Deprecated: Function session_register() is deprecated in /home/admin/domains/thunguyetvn.com/public_html/functions.php on line 91 Thu Nguyet Personal Site - Tác phẩm Đặng Ca Việt - Văn xuôi
 
T
R
A
N
G
C
H
Thơ Thu Nguyệt
Văn Thu Nguyệt
Nhật ký tác giả
Viết về tác phẩm TN
Phim về Thu Nguyệt
Tác phẩm Đặng Ca Việt
 
 
Giới thiệu
QUỸ KHUYẾN HỌC
TÂM MINH

Ai ơi về
ĐỒNG THÁP MƯỜI...
ĐỊA CHỈ
QUÁN CƠM CHAY
QUÁN ĂN CHAY

Quảng Cáo
Khu nghỉ dưỡng & điều trịỊ
THIỀN TÂM
Tác phẩm Đặng Ca Việt - Văn xuôi
Người dữ

Người dữ

Ông nội tôi nói:

         - Làng mình có hai người dữ, đàn ông là Năm Xoài, đàn bà có Ba Thơi.

Tôi hỏi:

- Sao lại dữ?

- Vì Năm Xoài không biết trên dưới, chửi ráo. Ba Thơi không hiểu nhân quả, lừa người.

Ông nội tôi rất thú vị khi đưa ra những nhận xét chắc nịch có tính chất quyết đoán. Ông muốn mọi người phải tuyệt đối tin tưởng vào lời nói của ông một cách vô điều kiện.  Và khi ông nói, người đối diện phải thực sự chăm chú nhìn thẳng vào mắt ông như đang nghe lời phán của một vị thánh. Nếu như ông nhận thấy sau câu nói, người nghe không còn gì để hỏi, ông há to cái miệng ngồm ngoàm trầu cau cười ùng ục. Cái cười rất lạ.

Những ngôi nhà trong làng Mỹ Tú này đều nằm dọc ven sông, nhà Năm Xoài cũng thế, chỉ cách nhà máy xay lúa Huỳnh Võ chừng một khúc đường. Gọi là nhà, nhưng nó nhỏ đến độ chỉ lớn hơn cái nhà chòi trẻ con chút ít, trống huơ trống hoác. Liếc mắt vào thấy tấm vạt tre cũ kỹ và ba cục đất thay cho cà ràng ông táo. Sỡ dĩ có tên Năm Xoài vì cái chòi ấy dựng dưới gốc xoài cạnh miếng đất nhỏ do dòng họ ông để lại, chỉ toàn cỏ và tre.

Năm Xoài thường xuyên uống rượu và thường xuyên đến nhà Huỳnh Võ quậy phá, tống tiền. Trưa nay cũng vậy:

- Tổ cha thằng Huỳnh Võ, nó đâu rồi, nó chỉ xứng đáng là con c… của tao. Nó giàu bằng “ông nội” nó à?

Nói xong Năm Xoài tụt cái quần đùi khó phân định màu sắc và là mảnh vải duy nhất dính trên người của mình ra. Đám đông ồ lên một tiếng, trẻ con cười ran, còn các mợ bạn hàng gạo thì đạp nhau ù té chạy. Một anh khuân vác chen vào ôm lấy ông để che đi chỗ kín. Huỳnh Võ xuất hiện, trên tay cầm một bịch gạo, cười giả lả:

- Anh Năm ơi! Anh cầm tạm cái này -  Huỳnh Võ dúi vào tay Năm Xoài bọc  gạo chừng năm lít - Anh cho tôi làm ăn với chớ!

Năm Xoài trừng mắt nhìn Huỳnh Võ, tay gạt phăng cái bọc làm gạo văng tung tóe. Vợ Huỳnh Võ tất tả chạy tới cầm một nắm tiền và bọc gạo mới dúi vào tay Năm Xoài rồi đẩy nhẹ hắn đi về phía cái chòi nhà hắn. Năm Xoài cười hềnh hệch, theo trớn của bàn tay người đàn bà đi về nhà mình.  Đám đông tản dần.

Có người hỏi Huỳnh Võ :

- Sao không đánh thấy mẹ nó đi?

Huỳnh Võ cay đắng:

- Đã đánh một lần rồi, nuôi thuốc, nuôi ăn cả tháng tốn còn dữ!

Việc ấy không lạ. Ngoài Bắc đã từng có Chí Phèo. Năm Xoài chắc là không đọc Nam Cao rồi, nhưng cái mánh giang hồ đó hình như có sẵn trong máu những kẻ cùng đường túng quẫn. Năm Xoài thuộc không thiếu tên một ai trong cái làng này. Đó là vốn liếng lớn nhất mà ông ta có để “làm ăn” mỗi khi say rượu. Ông gọi tên và chửi tất cả. Chỉ bọn trẻ con  thỉnh thoảng chửi lại ông để ghẹo chơi, còn cả làng ai cũng bỏ ngoài tai. Ông không có ai thân thiết, không một người nào dám kết thân với ông trừ Ba Thơi.

Khác hẳn với Năm Xoài, Ba Thơi có nhà ngói, có 8 đứa con, có cả nghề đi buôn trái cây lên tận Sài Gòn. Khác hẳn Năm Xoài cả cách uống rượu. Nếu Năm Xoài thích uống rượu một mình ở quán hoặc chỉ uống với Ba Thơi thì ngược lại, Ba Thơi khoái nhậu với nhiều đàn ông, thanh niên, có Năm Xoài càng vui.

Nhận được tiền, Năm Xoài mua ít rượu để tìm tới Ba Thơi.

- Nhậu đi!

Ba Thơi ra sau nhà một lúc, mang ra dĩa xoài sống:

- Món ruột của anh đó!

Người đàn bà năm mươi này có vẻ còn chút hương sắc ngày xưa. Buồn thay, cái hương sắc ấy lại không giúp bà kiếm nổi một tấm chồng. Tám đứa con của bà được bà công bố tám cái lý lịch hoàn toàn khác nhau. Và rất lạ, lâu lâu cái lý lịch  ấy lại bất chợt thay đổi trong một dịp say sưa nào đó:

- Tôi nói thiệt, con Bé Hai là con ông chủ vựa trái cây trên cầu Ông Lãnh.

Mọi người trố mắt:

- Sao chị nói ba nó là ông tài xế xe hàng ở Châu Đốc mà?

Bà khoát tay:

- Ối, con ai cũng vậy!

- Còn con Bé Ba?

Năm Xoài chen ngang:

- Là con tao!

Mọi người cười ồ, còn Ba Thơi thì gật đầu lia lịa, tay bá cổ Năm Xoài:

- Phải rồi, phải rồi! Ba con Bé Ba  đây mà!

Nói chưa dứt lời bà đã cười ngặt nghẽo. Mấy đứa con Ba Thơi rất có hiếu với mẹ, bà nói đâu chúng nghe đó, không dám hỏi han gì! Chúng không quan tâm đến việc cha chúng là ai.

Ông nội tôi nói:

- Ba Thơi là đĩ vườn. Hồi xuân thời nhiều người trong làng đã ngủ với nó. Nói là đĩ nhưng nó không lấy tiền của ai. Có chửa hoang thì khai cha nó ở đâu đó xa lắc xa lơ, có khi tận bên Nam Vang. Còn Năm Xoài không nằm trong danh sách tình nghi. Thằng đó tuyệt nhiên không thích đàn bà.

Tôi hỏi:

- Nhưng làm sao bà ấy nuôi nổi tám đứa con?

Ông nội tôi nói:

- Nó mua trái cây nhà vườn, hái chở lên Sài Gòn hoặc xa hơn nữa để bán. Bán rồi không trả tiền cho chủ vườn. Nếu họ làm dữ, nó trả một ít rồi hẹn lần hẹn lữa. Đánh nó, nó nằm vạ, hô hoán lên người ta hãm hiếp nó. Nếu kiện ra làng nó cãi phăng… riết chủ chán đành bỏ. Biết vậy nhưng hết người này đến người nọ vẫn bán trái cây cho Ba Thơi, bởi làng quê ít có người đi buôn bán, Ba Thơi lại dẻo giọng, người quê thường nhẹ dạ, dễ xiêu lòng. Nhờ vậy mà mẹ con Ba Thơi vẫn sống khỏe năm này sang năm khác.

Khi say ở mức độ ngà ngà, Năm Xoài thường có thái độ trầm ngâm và hay hát:

-“Hò ơ… mưa rơi tí tách bên vách nhà nường.

Anh đi mười phương tìm hương câu lựu

Anh say bằng hữu quên hẹn với nường

Mảnh trăng giấu mặt, còn nường giấu chim…”

Bữa rượu sao buồn quá. Năm Xoài đứng dậy loạng choạng đi xuống bến. Con rạch này đã nhiều lần đưa ông về nhà sau những trận say không sao nhấc chân nổi. Hôm nay ông không say nhưng ông vẫn muốn dòng sông đưa ông về như bao bận. Vừa dầm chân xuống, ông đã cảm thấy như được nước tiếp thêm sức. Làn nước nhẹ nhàng ôm lấy thân thể gầy teo đã tồn tại trên cõi trần ai này gần sáu mươi năm. Ông ngửa người trên mặt nước và bắt đầu hát:

-“Hò ơ… Em có cây kiềng vàng

Anh có con cu

Đến khi bóng xế trăng lu

Kiềng vàng em mất, con cu anh còn.”

Trong cái đầu hầu như chỉ chứa rượu của Năm Xoài cũng còn dành một chỗ cho hoài niệm, một chút thôi! Ngoài điều ấy ra, ông không cần nhớ đến điều gì khác trên đời này nữa, kể cả cha mẹ mình.

Ông nhớ, hồi ấy Ba Thơi mới 15 tuổi, từ đâu tới làng rồi được tía Huỳnh Võ cho vào nhà làm đầy tớ. Khi ấy Năm Xoài là một thanh niên lực lưỡng làm lính khuân vác cho nhà máy xay lúa Huỳnh Võ. Anh để ý Ba Thơi. Cô xinh xắn và chơn chất như một bông hoa đồng nội. Ba Thơi là ước vọng cao nhất của Năm Xoài. Anh quyết định bằng mọi cách có được Ba Thơi, mà cách duy nhất là bán miếng đất hương hỏa cho tía Huỳnh Võ. Có tiền, Năm Xoài dựng một căn nhà gỗ khang trang, may sắm quần áo tươm tất và nghỉ luôn cái nghề khuân vác. Nhưng chưa kịp “đón nàng về dinh” thì Ba Thơi đã không còn làm một cô gái ở đợ nữa. 

Ba Thơi rời khỏi nhà Huỳnh Võ mang theo một ít vốn liếng, chuyển sang buôn bán trái cây. Người ta đồn rằng một đêm nọ, mẹ Huỳnh Võ đi vắng, cha con Huỳnh Võ thay nhau hãm hiếp cô Ba rồi bồi thường tiết hạnh bằng một cây kiềng vàng. Có người lại nói không hề có chuyện đó. Tía Huỳnh Võ tuy là địa chủ nhưng ông rất thương người, ai ông cũng giúp đỡ. Người khác thì nói chính Ba Thơi ong bướm với Huỳnh Võ, HuỳnhVõ sợ tía phát hiện nên cho cô một ít tiền rồi đuổi đi. Còn ông nội tôi thì nói:

- Ba Thơi phải rời khỏi nhà cha con Huỳnh Võ là do nó lừa người ta. Đêm đó, Ba Thơi kêu Huỳnh Võ vào buồng của mình nhờ gọi ông chủ tới có việc rất quan trọng cần nói, mà nói ở chỗ khác không tiện. Khi cha con Huỳnh Võ đến thì thấy nó tồng ngồng “nguyên con”. Nó buộc cha con Huỳnh Võ cho một số tiền, nếu không nó hô hoán rằng cha con Huỳnh Võ hãm hiếp nó. Tía Huỳnh Võ vốn hiền không muốn chuyện ầm ĩ đành đưa tiền cho nó. Rồi chính nó bỏ nhà ra đi, thực hiện mộng giang hồ. Còn Năm Xoài ai mà nó không chửi. Nó chửi ghiền! Còn việc nó bắt nạt Huỳnh Võ kiếm cơm là đương nhiên rồi, làng này còn ai giàu hơn Huỳnh Võ để nó có thể bắt nạt kiếm cơm?

Dòng nước lặng lẽ đưa Năm Xoài bồng bềnh trôi  về cái chòi của mình. Ông vẫn hát ư ử hết bài này sang bài khác. Đêm xuống dần, những ngọn đèn dầu đỏ hai bên bờ sông như những vì sao già cỗi. Người ta nghe tiếng cười, tiếng hát trôi như mộng du, lúc được lúc mất của Năm Xoài mà không còn thấy cảm xúc gì. Đã quá quen thuộc với cái xóm làng buồn thúi ruột này rồi. Phải đến gần một tuần sau đó, người ta mới phát hiện sự vắng mặt của Năm Xoài trong làng. Có người nói y đã chết chìm. Nhưng điều đó rất khó tin, vì Năm Xoài bơi rất giỏi, với lại nếu chết chìm thì sớm muộn gì cũng nổi lên, đằng này chẳng thấy xác đâu.

Năm Xoài mất tích một thời gian thì Ba Thơi cũng biệt xứ. Đàn con tám đứa đẻ gần như năm một nên hầu như chúng cũng lớn lên một lượt, chị em đùm bọc nhau rồi cũng sống lây lất với xóm nghèo. Lạ một điều là chúng lớn lên đứa nào cũng hiền lành, chí thú làm ăn và trở thành khá giả. Ông nội tôi đã mất nên không còn nhìn thấy cảnh ấy để có thể buông một lời bình phẩm: “Cây đắng sanh trái ngọt”.

 


Các bài khác:
 
 
Thông tin sáng tác
Thư viện văn
Thư viện thơ
Tìm hiểu Phật giáo
Ý kiến bạn đọc
Thông tin từ thiện
L
I
Ê
N
H

T
G
 
Links đọc web
Tuổi trẻ
Thanh Niên
VietNamNet
Hội nhà văn VN
Hội nhà văn TP.HCM
Văn nghệ SCL
SG Giai Phong
Người Lao Động
Lao Động
Vnexpress
TTXVN
Hà Nội Mới
Tiền Phong
Nhân Dân
CA Tp HCM
CA Nhân Dân
Quân Đội ND
VTV
HTV
VNN Televison
HTV Hà Nội
TV Trực tuyến
Đài Tiếng Nói VN
Đài Tiếng Nói TPHCM
Dân Trí
24 Giờ
Tạp chí Lao Động
Tạp chí Gia Đình
VN Media
Tin tức Online
Đọc báo trực tuyến
Thời Báo SG
SG Tiếp Thị
Doanh Nhân SG
Diễn Đàn DN
Kinh Tế Đô Thị
Thời báo kinh tế SG
Thời báo KT Việt Nam
Báo
Báo Mua & Bán
Cẩm nang mua sắm
Sài Gòn News
Tạp chí VHNT ăn uống
Tạp chí Sành Điệu
Tuổi trẻ Cười
Báo Ảnh VN
Tạp Chí Đẹp
TC Kiến Trúc Nhà Đẹp
Tạp chí Tia Sáng
Thế hệ 8x
Báo Mực Tím
Sinh Viên VN
Thiếu nhi Tp
E Chíp
PC World
Ca dao
Thời văn
Tiền vệ
Bách hoa cung
Thơ trẻ
VN thư quán
báo Cần Thơ
Huế (cố đô)
Tạp chí Sông Hương
Giáo dục&thời đại
Đồng Tháp
VN Đồng Tháp
Báo Đồng Nai
Báo Khánh Hòa
Báo Bình Định
Báo mới
Ngôi sao
Dưỡng sinh
Vieshare
Tin tức - BBC
Tìm nhanh
Web tìm kiếm Google
THƯ VIỆN HOA SEN
ĐẠO PHẬT NGÀY NAY
THIỀN TÔNG VIỆTNAM
THIỀN SƯ NHẤT HẠNH
CHUYỂN PHÁP LUÂN
BÁO GIÁC NGỘ
PHẬT TỬ VIỆT NAM
VĂN HÓA PHẬT GIÁO
QUẢNG ĐỨC
BUDDHA SASANA
LOTUSMEDIA
PG NGUYÊN THỦY
DIỆU PHÁP ÂM
RỪNG THIỀN ĐẠT MA
PHÁP TẠNG
PHẬT GIÁO VIỆT NAM
NI GIOI NGAY NAY
PHÁP VÂN
SUỐI TỪ
TTPG-CHÙA VIỆT NAM
TRUNG TÂM HỘ TÔNG
Y hoc cổ truyền
 
© by Thu Nguyet - All rights reserved.
Designed and developed by Nicestyle Co., Ltd.