Deprecated: Function session_register() is deprecated in /home/admin/domains/thunguyetvn.com/public_html/functions.php on line 91 Thu Nguyet Personal Site - Thông tin sáng tác
 
T
R
A
N
G
C
H
Thơ Thu Nguyệt
Văn Thu Nguyệt
Nhật ký tác giả
Viết về tác phẩm TN
Phim về Thu Nguyệt
Tác phẩm Đặng Ca Việt
 
 
Giới thiệu
QUỸ KHUYẾN HỌC
TÂM MINH

Ai ơi về
ĐỒNG THÁP MƯỜI...
ĐỊA CHỈ
QUÁN CƠM CHAY
QUÁN ĂN CHAY

Quảng Cáo
Khu nghỉ dưỡng & điều trịỊ
THIỀN TÂM
Thông tin sáng tác - GÓC DÀNH CHO ĐỌC GIẢ (văn) - Xem nội dung bài viết
Tai nạn (truyện ngắn) VÕ TẤN

 
                                 Tai nạn
                                            Võ Tấn
 
 
Nơi đầu núi Tà Năng, nắng sớm xuyên qua bản TàLú, đám sương mù vội vả bỏ đi, Thao cùng dân bản lên nương. Buổi sớm trong lành nơi núi rừng, người con gái miền sơn cước thật thà đơn giản rất đáng được yêu, không như nơi cái bệnh viện đáng ghét này chỉ cứu người tai nạn thân xác còn tâm hồn con người ...
Mới đó mà đã gần hai mươi năm nơi miền heo hút, cuộc sống mới nơi bản TàLú bắt đầu định hình. Người miền xuôi lên núi với bao toan tính, có người tranh nhau buôn bán, có kẻ háo sắc mưu danh trà trộn vào với danh nghĩa người đem văn minh cho vùng cao, mà lòng ẩn sâu mưu mô thâm độc. Thầy Duy đã nhiều lần cảnh báo với Thảo. Nếu không có dự án chia Huyện mới chắc ít người còn nhớ đến hai người đã ở lại núi rừng từ tuổi còn xanh, nơi bản TàLú heo hút xa xôi buồn tẻ. Cái tin đứa con trai “ ó ma lai Thảo” đánh thầy Duy cũng nhân ra trong số người mà chỉ vài năm trước thôi khi được phân công về Bản TàLú thì họ viện đủ lý do để ở lại xuôi công tác.
                                                              ***
Ngày đó, có lần Thảo xa gần: Thầy Duy nè! Nếu lập gia đình chắc cô ấy thương phải biết! -Thảo ấp ủ một cuộc tình trong sáng muốn cho Duy biết tất cả những điều Thảo đã giấu anh nhưng Thảo ...đã là mẹ rồi…
Duy có để ý nhưng câu nói xa gần hàng ngày của Thảo hay không thì Thảo không biết. Duy vẫn giản dị thật thà như bản chất người lính, mạnh mẽ nhanh nhẹn với súng đạn mà tình yêu thì chậm chạp mở lời. Hôm ăn bữa cơm mừng cu Hiếu vào lơp 10, Thảo đã mấy lần lập lai câu nói ấy mà Duy cứ thao thao chuyện thằng Hiếu gần gủi như cha với con.
-Món chua dông Hiếu nấu. Ngon. Chị Thảo ăn nhiều thịt dông chống được bệnh đau lưng. Ăn đi... ngon lắm– Thảo nhìn thấy đôi mắt anh đỏ hoe có chút buồn thân phận, Duy vừa cho vá canh chua thịt dông vào chén Thảo, mặc cho Thảo nhìn anh chờ đợi, anh quay sang Hiếu nói “ Con học lớp 10 là lớn rồi nghe, sau này có xuống học Huyện, học Tỉnh hay Thành phố sẽ tự lo cho mình, bây giờ cố gắng làm việc nhà cho giỏi trước đã. Một phần là giúp mẹ Thảo, một phần rèn mình để sau xa nhà tự lo như bác vậy.”
Duy dừng lại nhìn Thảo như cũng có điều gì muốn tâm sự. Thảo ngập ngừng nhắc Duy cùng ăn trong sự lúng túng chưa biết phải nói gì với anh thì Duy bộc bạch nổi niềm bằng cách nói khéo với cu Hiếu:
-Bác mồ côi, mà mồ côi cả cha mẹ nuôi luôn từ lúc bằng tuổi của Hiếu đó, nên biết nhiều thứ vụn vặt sớm để sinh tồn. Khi bác làm chú bộ đội đi thi từ thao trường, anh nuôi làm được ráo trọi, được cả đống to giấy khen vầy ne –Duy vung hai tay một vòng tròn diễn tả cái đống giấy khen hài hước của mình cho vui, vô tình như ôm hai mẹ con Thảo vào lòng ngay trên bàn ăn nhà Thảo. Thảo hạnh phúc rơi nước mắt. Thảo cố nén cảm xúc thương yêu ấp ủ đơn phương mà thăm dò.
-Thầy Duy đi bộ đội tới giờ chưa cưới vợ chắc già tuổi rồi–Vẫn lối hài của lính Duy tiếu táo.
-Bây giờ cu Hiếu 15 tuổi phải hôn,  mà 20 năm trước tui bằng tuổi Hiếu đó– Duy nói vừa dứt câu thì thằng Hiếu kêu lên: A ! Vậy ra thầy… Bác Duy… hơn mẹ Thảo hai tuổi. Sao bác gọi mẹ Thảo bằng chị.?
-Không phải ai lớn hơn là làm anh đâu, Trường hợp bác Duy và mẹ Thảo... “bà con họ hàng với nhau”phải kêu theo phong tục gia đình phải không Hiếu! Vậy là rõ rồi không thắc mắc nữa để mẹ Thảo ăn nhiều cho khoẻ mạnh nuôi Hiếu mới nổi nhé– Hiếu dạ một tiếng thật to làm Thảo cười sặc sụa.
Giá như mọi thứ bình yên như miền sơn cước những ngày ấy thì hạnh phúc cho cuộc đời Thảo biết bao nhưng mãi tới giờ thầy Duy nào cho Thảo cơ hội. Giờ đây Thảo như người phạm tội phải chịu nghe những lời lẽ chì chiết. Có lẽ điều bí mật của tình yêu có pha lẫn tốt và xấu để cảm thông mà đợi chờ
 
Lâu nay Thảo đã nghe phong phanh những lời bóng gió, người ganh ghét gọi Thảo là con ma “ó ma lai” bắt hồn thầy Duy. Chưa kịp minh oan thì hôm qua lúc ông mặt trời vừa đi ngủ, người ta phát hiện thầy Duy nằm bất tĩnh tại dốc đá cạnh con suối, từ nhà Thảo đi ra chừng 50 m. Có tin đồn thằng Hiếu con của “ó ma lai Thảo” đêm qua đã đánh thầy giáo rồi xuống núi ngay trong đêm. Thảo giật mình khi mường tượng sự bon chen, hơi hướng của lối sống thị thành đã mon men lên núi phá vỡ sự yên bình vốn có.
Thầy Duy lặng im nằm ở phòng cấp cứu đã một ngày đêm không người thân, bạn bè đồng nghiệp ai nấy đều lo cái tổ ấm gia đình đương thời ấm áp. Duy còn độc thân  quạnh vắng cả người tình. Trước cửa phòng cấp cứu của bệnh viện chỉ còn lại Thảo, Thảo là người duy nhất và cũng là “đối tượng” dèm pha khinh rẻ. Mọi người đến rồi đi ném lại những lời chua đắng. “Đến nước này con ó ma lai Thảo vẫn không tha cho ông Duy?!…Con ma Thảo làm “đĩ” ơ đâu đó có con mang về bản TàLú dụ dỗ thầy giáo…???.
Thảo biết những gì họ trút lên đầu mẹ con Thảo đều có lý do riêng của họ. Thảo chỉ có cái quyền khóc. Thảo muốn bỏ chạy ngay về rừng núi để ra rẫy nghe được tiếng chim hót, Thảo ngâm mình trong dòng nước Suối Lạnh, con suối nhỏ nơi miền sơn cước tinh khiết vì ít người quan tâm đến nó. Thảo thoải mái ngắm da thịt trắng ngần của người con gái soi dòng nước trong vắt chỉ có dòng suối mới biết tấm thân trong trắng của mình bao tháng ngày cam chịu. Và mỗi chiều về, Thảo chọn lấy ba bông hoa dại đem cắm vào cái ly thuỷ tinh đặt trang trọng trên bàn để ngắm, để mơ ước một ngày thằng Hiếu báo hiếu.
Thêm một ngày mới nơi bệnh viện thì Thảo như bông hoa dại lạc loài tàn dần, héo rủ. Thảo kết tội thằng Hiếu vì những  lời lẽ người ta nói về nó. Thằng Hiéu đã không còn là đứa con của miền sơn cước. Trong 3 năm nó xuống học cấp III ở thị trấn, nó đã là …đứa con phản thầy, phụ mẹ mang lối sống bon chen rồi… “kết tội thầy nó” như bao người ghen ghét tranh cái ghế Trưởng phòng giáo dục khi Duy... Có lý nào mới 3 năm học ở phố Huyện nó lại thay tính đổi nết? Mới bước lên Đại học lại…?!! Thảo nửa tin nửa ngờ. Thảo lại khóc.
Thảo nghe trong luồng gió lành lạnh của bệnh viện lao xao tiếng của rừng núi, tiếng người dân Bản TàLú an ủi: “Nín đi cô, thầy ấy không sao đâu”. Thảo tĩnh tâm, rồi tự mình bào chữa cho đứa con tội nghiệp. Những lời lẽ tin đồn ấy chỉ phảng phất lối sống của đứa con không được giáo dục, chỉ hợp với những con người cơ hội, tranh giành địa vị hay tung ra chiêu thức bài trừ đồng nghiệp…Hiếu con của … chỉ có Thảo mới hiểu rõ về gien của nó. Dẫu cha nó có phụ tình nhưng cả hai người bạn tội nghiệp của Thảo rất hiền từ. Nó và những đứa con của Bản TàLú hôm nay đã hứa với thầy Duy quyết tâm học lên đại học để giúp dân Bản thoát lạc hậu đói nghèo. Nó không còn nhỏ nữa.
                                                              ***
Thảo đang nghĩ về quá khứ phũ phàng thì có tiếng bác sĩ gọi y tá chuyển bệnh nhân Duy ra ngoài dưỡng bệnh. Thảo quay về hiện tại, chạy ngay vô phòng cấp cứu. Thầy Duy vừa hồi phục sau 48 giờ mê mang. Ngay lúc này đây bên thầy Duy không một ngươì thân, không có bóng dáng đồng nghiệp…chỉ có Thảo đang nhìn Duy.
Chiếc xe đẩy thương vừa ra khỏi phòng hồi sức, hai cô y tá luôn mồm gọi:”Ai là người nhà của bệnh nhân Duy đi theo chúng tôi ngay”. Thảo bám theo, bỗng phía sau có tiếng con trai kêu gào từ  xa lao tới:
-Bác Duy…Thầy ơi… đừng… bo... con! …Bác …Thầy… Hu. Hu….Hu…
-Mẹ tha lỗi cho con. Hu. Hu….Hu…Con đi vội quá không kịp cáo với thầy...
-Thầy ơi! Chúng con đã nhập trường sáng nay.
Duy lắc lắc nhẹ cái đầu và cố đưa cánh tay ra hiệu như muốn gọi điều gì  mà anh chưa thể cố. Anh chỉ thốt ra hai tiếng mệt mỏi: Tai nạn!./.

Các bài khác:
 
 
Thông tin sáng tác
Thư viện văn
Thư viện thơ
Tìm hiểu Phật giáo
Ý kiến bạn đọc
Thông tin từ thiện
L
I
Ê
N
H

T
G
 
Links đọc web
Tuổi trẻ
Thanh Niên
VietNamNet
Hội nhà văn VN
Hội nhà văn TP.HCM
Văn nghệ SCL
SG Giai Phong
Người Lao Động
Lao Động
Vnexpress
TTXVN
Hà Nội Mới
Tiền Phong
Nhân Dân
CA Tp HCM
CA Nhân Dân
Quân Đội ND
VTV
HTV
VNN Televison
HTV Hà Nội
TV Trực tuyến
Đài Tiếng Nói VN
Đài Tiếng Nói TPHCM
Dân Trí
24 Giờ
Tạp chí Lao Động
Tạp chí Gia Đình
VN Media
Tin tức Online
Đọc báo trực tuyến
Thời Báo SG
SG Tiếp Thị
Doanh Nhân SG
Diễn Đàn DN
Kinh Tế Đô Thị
Thời báo kinh tế SG
Thời báo KT Việt Nam
Báo
Báo Mua & Bán
Cẩm nang mua sắm
Sài Gòn News
Tạp chí VHNT ăn uống
Tạp chí Sành Điệu
Tuổi trẻ Cười
Báo Ảnh VN
Tạp Chí Đẹp
TC Kiến Trúc Nhà Đẹp
Tạp chí Tia Sáng
Thế hệ 8x
Báo Mực Tím
Sinh Viên VN
Thiếu nhi Tp
E Chíp
PC World
Ca dao
Thời văn
Tiền vệ
Bách hoa cung
Thơ trẻ
VN thư quán
báo Cần Thơ
Huế (cố đô)
Tạp chí Sông Hương
Giáo dục&thời đại
Đồng Tháp
VN Đồng Tháp
Báo Đồng Nai
Báo Khánh Hòa
Báo Bình Định
Báo mới
Ngôi sao
Dưỡng sinh
Vieshare
Tin tức - BBC
Tìm nhanh
Web tìm kiếm Google
THƯ VIỆN HOA SEN
ĐẠO PHẬT NGÀY NAY
THIỀN TÔNG VIỆTNAM
THIỀN SƯ NHẤT HẠNH
CHUYỂN PHÁP LUÂN
BÁO GIÁC NGỘ
PHẬT TỬ VIỆT NAM
VĂN HÓA PHẬT GIÁO
QUẢNG ĐỨC
BUDDHA SASANA
LOTUSMEDIA
PG NGUYÊN THỦY
DIỆU PHÁP ÂM
RỪNG THIỀN ĐẠT MA
PHÁP TẠNG
PHẬT GIÁO VIỆT NAM
NI GIOI NGAY NAY
PHÁP VÂN
SUỐI TỪ
TTPG-CHÙA VIỆT NAM
TRUNG TÂM HỘ TÔNG
Y hoc cổ truyền
 
© by Thu Nguyet - All rights reserved.
Designed and developed by Nicestyle Co., Ltd.