẬT GIÁO
QUẢNG ĐỨC
BUDDHA SASANA
LOTUSMEDIA
PG NGUYÊN THỦY
DIỆU PHÁP ÂM
RỪNG THIỀN ĐẠT MA
PHÁP TẠNG
PHẬT GIÁO VIỆT NAM
NI GIOI NGAY NAY
PHÁP VÂN
SUỐI TỪ
TTPG-CHÙA VIỆT NAM
TRUNG TÂM HỘ TÔNG
Y hoc cổ truyền
 
© by Thu Nguyet - All rights reserved.
Designed and developed by Nicestyle Co., Ltd.